Nguyễn Sinh Hùng
Giới thiệu về bản thân
Bài làm: Vào cuối năm học lớp 7, em có dịp được cùng các bạn và thầy cô trong trường tham quan Khu di tích lịch sử Đền Hùng ở tỉnh Phú Thọ. Đây là chuyến đi mà em cảm thấy vô cùng háo hức và để lại nhiều ấn tượng sâu sắc. Ngay từ sáng sớm, chúng em tập trung đông đủ, mang theo cờ đỏ, nón và nước uống. Sau vài giờ đi xe, ngọn núi Nghĩa Lĩnh hiện ra trước mắt – nơi linh thiêng thờ phụng các Vua Hùng, những người đã có công dựng nên đất nước Văn Lang. Khi bước chân lên những bậc đá dẫn đến đền Thượng, em cảm nhận rõ sự trang nghiêm và thiêng liêng của không gian nơi đây. Hương khói nghi ngút, tiếng chuông chùa vang vọng giữa núi rừng khiến lòng em bỗng dâng lên niềm tự hào và biết ơn sâu sắc đối với tổ tiên. Thầy giáo kể cho chúng em nghe nhiều câu chuyện cảm động về các đời Vua Hùng, về truyền thuyết bánh chưng bánh giầy và ngày Giỗ Tổ mồng 10 tháng 3 hằng năm. Chuyến tham quan không chỉ giúp em mở rộng hiểu biết về lịch sử dân tộc mà còn nhắc nhở em phải biết trân trọng, gìn giữ những giá trị văn hoá mà cha ông để lại. Trên đường về, ai nấy đều vui vẻ, mang trong lòng niềm tự hào được là con cháu Lạc Hồng. Đây thật sự là một kỉ niệm đáng nhớ và ý nghĩa trong quãng đời học sinh của em.
Niềm hi vọng là ngọn lửa thắp sáng con đường con người đi qua trong những ngày khó khăn, thử thách. Khi đối mặt với gian nan, chính hi vọng giúp ta có thêm sức mạnh để không gục ngã, để tin rằng ngày mai sẽ tốt đẹp hơn. Giống như tiếng pháo “một tiếng đùng” trong bài thơ Chợ Đồng, dù nhỏ bé nhưng vẫn đủ để báo hiệu mùa xuân mới đang đến, mang theo sự đổi thay và ấm áp. Cuộc sống không phải lúc nào cũng thuận lợi, nhưng chỉ cần giữ vững niềm tin và hi vọng, con người sẽ tìm được hướng đi và vượt qua mọi trở ngại. Bởi lẽ, nơi nào có hi vọng, nơi đó có sức sống và tương lai.
Tác giả trong “Chợ Đồng” thể hiện một tâm trạng man mác buồn pha lẫn tiếc nuối và hơi lo âu, nhưng vẫn có nét hy vọng mong manh về mùa xuân sắp tới. Cụ thể: Buồn, u hoài: những hình ảnh như “dở trời, mưa bụi còn hơi rét”, “hàng quán người về nghe xáo xác” gợi không khí ảm đạm, vắng vẻ, lạnh lẽo của chợ cuối năm. Lo lắng, thực tế: câu “nợ nần năm hết hỏi lung tung” cho thấy nỗi lo về kinh tế, đời sống còn nhiều bề bộn và băn khoăn của người dân — nhà thơ nhìn đời với con mắt thật tế nhị, không tô son. Nhớ nhung, trân trọng truyền thống: hình ảnh “nếm rượu, tường đền” và chú thích về tập tục làm cho bài thơ có nỗi hoài niệm về những nét đẹp cổ truyền sắp mất. Nhẹ nhàng hy vọng: dù không sôi nổi, câu cuối “Dăm ba ngày nữa tin xuân tới, / Pháo trúc nhà ai một tiếng đùng.” vẫn báo hiệu mùa xuân, một chút ấm áp và niềm mong chờ tương lai. Tóm lại, Nguyễn Khuyến vừa quan sát tỉ mỉ những thực trạng đời sống cuối năm (ảm đạm, nợ nần, thay đổi tập quán), vừa giữ thái độ trân trọng, tiếc nuối trước cái cũ và đồng thời đón nhận (nhẹ nhàng) niềm tin vào mùa xuân — đó là trạng thái cảm xúc đa tầng, vừa buồn vừa bền bỉ hy vọng.