Huỳnh Cái Siêm
Giới thiệu về bản thân
Mở bài
Ông cha ta có câu:
“Thịt mỡ, dưa hành, câu đối đỏ,
Cây nêu, tràng pháo, bánh chưng xanh.”
Câu ca dao ấy đã gợi lên trong tôi không khí ấm áp, thiêng liêng của ngày Tết cổ truyền dân tộc. Đối với mỗi người Việt Nam, Tết không chỉ là dịp sum vầy mà còn là lúc con người hướng về cội nguồn, gia đình và những giá trị truyền thống tốt đẹp. Trong tất cả những khoảnh khắc của ngày Tết, tôi nhớ và trân trọng nhất chính là lễ đón giao thừa ở quê em – một sự việc tuy quen thuộc nhưng luôn mang lại cho tôi những cảm xúc bồi hồi và sâu lắng.
Thân bài
Chiều ba mươi Tết, không khí quê em trở nên rộn ràng và nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Nhà nhà tất bật dọn dẹp, trang hoàng lại nhà cửa. Tôi cùng ba mẹ lau bàn thờ, treo câu đối đỏ, bày mâm ngũ quả với lòng thành kính. Ngoài sân, mùi bánh chưng đang luộc thơm lan tỏa, hòa quyện cùng mùi khói bếp, tạo nên cảm giác ấm áp rất riêng của ngày Tết quê.
Khi màn đêm buông xuống, cả làng quê chìm trong không gian yên tĩnh lạ thường. Những con đường nhỏ vắng người qua lại, chỉ còn ánh đèn vàng hắt ra từ mỗi mái nhà. Trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm nhận rõ sự chờ đợi đang lan tỏa trong từng nhịp thở. Ai cũng mong thời khắc giao thừa đến thật nhanh để đón một năm mới bình an, may mắn.
Đúng lúc kim đồng hồ điểm mười hai giờ, cả gia đình tôi quây quần bên bàn thờ tổ tiên. Ba thắp nén hương trầm, mẹ khấn nguyện những điều tốt đẹp cho gia đình, còn tôi đứng phía sau, lòng bỗng thấy trang nghiêm và xúc động. Trong giây phút ấy, tôi cảm nhận rõ sự gắn kết giữa các thế hệ, giữa quá khứ và hiện tại, giữa con người với cội nguồn.
Sau lễ cúng giao thừa, tiếng pháo hoa vang lên từ trung tâm xã, rực sáng cả bầu trời đêm. Tôi ngước nhìn những chùm pháo hoa đủ màu sắc, lòng tràn ngập niềm vui và hi vọng. Đó là khoảnh khắc tôi cảm thấy mình thật nhỏ bé nhưng cũng thật hạnh phúc khi được sống trong vòng tay yêu thương của gia đình.
Đón giao thừa ở quê không ồn ào, náo nhiệt như thành phố, nhưng lại mang một vẻ đẹp rất đỗi bình dị và sâu lắng. Chính sự giản đơn ấy khiến tôi thêm yêu quê hương mình, yêu những giá trị truyền thống đã được gìn giữ qua bao thế hệ.
Kết bài
Lễ đón giao thừa ở quê em không chỉ là một sự việc đáng nhớ mà còn là một kỉ niệm in đậm trong trái tim tôi. Đó là khoảnh khắc tôi học được cách trân trọng gia đình, yêu thương quê hương và gìn giữ những nét đẹp truyền thống của dân tộc. Dù sau này có đi xa đến đâu, tôi vẫn sẽ luôn nhớ về giây phút giao thừa thiêng liêng ấy như một phần không thể thiếu trong tuổi thơ của mình.
Mở bài
Ông cha ta có câu:
“Thịt mỡ, dưa hành, câu đối đỏ,
Cây nêu, tràng pháo, bánh chưng xanh.”
Câu ca dao ấy đã gợi lên trong tôi không khí ấm áp, thiêng liêng của ngày Tết cổ truyền dân tộc. Đối với mỗi người Việt Nam, Tết không chỉ là dịp sum vầy mà còn là lúc con người hướng về cội nguồn, gia đình và những giá trị truyền thống tốt đẹp. Trong tất cả những khoảnh khắc của ngày Tết, tôi nhớ và trân trọng nhất chính là lễ đón giao thừa ở quê em – một sự việc tuy quen thuộc nhưng luôn mang lại cho tôi những cảm xúc bồi hồi và sâu lắng.
Thân bài
Chiều ba mươi Tết, không khí quê em trở nên rộn ràng và nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Nhà nhà tất bật dọn dẹp, trang hoàng lại nhà cửa. Tôi cùng ba mẹ lau bàn thờ, treo câu đối đỏ, bày mâm ngũ quả với lòng thành kính. Ngoài sân, mùi bánh chưng đang luộc thơm lan tỏa, hòa quyện cùng mùi khói bếp, tạo nên cảm giác ấm áp rất riêng của ngày Tết quê.
Khi màn đêm buông xuống, cả làng quê chìm trong không gian yên tĩnh lạ thường. Những con đường nhỏ vắng người qua lại, chỉ còn ánh đèn vàng hắt ra từ mỗi mái nhà. Trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm nhận rõ sự chờ đợi đang lan tỏa trong từng nhịp thở. Ai cũng mong thời khắc giao thừa đến thật nhanh để đón một năm mới bình an, may mắn.
Đúng lúc kim đồng hồ điểm mười hai giờ, cả gia đình tôi quây quần bên bàn thờ tổ tiên. Ba thắp nén hương trầm, mẹ khấn nguyện những điều tốt đẹp cho gia đình, còn tôi đứng phía sau, lòng bỗng thấy trang nghiêm và xúc động. Trong giây phút ấy, tôi cảm nhận rõ sự gắn kết giữa các thế hệ, giữa quá khứ và hiện tại, giữa con người với cội nguồn.
Sau lễ cúng giao thừa, tiếng pháo hoa vang lên từ trung tâm xã, rực sáng cả bầu trời đêm. Tôi ngước nhìn những chùm pháo hoa đủ màu sắc, lòng tràn ngập niềm vui và hi vọng. Đó là khoảnh khắc tôi cảm thấy mình thật nhỏ bé nhưng cũng thật hạnh phúc khi được sống trong vòng tay yêu thương của gia đình.
Đón giao thừa ở quê không ồn ào, náo nhiệt như thành phố, nhưng lại mang một vẻ đẹp rất đỗi bình dị và sâu lắng. Chính sự giản đơn ấy khiến tôi thêm yêu quê hương mình, yêu những giá trị truyền thống đã được gìn giữ qua bao thế hệ.
Kết bài
Lễ đón giao thừa ở quê em không chỉ là một sự việc đáng nhớ mà còn là một kỉ niệm in đậm trong trái tim tôi. Đó là khoảnh khắc tôi học được cách trân trọng gia đình, yêu thương quê hương và gìn giữ những nét đẹp truyền thống của dân tộc. Dù sau này có đi xa đến đâu, tôi vẫn sẽ luôn nhớ về giây phút giao thừa thiêng liêng ấy như một phần không thể thiếu trong tuổi thơ của mình.
a) 15/12 + 5/13 + -3/12 + -18/13
=(15/12 - 3/12) + (18/13 - 5/13)
= 1 + 1
= 2
b)
11/15 ⋅ −19/13 + +++−7/13 ⋅ 11/15
= 11/15 . (-19/13 + -7/13)
= 11/15 . -2
= -22/15
c) 2020^0 - (1/7)^5 . 7^5
= 1 - 1
= 0