Kiều Đăng Khoa

Giới thiệu về bản thân

I'd like to sigma =)
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1. Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba.


Câu 2. Theo câu chuyện, không ai biết ai là người trồng cây hoàng lan.


Câu 3.Biện pháp tu từ nhân hoá: “Cả cây hoàng lan đã khoác trên mình một màu xanh nõn nà.”Tác dụng: Làm cho cây hoàng lan trở nên gần gũi, sinh động như một con người biết làm đẹp, biết thay áo mới khi mùa xuân về; qua đó thể hiện vẻ tươi trẻ, sức sống mãnh liệt của thiên nhiên.


Câu 4.Hà “run run đỡ những cánh hoa hoàng lan” và “ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ” vì em xúc động, kính yêu và cảm phục tình cảm sâu nặng giữa ông bà. Hà hiểu rằng cây hoàng lan không chỉ là một loài cây trong vườn mà còn gắn liền với kỷ niệm và tình yêu thiêng liêng của ông bà, là biểu tượng cho sự hi sinh và nhớ thương của người ở hậu phương dành cho người lính nơi chiến trường.


Câu 5. Gia đình có vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc sống của mỗi người. Gia đình là nơi ta được yêu thương, chở che và dạy dỗ nên người. Tình cảm gia đình giúp ta có thêm sức mạnh, niềm tin để vượt qua khó khăn trong cuộc sống. Mỗi thành viên trong gia đình cần biết trân trọng, giữ gìn và vun đắp tình yêu thương ấy để mái ấm luôn đầy ắp tiếng cười và hạnh phúc.

Những năm tháng học Tiểu học đối với em là quãng thời gian hồn nhiên và tươi đẹp nhất. Trong rất nhiều kỷ niệm đáng nhớ, em nhớ nhất là lần em được tham gia hội thi “Kể chuyện Bác Hồ” của trường khi em học lớp 5.

Hôm đó, em được cô giáo chủ nhiệm chọn đại diện cho lớp. Ban đầu, em rất lo lắng vì chưa bao giờ đứng nói trước đông người như vậy. Cô giáo đã tận tình giúp em luyện giọng, sửa từng cử chỉ, ánh mắt. Em chọn kể câu chuyện “Chiếc áo ấm tặng bạn nghèo” – một câu chuyện giản dị nhưng đầy ý nghĩa về lòng nhân ái. Những buổi chiều tan học, cô và em ở lại tập kể. Cô luôn mỉm cười động viên: “Em cứ tự tin, hãy nói bằng cả tấm lòng mình.”

Ngày thi, khi bước lên sân khấu, tim em đập thình thịch. Nhìn thấy cô và các bạn phía dưới mỉm cười cổ vũ, em bỗng thấy vững vàng hơn. Em kể câu chuyện một cách tự nhiên, cảm xúc. Khi phần thi kết thúc, em nhận được tràng pháo tay vang dội. Cuối buổi, em vui sướng khi nghe tên mình được xướng lên nhận giải Nhì toàn trường.

Kỷ niệm ấy đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc. Em hiểu rằng, chỉ cần cố gắng và tin vào bản thân, em có thể làm được những điều tưởng chừng khó khăn nhất. Đó không chỉ là một trải nghiệm đáng nhớ mà còn là bài học quý giá theo em suốt những năm tháng học tập sau này.