Phạm Thế Duyệt

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Thế Duyệt
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Đoạn thơ trên thể hiện sâu sắc giá trị nội dung và nghệ thuật tiêu biểu của Truyện Kiều. Về nội dung, đoạn thơ là lời kể đầy nước mắt của Vương bà, qua đó tái hiện bi kịch đau đớn của Thúy Kiều: vì chữ hiếu mà phải bán mình chuộc cha, chấp nhận hi sinh tình yêu đầu đời với Kim Trọng. Kiều hiện lên là người con hiếu thảo, người yêu thủy chung nhưng mang số phận “phận mỏng như tờ”, luôn day dứt vì đã “lỗi tóc tơ với chàng”. Nỗi đau của Kiều không chỉ là đau cho thân phận mình mà còn là nỗi dằn vặt tinh thần kéo dài “muôn đời chưa quên”.

Về nghệ thuật, đoạn thơ nổi bật ở ngôn ngữ giàu cảm xúc, giọng điệu thống thiết, xót xa. Các hình ảnh ước lệ (“phận mỏng như tờ”), cách dùng từ ngữ giàu sức gợi (“cực trăm nghìn nỗi”, “dằng dặc”) đã khắc họa rõ chiều sâu nội tâm nhân vật. Nguyễn Du còn rất tinh tế khi để bi kịch Kiều được kể qua lời người khác, làm tăng sức ám ảnh và giá trị nhân đạo của tác phẩm.


Câu 2

Thời đại số mang lại cho con người nhiều tiện ích vượt bậc trong học tập, giao tiếp và tiếp cận tri thức. Tuy nhiên, bên cạnh những lợi ích ấy là nguy cơ tâm hồn con người trở nên khô cằn, lệ thuộc vào thế giới ảo, thiếu sự lắng sâu và kết nối chân thật. Vì vậy, việc tìm ra những giải pháp nuôi dưỡng tâm hồn con người trong thời đại số là vấn đề vô cùng cần thiết.

Trước hết, mỗi cá nhân cần chủ động xây dựng thói quen sống chậm. Giữa nhịp sống gấp gáp và dòng thông tin dồn dập, con người nên dành thời gian cho việc đọc sách, suy ngẫm, lắng nghe chính mình. Những giá trị nhân văn từ văn học, nghệ thuật giúp tâm hồn được bồi đắp, trở nên sâu sắc và giàu cảm xúc hơn.

Bên cạnh đó, cần sử dụng công nghệ một cách có chọn lọc và tỉnh táo. Công nghệ không xấu, vấn đề nằm ở cách con người sử dụng nó. Thay vì sa đà vào nội dung giải trí vô bổ, mỗi người nên tiếp cận các nguồn tri thức lành mạnh, các chương trình mang giá trị giáo dục, nhân văn, truyền cảm hứng sống tích cực.

Gia đình và nhà trường cũng giữ vai trò quan trọng trong việc nuôi dưỡng tâm hồn. Gia đình cần tạo không gian yêu thương, lắng nghe và chia sẻ; nhà trường cần chú trọng giáo dục đạo đức, kĩ năng sống, khuyến khích học sinh tham gia các hoạt động trải nghiệm, thiện nguyện để biết yêu thương và đồng cảm với người khác.

Cuối cùng, con người cần giữ gìn những mối quan hệ thực trong đời sống. Sự kết nối chân thành, những cuộc trò chuyện trực tiếp, sự quan tâm thật lòng là liều thuốc nuôi dưỡng tâm hồn hiệu quả nhất mà thế giới số không thể thay thế.

Trong thời đại số, nuôi dưỡng tâm hồn không phải là quay lưng với công nghệ, mà là biết làm chủ công nghệ để sống nhân văn, sâu sắc và có ý nghĩa hơn.

Câu 1.
Đoạn trích Kim Trọng tìm Kiều kể về việc Kim Trọng sau nửa năm trở về tìm Thúy Kiều, chứng kiến cảnh nhà nàng hoang tàn, biết được sự thật Kiều đã bán mình chuộc cha, từ đó đau đớn, tuyệt vọng nhưng vẫn quyết tâm dấn thân đi tìm Kiều cho bằng được.

Câu 2.
Một số hình ảnh thơ tả thực trong đoạn trích:

  • “Đầy vườn cỏ mọc, lau thưa”
  • “Song trăng quạnh quẽ, vách mưa rã rời”
  • “Cỏ lan mặt đất, rêu phong dấu giày”
  • “Nhà tranh, vách đất tả tơi”
    Những hình ảnh này phản ánh cảnh vật tiêu điều, hoang phế của ngôi nhà sau biến cố.

Câu 3.
Khi chứng kiến khung cảnh nhà Thúy Kiều sau nửa năm, Kim Trọng rơi vào tâm trạng đau xót, bàng hoàng và tuyệt vọng. Cảnh cũ đổi thay, vắng lặng, hoang tàn khiến chàng cảm nhận sâu sắc tai họa đã ập xuống gia đình Kiều. Từ ngạc nhiên, Kim Trọng chuyển sang lo lắng, rồi đau đớn tột cùng khi biết sự thật về số phận Kiều.

Câu 4.
Hai câu thơ sử dụng biện pháp điệp cấu trúc kết hợp với tăng tiến (“càng… càng…”). Biện pháp này làm nổi bật sự dồn nén, gia tăng liên tục của cảm xúc: càng nhìn, Kim Trọng càng thương xót; càng nghĩ, càng uất ức và đau đớn. Qua đó, tâm trạng bi thương đến tận cùng của nhân vật được thể hiện rõ nét.

Câu 5.
Tình cảm của Kim Trọng dành cho Thúy Kiều là tình yêu chân thành, sâu nặng và thủy chung. Dù Kiều đã bán mình, chàng không oán trách mà chỉ xót thương và tự nhận lỗi về mình. Các câu thơ như:

  • “Chưa chăn gối, cũng vợ chồng”
  • “Còn tôi, tôi gặp mặt nàng mới thôi!”
  • “Dấn mình trong áng can qua / Vào sinh ra tử, họa là thấy nhau”
    đã thể hiện rõ quyết tâm, lòng chung thủy và sự hi sinh của Kim Trọng trong tình yêu dành cho Thúy Kiều.

Câu 1. (Khoảng 200 chữ)

Nhân vật Mai trong đoạn trích là hình ảnh tiêu biểu của người con, người chồng giàu tình cảm, sống trách nhiệm nhưng luôn day dứt trước nghèo khó. Mai lớn lên trong vườn mai vàng, thấm sâu tình yêu nghề và đạo lí sống từ người cha mù giàu chữ “Tâm”. Anh là người nhân hậu khi cưu mang Lan – cô bé ăn xin mồ côi mẹ – rồi cùng cô xây dựng gia đình trong cảnh thiếu thốn. Mai yêu thương cha, vợ và con, sẵn sàng vất vả gánh nước, cứu mai qua những năm hạn hán, rét buốt. Tuy nhiên, Mai không cam chịu số phận. Anh trăn trở, tự vấn cách sống của người trồng hoa, dám nhìn thẳng vào thực tế rằng chỉ trồng mai thì không thể thoát nghèo. Từ đó, Mai khao khát đổi thay để lo cho gia đình tốt hơn. Chính sự giằng co giữa tình yêu vườn mai và trách nhiệm mưu sinh đã làm nổi bật chiều sâu tâm lí của nhân vật: một con người hiếu thảo, giàu tình thương, biết suy nghĩ và dám bước ra khỏi lối sống an phận vì hạnh phúc của những người mình yêu.


Câu 2. (Khoảng 400 chữ)

Trong xã hội hiện đại, cùng với sự phát triển của mạng xã hội, một bộ phận giới trẻ đang hình thành lối sống thích khoe khoang, phô trương “ảo” những thứ không thuộc về mình. Đó là việc khoe tiền bạc, đồ hiệu, cuộc sống sang chảnh vay mượn hình ảnh, thậm chí bịa đặt thành tích để tạo vỏ bọc hào nhoáng trên không gian mạng. Lối sống này tuy mang lại sự chú ý nhất thời nhưng tiềm ẩn nhiều hệ lụy đáng lo ngại.

Nguyên nhân trước hết xuất phát từ tâm lí muốn được công nhận, được ngưỡng mộ. Khi giá trị con người bị đo bằng lượt thích, lượt theo dõi, nhiều bạn trẻ dễ đánh đồng hình ảnh “ảo” với giá trị thật. Bên cạnh đó, sự thiếu định hướng sống đúng đắn, ảnh hưởng từ trào lưu khoe mẽ trên mạng xã hội và áp lực so sánh với người khác cũng khiến giới trẻ dễ chạy theo hình thức hơn là nội dung.

Hậu quả của lối sống phô trương “ảo” là rất lớn. Nó khiến con người sống không thật với chính mình, luôn bất an vì phải duy trì một hình ảnh giả tạo. Nhiều bạn trẻ sa vào vay mượn, tiêu xài vượt khả năng, thậm chí nói dối để “giữ hình ảnh”, từ đó đánh mất lòng tự trọng và niềm tin của người khác. Lâu dài, lối sống này làm xói mòn các giá trị chân thực như lao động, nỗ lực và nhân cách, khiến con người trở nên nông cạn, lệ thuộc vào sự công nhận bên ngoài.

Trước thực trạng đó, mỗi bạn trẻ cần tỉnh táo nhìn nhận lại giá trị bản thân. Sự đáng quý của con người không nằm ở những gì khoe ra, mà ở những gì âm thầm tạo dựng: kiến thức, kĩ năng, đạo đức và đóng góp cho cộng đồng. Gia đình, nhà trường và xã hội cũng cần định hướng cho giới trẻ lối sống lành mạnh, đề cao giá trị thật, sống trung thực và có trách nhiệm.

Sống giản dị, chân thành, biết nỗ lực vươn lên bằng chính khả năng của mình mới là nền tảng vững chắc giúp người trẻ khẳng định giá trị và tìm thấy hạnh phúc bền lâu và vững vàng trên con đường thành công của mình .

Câu 1.
Văn bản được kể theo ngôi thứ ba

Câu 2.
Văn bản kể về hai cha con ông già mù sống bằng nghề trồng mai vàng dưới chân núi Ngũ Tây. Ông già yêu mai như máu thịt, cảm nhận sự sống của cây bằng xúc giác và khứu giác. Mai – con trai ông – cưu mang cô bé ăn xin tên Lan, rồi hai người nên vợ chồng, cùng nhau nuôi sống gia đình. Cuộc sống khó khăn, vườn mai nhiều năm mất mùa khiến Mai trăn trở tìm con đường mới. Thương con cháu, ông già chấp nhận cho cưa nửa vườn mai để lấy vốn làm ăn. Dù đau đớn, ông vẫn hồi sinh tinh thần nhờ hạnh phúc và sự đổi thay của con cháu.

Câu 3.
Ông già Mai là người giàu tình yêu thương, nhân hậu và giàu đức hi sinh. Ông gắn bó máu thịt với vườn mai, yêu con cháu hết lòng, sẵn sàng hi sinh tài sản và niềm sống của mình để con cháu có tương lai. Ông còn là người từng trải, sâu sắc, coi trọng chữ “Tâm”.

Câu 4.
Em thích nhất chi tiết ông già dắt cháu đi thật xa để không nghe tiếng cưa mai. Chi tiết này rất xúc động, cho thấy nỗi đau thầm lặng của người cha khi phải hi sinh những cây mai gắn với cả cuộc đời mình vì hạnh phúc của con cháu.

Câu 5.
Tình cảm gia đình là động lực tinh thần lớn lao đối với nhân vật Mai. Chính tình thương cha, vợ và con khiến Mai không cam chịu nghèo khó, dám suy nghĩ, tìm hướng đi mới để thay đổi cuộc sống và xây dựng tương lai cho gia đình.

Câu 2 Ai cũng muốn có một tương lai tốt đẹp, nhưng con đường đi tới thành công chưa bao giờ bằng phẳng. Đọc Tống Trân – Cúc Hoa, ta thấy rõ điều đó: một chàng trai nghèo cùng người vợ hiền đã trải qua vô vàn vất vả, thế nhưng họ không nản chí mà vẫn một lòng hướng về mục tiêu. Nhờ vậy, Tống Trân mới có thể trở thành Trạng nguyên, còn Cúc Hoa được tôn vinh bởi sự thủy chung, hi sinh.

Trong thực tế, khó khăn giống như những “bài kiểm tra” của cuộc đời. Chúng khiến ta mệt mỏi, có lúc muốn bỏ cuộc, nhưng nếu vượt qua được thì bản thân lại trưởng thành, mạnh mẽ hơn rất nhiều. Người dễ dàng bỏ cuộc sẽ mãi dừng chân ở vạch xuất phát, còn người kiên trì lại có cơ hội gặt hái thành công. Câu chuyện của Tống Trân và Cúc Hoa cho ta bài học: muốn đạt được ước mơ thì phải giữ vững niềm tin, không lùi bước trước thử thách.

Để rèn luyện nghị lực, mỗi người có thể bắt đầu từ những việc nhỏ như: đặt mục tiêu học tập rồi kiên trì theo đuổi, tập thói quen không bỏ dở giữa chừng, giữ cho mình một tinh thần lạc quan và tìm sự động viên từ gia đình, bạn bè. Ngoài ra, cũng cần rèn luyện sức khỏe, vì một tinh thần mạnh mẽ luôn cần một thể chất khỏe khoắn.

Nói ngắn gọn, không nản lòng trước khó khăn chính là chìa khóa để chúng ta mở cánh cửa thành công. Người trẻ hôm nay càng cần học cách kiên cường, để mỗi thử thách không làm ta gục ngã mà trở thành bước đệm giúp ta tiến xa hơn.

Câu 2 Ai cũng muốn có một tương lai tốt đẹp, nhưng con đường đi tới thành công chưa bao giờ bằng phẳng. Đọc Tống Trân – Cúc Hoa, ta thấy rõ điều đó: một chàng trai nghèo cùng người vợ hiền đã trải qua vô vàn vất vả, thế nhưng họ không nản chí mà vẫn một lòng hướng về mục tiêu. Nhờ vậy, Tống Trân mới có thể trở thành Trạng nguyên, còn Cúc Hoa được tôn vinh bởi sự thủy chung, hi sinh.

Trong thực tế, khó khăn giống như những “bài kiểm tra” của cuộc đời. Chúng khiến ta mệt mỏi, có lúc muốn bỏ cuộc, nhưng nếu vượt qua được thì bản thân lại trưởng thành, mạnh mẽ hơn rất nhiều. Người dễ dàng bỏ cuộc sẽ mãi dừng chân ở vạch xuất phát, còn người kiên trì lại có cơ hội gặt hái thành công. Câu chuyện của Tống Trân và Cúc Hoa cho ta bài học: muốn đạt được ước mơ thì phải giữ vững niềm tin, không lùi bước trước thử thách.

Để rèn luyện nghị lực, mỗi người có thể bắt đầu từ những việc nhỏ như: đặt mục tiêu học tập rồi kiên trì theo đuổi, tập thói quen không bỏ dở giữa chừng, giữ cho mình một tinh thần lạc quan và tìm sự động viên từ gia đình, bạn bè. Ngoài ra, cũng cần rèn luyện sức khỏe, vì một tinh thần mạnh mẽ luôn cần một thể chất khỏe khoắn.

Nói ngắn gọn, không nản lòng trước khó khăn chính là chìa khóa để chúng ta mở cánh cửa thành công. Người trẻ hôm nay càng cần học cách kiên cường, để mỗi thử thách không làm ta gục ngã mà trở thành bước đệm giúp ta tiến xa hơn.