Cao Thanh Trúc

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Cao Thanh Trúc
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài văn

Trong nền văn học Việt Nam, nhiều nhân vật đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc. Một trong những nhân vật khiến em xúc động và suy nghĩ nhiều nhất là Lão Hạc trong truyện ngắn Lão Hạc của nhà văn Nam Cao. Qua nhân vật này, tác giả đã khắc họa hình ảnh người nông dân nghèo khổ nhưng giàu lòng tự trọng và tình thương.

Trước hết, Lão Hạc là một người nông dân có hoàn cảnh vô cùng nghèo khó. Vợ mất sớm, con trai vì nghèo mà phải bỏ làng đi làm đồn điền cao su. Lão sống một mình trong căn nhà nhỏ với tài sản chỉ có mảnh vườn và con chó Vàng. Cuộc sống thiếu thốn khiến lão phải ăn củ chuối, sung luộc qua ngày. Những chi tiết ấy đã cho thấy cuộc sống khổ cực, bế tắc của người nông dân trong xã hội cũ.

Không chỉ nghèo khổ, Lão Hạc còn là người cha hết lòng yêu thương con. Dù rất nghèo, lão vẫn cố gắng giữ lại mảnh vườn cho con trai. Lão coi đó là tài sản duy nhất để sau này con trở về có cái mà làm ăn. Chính vì thương con, lão chấp nhận sống đói khổ chứ không muốn tiêu vào phần đất dành cho con. Tình thương ấy giản dị nhưng vô cùng sâu sắc.

Một đặc điểm nổi bật nữa của Lão Hạc là lòng nhân hậu và tình cảm chân thành. Lão yêu thương con chó Vàng như một người bạn thân thiết. Khi buộc phải bán chó để có tiền sinh sống, lão vô cùng đau khổ và dằn vặt. Lão kể lại chuyện đó với ông giáo trong nước mắt, tự trách mình như đã lừa một người bạn. Qua đó, ta thấy được tấm lòng giàu tình cảm của lão.

Đặc biệt, Lão Hạc là người có lòng tự trọng cao. Dù nghèo đến mức không có gì ăn, lão vẫn nhất quyết không nhận sự giúp đỡ của người khác. Lão gửi tiền và nhờ ông giáo giữ hộ để lo việc ma chay cho mình sau này. Cuối cùng, lão chọn cái chết bằng bả chó để không phải trở thành gánh nặng cho ai và để giữ trọn mảnh vườn cho con. Cái chết đau đớn ấy cho thấy phẩm giá và lòng tự trọng đáng kính của một người nông dân nghèo.

Qua nhân vật Lão Hạc, nhà văn Nam Cao không chỉ thể hiện sự cảm thông sâu sắc đối với người nông dân trước Cách mạng mà còn ca ngợi những phẩm chất tốt đẹp của họ: giàu tình thương, nhân hậu và giàu lòng tự trọng. Nhân vật Lão Hạc vì thế đã trở thành một hình tượng tiêu biểu và xúc động trong văn học Việt Nam.

Tóm lại, Lão Hạc là một nhân vật giàu giá trị nhân văn. Qua nhân vật này, người đọc hiểu hơn về số phận người nông dân trong xã hội cũ và càng trân trọng những phẩm chất cao quý của họ.




Câu chuyện “Con lừa và bác nông dân” giúp em rút ra bài học sâu sắc rằng trong cuộc sống, khi gặp khó khăn hay thử thách, chúng ta không nên tuyệt vọng hay buông xuôi số phận. Những trở ngại, áp lực giống như những xẻng đất đổ xuống cuộc đời ta, nếu chỉ than vãn và đầu hàng thì sẽ bị chôn vùi trong thất bại; nhưng nếu biết bình tĩnh, suy nghĩ tích cực và kiên trì tìm cách vượt qua, ta có thể biến khó khăn thành cơ hội để vươn lên. Vì vậy, mỗi người cần rèn luyện ý chí, sự mạnh mẽ và tinh thần chủ động để tự cứu lấy mình và bước tới thành công.

Bác nông dân: Suy nghĩ: Cho rằng con lừa đã già, không còn ích lợi, nên quyết định lấp giếng và chôn luôn con lừa để đỡ tốn công cứu. Hành động: Nhờ hàng xóm xúc đất đổ xuống giếng. Con lừa: Suy nghĩ: Ban đầu hoảng sợ, kêu la thảm thiết; nhưng sau đó hiểu ra tình huống và không tuyệt vọng. Hành động: Mỗi khi đất đổ xuống lưng, nó lắc cho đất rơi xuống và bước lên trên, nhờ vậy dần dần thoát khỏi giếng

Đoạn thơ của Vũ Quần Phương khép lại mà trong em vẫn còn đọng lại những cảm xúc thật nhẹ nhàng nhưng sâu xa, như một dư âm lặng lẽ lan vào tâm hồn. Những câu thơ giản dị, mộc mạc đã vẽ nên trước mắt em một bức tranh đồng quê quen thuộc, nơi có ruộng lúa, mái nhà tranh, đom đóm và ánh trăng non. Đó không chỉ là khung cảnh thiên nhiên bình yên mà còn là không gian của tình mẹ, của nỗi chờ đợi và yêu thương thầm lặng. Ngay từ những câu thơ đầu, hình ảnh em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa trong buổi chiều tối đã gợi lên một cảm giác vừa yên ả, vừa man mác buồn. Trời tối dần, ánh sáng nhạt đi, nhưng mẹ vẫn chưa về. Không gian như rộng hơn, vắng hơn, khiến nỗi chờ đợi của em bé trở nên rõ nét và da diết. Em cảm nhận được sự mong ngóng hồn nhiên mà sâu sắc của một đứa trẻ, khi mẹ chính là trung tâm của mọi suy nghĩ, là điều duy nhất em hướng về giữa khung cảnh đang dần chìm vào đêm. Hình ảnh “mẹ lẫn trên cánh đồng” khiến em xúc động đặc biệt. Mẹ hiện lên không phải trong dáng vẻ nghỉ ngơi hay yên bình, mà hòa vào đồng lúa, hòa vào đêm tối. Chi tiết ấy gợi cho em cảm nhận về sự tảo tần, vất vả, về cuộc đời lam lũ của người mẹ nơi thôn quê. Mẹ như trở thành một phần của cánh đồng, của công việc, của những lo toan không tên. Càng đọc, em càng thấy thương mẹ hơn, bởi phía sau sự bình yên của mái nhà nhỏ bé là biết bao nhọc nhằn mà mẹ lặng lẽ gánh chịu. Không gian trong đoạn thơ dường như tĩnh lặng đến nao lòng: ngọn lửa bếp chưa nhen, căn nhà tranh trống trải, chỉ có đom đóm bay vào rồi lại bay ra. Chính sự vắng lặng ấy lại làm nổi bật nỗi cô đơn và niềm mong đợi của em bé. Em như thấy được ánh mắt trẻ thơ dõi theo từng đốm sáng nhỏ, chờ đợi một âm thanh quen thuộc – tiếng bước chân mẹ. Đoạn thơ không có những lời lẽ bi thương hay kịch tính, nhưng lại khiến em cảm động bởi sự chân thực và tinh tế. Nỗi chờ đợi được diễn tả thật tự nhiên, nhẹ nhàng mà thấm thía. Hình ảnh “bàn chân mẹ lội bùn ì oạp phía đồng xa” làm em hình dung rõ nét sự vất vả, lam lũ. Đó không chỉ là bước chân của mẹ trên cánh đồng mà còn là bước chân của sự hi sinh, của tình yêu thương âm thầm. Đến khi mẹ về, mẹ bế em vào nhà, nỗi đợi chờ dường như tan biến, chỉ còn lại sự bình yên và hơi ấm của tình mẹ. Chi tiết cuối cùng ấy khiến cảm xúc trong em dịu lại, như một cái kết nhẹ nhàng mà đầy yêu thương. Sau khi đọc đoạn thơ, em cảm thấy lòng mình lắng xuống bởi sự xúc động và biết ơn. Em nhận ra rằng tình mẹ luôn hiện hữu trong những điều bình dị nhất của cuộc sống. Không cần những hành động lớn lao, tình yêu ấy vẫn âm thầm tỏa sáng như những đốm đom đóm nhỏ bé trong đêm. Đoạn thơ đã khơi dậy trong em sự trân trọng đối với mẹ, đối với những hi sinh thầm lặng mà đôi khi ta vô tình không nhận ra. Chính sự giản dị và chân thành ấy đã tạo nên sức lay động sâu sắc, khiến đoạn thơ trở thành một bức tranh đẹp về tình mẫu tử – nhẹ nhàng, yên ả mà đầy yêu thương.

Bài thơ Mây và sóng của Rabindranath Tagore khép lại mà trong em vẫn còn ngân vang những cảm xúc thật dịu dàng và sâu lắng. Đọc bài thơ, em như bước vào một thế giới trong trẻo của tuổi thơ, nơi trí tưởng tượng bay bổng hòa quyện cùng tình mẫu tử thiêng liêng. Những hình ảnh mây, sóng hiện lên vừa gần gũi, vừa giàu chất mộng mơ, không chỉ gợi nên vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn mở ra những suy ngẫm nhẹ nhàng về tình yêu thương và hạnh phúc. Em đặc biệt ấn tượng với cách nhà thơ xây dựng những lời mời gọi đầy hấp dẫn từ thế giới mây và sóng – nơi có những cuộc vui bất tận, những chuyến phiêu lưu kỳ thú mà bất cứ đứa trẻ nào cũng khó lòng chối từ. Đó là thế giới của tự do, của khám phá, của những điều mới mẻ và diệu kỳ. Thế nhưng, điều khiến em xúc động nhất lại nằm ở lựa chọn của em bé trong bài thơ. Trước những lời rủ rê ngọt ngào ấy, em bé không hề bị cuốn theo, mà luôn nghĩ đến mẹ, luôn đặt tình yêu dành cho mẹ lên trên mọi cuộc vui. Chính chi tiết ấy đã chạm đến trái tim em một cách thật tự nhiên. Em cảm nhận được một tình cảm thật hồn nhiên mà sâu sắc: với em bé, được ở bên mẹ, được hòa mình vào những trò chơi giản dị cùng mẹ mới là niềm vui lớn nhất. Hạnh phúc không nằm ở những điều xa xôi, lộng lẫy, mà ở sự gắn bó yêu thương rất đỗi bình thường. Bài thơ khiến em nhận ra rằng trong cuộc sống, con người thường bị hấp dẫn bởi những điều mới lạ, những ước mơ rộng lớn, nhưng đôi khi lại quên mất giá trị của những điều thân thuộc bên cạnh mình. Tình mẹ trong bài thơ hiện lên không hề ồn ào hay được miêu tả bằng những lời lẽ lớn lao, mà lặng lẽ, ấm áp và đầy bao dung. Mẹ giống như điểm tựa bình yên, là nơi để em bé luôn hướng về giữa bao lời mời gọi của thế giới rộng lớn. Càng đọc, em càng thấy lòng mình dịu lại, như được nhắc nhở về tình cảm gia đình – thứ tình cảm giản dị mà vô cùng quý giá. Em chợt nghĩ đến mẹ của mình, đến những khoảnh khắc tưởng như rất đỗi bình thường nhưng lại chứa đựng biết bao yêu thương: một bữa cơm, một lời hỏi han, một ánh nhìn lo lắng. Những điều ấy đôi khi quá quen thuộc đến mức ta dễ dàng xem là hiển nhiên. Bài thơ giống như một lời thủ thỉ nhẹ nhàng, giúp em nhận ra rằng yêu thương không cần những điều to tát, mà hiện hữu trong chính sự quan tâm, sẻ chia mỗi ngày. Cảm xúc lớn nhất còn đọng lại trong em sau khi đọc Mây và sóng là sự ấm áp và biết ơn. Ấm áp vì em cảm nhận được vẻ đẹp của tình mẫu tử, của sự gắn bó thiêng liêng giữa mẹ và con. Biết ơn vì em hiểu rằng mình thật may mắn khi luôn có mẹ bên cạnh, như bến bờ bình yên giữa dòng đời rộng lớn. Bài thơ không chỉ mang đến vẻ đẹp của thi ca mà còn khơi gợi trong em những suy ngẫm sâu sắc về hạnh phúc, về tình yêu thương và về những giá trị giản dị mà bền vững trong cuộc sống. Đây thực sự là một bài thơ nhẹ nhàng nhưng đầy sức lay động, khiến người đọc như em không chỉ rung động mà còn muốn sống chậm lại, yêu thương nhiều hơn và trân trọng hơn những gì mình đang có.

Bài thơ Mẹ và quả của Nguyễn Khoa Điềm khép lại mà dư âm vẫn còn đọng mãi trong em như một nốt trầm dịu dàng nhưng sâu thẳm. Đọc bài thơ, em không chỉ cảm nhận được vẻ đẹp của ngôn từ mà còn thấy lòng mình rung lên bởi hình ảnh người mẹ thân thuộc, gần gũi mà thiêng liêng vô cùng. Những câu thơ nhẹ nhàng, mộc mạc như lời tâm tình đã mở ra trước mắt em một thế giới của tình mẫu tử – nơi có sự hi sinh lặng lẽ, bền bỉ và vô điều kiện. Hình ảnh “quả” trong bài thơ gợi cho em nhiều suy nghĩ. Quả không chỉ là kết tinh của thiên nhiên, của cây trái, mà còn là biểu tượng cho những thành quả, cho cuộc đời mỗi con người. Và phía sau mỗi “quả” ấy luôn thấp thoáng bóng dáng người mẹ – người âm thầm vun trồng, chắt chiu, nâng niu từng chút một. Mẹ giống như mảnh đất màu mỡ, là nơi bắt đầu của mọi sự sống, là cội nguồn của yêu thương. Càng đọc, em càng thấm thía rằng những điều tưởng chừng bình thường trong cuộc sống lại được đánh đổi bằng biết bao vất vả. Đó là những ngày tháng mẹ tảo tần, là những lo toan không tên, là cả một đời lặng lẽ vì con. Bài thơ không miêu tả những hi sinh ấy bằng những hình ảnh lớn lao hay bi kịch, mà bằng giọng điệu đà diết

Trong dòng chảy lịch sử của Việt Nam, rất nhiều câu chuyện về những chiến công anh hùng đã xuất hiện .Trong đó có anh hùng Trần Quốc toản nổi tiếng với câu chuyện "bóp nát quả cam" câu chuyện kể về một lần lo lắng Trần Quốc toản đã vô tình bóp nát quả cam. Theo em đây là một câu chuyện rất hay và ý nghĩa . Năm 278 nhà Nguyên sai xài xưng sang nước ta với một thái độ ngỗ ngược và những đòi hỏi vô lý. Lúc ấy vua Trần thánh tông vẫn giữ thái độ ngoại giao thân thiện, khéo léo từ chối những đòi hỏi của nhà Nguyên .Khiến tình hình đang rất căng thẳng trước quan hệ ngoại giao của hai nước . Lớn lên trong không khí cả nước đang chuẩn bị tinh thần đánh giặc ấy, cậu thanh niên Trần Quốc toản 15 tuổi cũng hăng hái tập luyện võ nghệ mong góp sức mình đánh giặc.Sang tháng 10 vua và thượng hoàng mở hội nghị .Trần Quốc Toản cảm thấy mình cũng là quý tộc nhà trần, nên vội vàng xin được họp bàn nhưng vua Trần thấy còn ít tuổi chưa thể bàn việc nước nên không cho vào. Thế nên vua mới sai lính ban cho quả cam để an ủi ,Trần Quốc toản nhận mà trong lòng ấm ức hổ thẹn tay cầm kiếm, tay kia bóp nát quả cam lúc nào không hay .Sau đó Trần Quốc toản trở về và huy động hơn 1000 gia nô và bà con trong vùng để chuẩn bị đánh giặc .Sau này khi xông trận Trần Quốc toản tự mình xông lên trước quan sĩ để giết giặc ,khiến giặc không dám lại quân .Nhận thấy tình hình đúng lúc, vua sai Trần Nhật Vũ làm Chánh tướng Trần Quốc toản và Chiêu Thành Vượng làm phó tướng. Lúc này chàng thanh niên Trần Quốc toản mới tròn 18 tuổi đã dũng cảm xông trận trận đánh chiến thắng. Vua thấy đây là thời cơ tốt quân ta đã đánh một trận thoát hoan, nhằm khôi phục lại thành Thăng Long. Ở đây quân Nguyên vô cùng hoảng sợ trước sức mạnh của quân ta bị chết rất nhiều, hai tướng giặc còn phải tìm đường rời khỏi Thăng Long .Trong trận giao chiến tiếp theo Trần Quốc toản đã chiến đấu quyết liệt ,cho đến lúc hi sinh .Trần Quốc toản là một tấm gương sáng về lòng yêu nước mà các bạn trẻ cần noi theo. Câu chuyện trên đã bồi đắp sâu sắc trong em về lòng yêu nước. Từ đó em có thêm động lực để phấn đấu cho sự hi sinh ,dũng cảm đấu tranh của các thế hệ cha anh.

câu 1:

Ngôi kể thứ nhất xưng "tôi"

Câu 2

Hai chi tiết miêu tả ngoại hình của nhân vật Ga-rô-nê trong văn bản là:

+lớn và khỏe nhất lớp

+Lưng lom khom

Câu 3:

Ba chi tiết đó là:

+trong ngần ấy bạn theo tôi Gà rô nê là người tốt nhất

+Chúng tôi chỉ được nghỉ có hai ngày. Ấy thế mà tôi tưởng như đã trải qua một thời gian vô tận không được gặp Ga-ro-nê.

+Mỗi khi tôi nhìn cậu thì cậu cũng nhìn tôi với đôi mắt tươi cười như muốn nói: “Chúng mình là bạn thân, phải không En-ri-cô à!”

Câu 4:

Vì đó là những người có tính cách không tốt. Mà Ga-rô-nê lại chống lại những người đó, nên những người đó không thích Ga-rô-nê

Từ đó ta thấy được Ga-rô-nê là một người luôn chống lại kẻ ác và có tấm lòng nhân hậu

Câu 5:

Đoạn trích "Những tấm lòng cao cả" của Ét-môn-đô đơ A-mi-xi mang đến cho chúng ta nhiều bài học quý giá về cách ứng xử và thái độ đối với bạn bè. Trước hết, chúng ta cần học cách yêu quý, trân trọng và quan tâm đến bạn bè, đặc biệt là những người có hoàn cảnh khó khăn hơn, như cách nhân vật "tôi" dành tình cảm đặc biệt cho bạn Ga-ro-nê hay sự tôn trọng mà người bố dành cho cậu bé thợ nề. Bên cạnh đó, đoạn trích cũng nhắc nhở chúng ta về sự tinh tế và khéo léo trong cách ứng xử, tránh làm tổn thương người khác bằng lời nói hay hành động vô tình, đồng thời luôn giữ thái độ tôn trọng, không phán xét hay coi thường bất kỳ ai, dù họ có địa vị hay xuất thân khác biệt. Từ đó, chúng ta có thể xây dựng được những mối quan hệ bạn bè chân thành, tốt đẹp và ý nghĩa.