Nguyễn Thị Phương Thảo
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 Bài làm
Sau khi đọc đoạn trích “Bài ca người lính thời bình” của Trần Đăng Khoa, em cảm thấy rất xúc động và thêm trân trọng những người lính trong thời bình. Dù đất nước không còn bóng giặc, họ vẫn phải đối mặt với nhiều khó khăn, gian khổ trong cuộc sống. Những câu thơ mộc mạc đã khắc họa hình ảnh người lính vẫn quen với “gió sương làm nhà”, vẫn bền bỉ lao động để xây dựng quê hương. Hình ảnh “bãi hoang thành đô thị” gợi lên sự đổi thay của đất nước, nhưng phía sau đó là biết bao công sức thầm lặng của những con người bình dị. Đặc biệt, câu thơ “Cái nghèo và cái dốt / Bày trận giữa thời bình” khiến em suy nghĩ sâu sắc về những thử thách mới của xã hội. Về nghệ thuật, tác giả sử dụng ngôn ngữ giản dị, hình ảnh chân thực cùng phép đối lập và ẩn dụ độc đáo, làm nổi bật ý nghĩa của cuộc chiến chống nghèo nàn, lạc hậu trong thời bình. Qua đoạn thơ, em càng thêm khâm phục tinh thần kiên cường và sự cống hiến thầm lặng của những người lính hôm nay. Đồng thời, em cũng tự nhắc nhở bản thân phải cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt để sau này có thể góp phần xây dựng và bảo vệ đất nước.
Câu 2 Bài làm
Trong kho tàng truyện ngụ ngôn, nhiều câu chuyện ngắn gọn nhưng lại chứa đựng những bài học sâu sắc về cách sống của con người. Truyện “Con Kiến và con Bồ Câu” là một câu chuyện như vậy. Tác phẩm kể về sự giúp đỡ giữa hai con vật nhỏ bé nhưng giàu tình nghĩa. Qua đó, hình ảnh con Kiến để lại nhiều ấn tượng cho người đọc. Tuy nhỏ bé nhưng Kiến lại mang những phẩm chất đáng quý như biết ơn, sống nghĩa tình và dũng cảm. Nhân vật con Kiến đã góp phần làm nổi bật ý nghĩa nhân văn của câu chuyện.
Trước hết, con Kiến hiện lên là một sinh vật nhỏ bé, yếu ớt trước thiên nhiên. Trong lúc đi kiếm mồi vì khát nước, Kiến cúi xuống sông uống và không may bị trượt chân rơi xuống nước. Dòng nước chảy mạnh cuốn Kiến ra xa khiến nó vô cùng hoảng sợ và tưởng rằng mình sẽ chết đuối. Tình huống này cho thấy Kiến rất nhỏ bé và khó có thể tự mình thoát khỏi nguy hiểm. May mắn thay, Bồ Câu đã nhìn thấy và thả một chiếc lá xuống để Kiến bám vào và trôi vào bờ. Sau khi được cứu, Kiến đã rất biết ơn Bồ Câu vì hành động tốt bụng ấy.
Không chỉ biết ơn, con Kiến còn là một nhân vật sống nghĩa tình và biết trả ơn. Khi đang kiếm mồi trong rừng, Kiến nhìn thấy một người đi săn đang giương cung định bắn Bồ Câu. Trong khi đó, Bồ Câu vẫn vô tư đậu trên cành cây và không hề hay biết nguy hiểm đang đến gần. Thấy vậy, Kiến lập tức bò lại và đốt mạnh vào chân người đi săn. Hành động nhỏ bé nhưng nhanh trí đó khiến người đi săn đau đớn, làm rơi cung xuống đất. Nhờ vậy, Bồ Câu nghe thấy tiếng động và kịp thời bay đi thoát chết. Qua chi tiết này, ta thấy Kiến tuy nhỏ bé nhưng rất thông minh, dũng cảm và đặc biệt là luôn ghi nhớ ân nghĩa.
Bên cạnh nội dung ý nghĩa, tác giả còn xây dựng nhân vật con Kiến bằng những nghệ thuật đặc sắc. Nhân vật được khắc họa thông qua những tình huống truyện đơn giản nhưng giàu ý nghĩa. Hành động của Kiến được miêu tả ngắn gọn, cụ thể, giúp làm nổi bật tính cách nhân vật. Đồng thời, việc nhân hóa các con vật khiến câu chuyện trở nên sinh động và gần gũi với người đọc. Qua đó, hình ảnh con Kiến tuy nhỏ bé nhưng giàu lòng biết ơn và nghĩa tình được thể hiện rõ nét.
Nhân vật con Kiến trong câu chuyện mang ý nghĩa sâu sắc. Dù nhỏ bé nhưng Kiến vẫn có thể làm nên những việc có ý nghĩa lớn lao. Câu chuyện đã nhắc nhở chúng ta rằng trong cuộc sống cần biết giúp đỡ lẫn nhau và luôn ghi nhớ ơn nghĩa. Lòng biết ơn và sự nghĩa tình sẽ khiến cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn. Qua đó, truyện cũng gửi gắm bài học đạo đức giản dị nhưng vô cùng ý nghĩa cho mỗi người.
Câu 1 Nhân vật trong câu chuyện thuộc loại động vật
Câu 2 1 từ láy:oai oái
Câu 3 Tình huống truyện xoay quanh hai tình huống xen lẫn nhau giữa hai nhân vật khác biệt :
1 Kiến gặp nạn suýt chết đuối và bồ câu cứu giúp bằng 1 chiếc lá
2 Bồ câu gặp nạn bị thợ săn nhắm bắn và được kiến cưu giúp bằng cách đốt vào chân người thợ săn
- Dựa vào các sự kiện chính và mối quan hệ nhân quả giữa các hành động của nhân vật: từ việc gặp nạn đến việc được cứu, và hành động trả ơn sau đó.
Câu 4
Tác giả mượn hình ảnh loài vật vì:
Tăng tính hấp dẫn: Giúp câu chuyện trở nên gần gũi, thú vị và dễ nhớ hơn, đặc biệt là với trẻ em
Tính khách quan và phổ quát: Mượn chuyện loài vật để nói chuyện loài người là đặc trưng của truyện ngụ ngôn. Việc này giúp bài học về đạo đức trở nên nhẹ nhàng, kín đáo, không giáo điều mà vẫn sâu sắc
Tạo sự tương phản: Hình ảnh con Kiến bé nhỏ lại có thể cứu được loài chim lớn hơn như Bồ Câu giúp nhấn mạnh thông điệp: Bất kỳ ai, dù nhỏ bé đến đâu, cũng có thể giúp đỡ người khác và làm nên việc nghĩa.
Câu 5
Câu chuyện về Kiến và Bồ Câu đã để lại bài học sâu sắc về lòng biết ơn và sự tương trợ trong cuộc sống. Lòng biết ơn không chỉ là một đức tính cao đẹp mà còn là sợi dây gắn kết con người lại với nhau, tạo nên một xã hội nhân văn. Khi chúng ta sẵn lòng giúp đỡ người khác lúc hoạn nạn, chúng ta không chỉ trao đi sự tử tế mà còn gieo mầm cho những điều tốt đẹp quay trở lại với chính mình. Sự giúp đỡ không phân biệt lớn nhỏ, mạnh yếu; đôi khi một hành động nhỏ bé cũng có thể cứu vãn một sinh mệnh. Biết trân trọng ơn nghĩa và sẵn sàng đền đáp chính là cách để mỗi cá nhân hoàn thiện nhân cách và làm cho cuộc đời trở nên ý nghĩa hơn.
Câu 1 BÀI LÀM
Sau khi đọc bài thơ “Trưa hè” của Trần Đăng Khoa, em cảm thấy trước mắt mình hiện lên một bức tranh mùa hè thật sống động và rực rỡ. Những câu thơ ngắn gọn đã gợi tả khung cảnh quen thuộc của trưa hè với làn gió nhẹ làm hoa phượng lung lay. Hình ảnh cánh hoa phượng rơi bay trong gió được so sánh như bầy bướm lượn khiến cảnh vật trở nên mềm mại, đẹp mắt. Không chỉ có màu sắc, bức tranh trưa hè còn có âm thanh rộn ràng của tiếng ve, được ví như tiếng đàn vui tươi làm cho không gian thêm sinh động. Tất cả hòa quyện lại tạo nên một buổi “liên hoan” của thiên nhiên với hoa bay, ve hát rất nhộn nhịp. Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng hình ảnh gần gũi, biện pháp so sánh giàu sức gợi cùng nhịp thơ ngắn, ngôn ngữ giản dị, trong sáng. Qua đó, em cảm nhận được vẻ đẹp tươi vui của thiên nhiên mùa hè và thêm yêu những khoảnh khắc bình dị của cuộc sống.
Câu 2 BÀI LÀM
Trong kho tàng truyện ngụ ngôn, có nhiều câu chuyện ngắn gọn nhưng chứa đựng những bài học sâu sắc về cuộc sống. Văn bản “Bò và Ếch” là một câu chuyện như vậy. Thông qua tình huống giữa hai con vật quen thuộc, tác giả dân gian đã gửi gắm nhiều ý nghĩa đáng suy ngẫm. Nổi bật trong câu chuyện là nhân vật Ếch – một con vật nhỏ bé nhưng thông minh và mưu trí. Hình tượng nhân vật này đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc.
Trước hết, Ếch hiện lên là một con vật nhỏ bé nhưng rất tự tin và dũng cảm. Nó sống trong một vũng nước giữa cánh đồng và xem đó là nơi mình làm chủ. Khi thấy bò đến uống nước mà không xin phép, Ếch đã mạnh dạn lên tiếng ngăn lại. Dù biết bò có thân hình to lớn và tỏ thái độ coi thường, Ếch vẫn không hề sợ hãi. Điều đó cho thấy Ếch có ý thức bảo vệ lãnh địa của mình và không dễ dàng khuất phục trước kẻ mạnh. Hành động của Ếch tuy liều lĩnh nhưng cũng thể hiện sự gan dạ và quyết tâm bảo vệ nơi sống của mình.
Không chỉ dũng cảm, Ếch còn là một nhân vật rất thông minh và mưu trí. Trước sự hung hăng của bò, Ếch không lựa chọn đối đầu bằng sức mạnh. Thay vào đó, Ếch nghĩ ra cách thi tài rống để đánh lừa bò. Mỗi khi bò rống to làm vang cả mặt nước, Ếch liền lặn xuống ao sâu để tránh âm thanh. Sau đó Ếch lại ngoi lên khích bò tiếp tục rống, khiến bò ngày càng tức giận và cố gắng rống to hơn. Nhờ sự khôn ngoan và bình tĩnh của mình, Ếch đã khiến bò kiệt sức và cuối cùng phải nhận kết cục thảm hại.
Về nghệ thuật xây dựng nhân vật, tác giả đã khắc họa nhân vật Ếch thông qua lời nói và hành động rất sinh động. Những lời đối đáp của Ếch với bò thể hiện rõ sự tự tin và khôn khéo. Bên cạnh đó, các hành động như lặn xuống ao khi bò rống rồi lại ngoi lên thách thức đã làm nổi bật sự thông minh của nhân vật. Tác giả còn xây dựng sự đối lập giữa Ếch nhỏ bé nhưng mưu trí với bò to lớn nhưng nóng nảy và kiêu căng. Nhờ vậy, hình ảnh nhân vật Ếch trở nên nổi bật và gây ấn tượng với người đọc.
Nhân vật Ếch góp phần làm nổi bật ý nghĩa của câu chuyện. Qua hình tượng này, tác giả muốn nhắn nhủ rằng trong cuộc sống không phải lúc nào sức mạnh cũng quyết định tất cả. Trí tuệ, sự bình tĩnh và khôn ngoan đôi khi còn quan trọng hơn. Đồng thời câu chuyện cũng phê phán sự kiêu căng, nóng nảy của bò. Vì vậy, mỗi người cần biết suy nghĩ chín chắn và không nên coi thường người khác.
Tóm lại, nhân vật Ếch trong câu chuyện “Bò và Ếch” là hình ảnh tiêu biểu cho sự thông minh, nhanh trí và dũng cảm. Tuy nhỏ bé nhưng Ếch biết sử dụng trí tuệ để đối phó với kẻ mạnh hơn mình. Qua nhân vật này, tác giả dân gian đã gửi gắm bài học sâu sắc về giá trị của trí tuệ và sự bình tĩnh trong cuộc sống. Đồng thời, câu chuyện cũng nhắc nhở con người không nên kiêu căng, nóng nảy hay coi thường người khác. Vì vậy, hình tượng nhân vật Ếch đã góp phần làm cho câu chuyện trở nên ý nghĩa và giàu tính giáo dục.
Câu 1: Ngôi kể thứ ba
Câu 2:Biện pháp tu từ nhân hóa ( bò quá tức giận , vươn cổ kêu trời , trợn mắt rống to hỏn)
Tác dụng: tác giả đã gắn con bò cho con bò những hành động , trạng thái cảm xúc của con người như kêu trời , túc giận
+ Làm cho hình ảnh trở nên sinh động , gần gũi với con người
+Tăng sức gợi hình gợi cảm
Câu 3:Tình huống chuyện là cuộc đối đầu giữa một con ếch nhỏ bé và một con bò to lớn . Con bò muốn uống nước ở ao nhưng coi thường ếch , đẫn đến việc cả hai thách thức nhau xem ai có tiếng rống to hơn để dành quyền làm chủ ao nước
Câu 4 Con bò là nhân vật đại diện cho thói kiêu ngạo , hống hách và thiếu suy nghĩ . Cạy mình to khỏe , bò coi thường kẻ yếu , nhưng thiếu bản lĩnh.
Câu 5
Trí tuệ đóng vai trò vô cùng quan trọng, là chìa khóa dẫn đến thành công trong cuộc sống. Nó không chỉ giúp con người giải quyết các vấn đề phức tạp mà còn là công cụ để vượt qua những đối thủ mạnh hơn về thể chất. Trong câu chuyện "Bò và Ếch", ếch đã chiến thắng bò nhờ sự mưu trí, cho thấy sức mạnh thể chất không phải lúc nào cũng quyết định kết quả. Trí tuệ cho phép chúng ta nhìn xa trông rộng, đưa ra những quyết định sáng suốt và tận dụng điểm yếu của đối phương một cách khéo léo. Hơn nữa, trí tuệ còn giúp con người sống có đạo đức, biết tôn trọng người khác và tránh được những sai lầm do sự kiêu ngạo, bốc đồng. Do đó, việc rèn luyện và trau dồi trí tuệ là điều cần thiết để có một cuộc sống tốt đẹp và thành công
Võ tòng, 1 trong những nhân vật chính trong “ Đất rừng phương Nam” Của đoàn giỏi. Võ tòng nổi bật lên với những đặc điểm như dũng cảm, mạnh mẽ, tốt bụng, thật thà,cuối cùng là yêu nước và bao dung . Dù cuộc đời chú có rất nhiều chuyện oái oăm nhưng chú vẫn lạc quan và sống tốt.
Không 1 ai biết chú tên thật là gì, quê quán ở đâu. Người ta đặt cho chú cái tên võ phòng là khi chú giết chết 1 con hổ chúa hung bạo. Cũng từ sự việc đó đã để lại 5 cái sẹo dài trên mặt chú. Chú có 2 hủ mắt sâu hoắm, và từ trong hũ sâu thẳm đó, Một trong mắt trắng dã , Long qua, lòng lại, sắc như dao. Chú thương cõi trần, mặc chiếc quần kaki còn mới nhưng chung đã lâu chưa giặt. Bên hông chú đeo lủng lặng 1 chiếc lưỡi lê, nằm gọn trong vỏ sách. Ngoại hình đã thể hiện sự mạnh mẽ, vợ chồng chú.
Nói về sự dũng cảm và mạnh mẽ, thì võ tòng xứng đáng được khen. Vì chỉ để dân làng được an toàn thì chú đã 1 mình vào rừng để xử lý con ngủ đã phát ruộng lúa của bà con. Trong khi đánh nhau với nó thì chú cũng không ai bị bộ móng của nó cao và mặt và để lại 5 viết sẹo dài. Hơn nữa, khi giặt đến, hình ảnh rõ lòng dũng cảm cầm chiếc có của mình và hạ gục hết lũ giặc. Chúng ta thấy võ tòng đại diện cho lớp người không quản ngại khó khăn để chiến đấu sẵn sàng hy sinh bản thân . Qua đó, tác giả đã khắc họa ra 1 võ rồng oai phong và lực lưỡng.
Và sự tốt bụng và thật thà, thì chúa chắc hạnh đã có 1 trái tim nhân hậu. Chú có 1 trái tim nhân hậu là do trong bài của cậu bé an đang nói là dân làng miếng chuối ở cái tính thật thà, chất phác, lúc nào cũng giúp đỡ mọi người mà không cần trả ơn. Và sự thật thì trong truyện có cả là vì tên địa chủ cướp vợ vào đánh chú phải đi quá tức nên chú đã chém hắn. Làm xong, chú không chốn mà đi nhận việc mình làm và vào tù luôn. Qua đó cho thấy võ tòng là người thật thà, dám làm dám chịu, không trốn tránh.
Về cái cuối cùng, ai cũng yêu quý cây đấy từ chú, đó là của lòng yêu nước và sự bao dung. Chú đã tự nguyện đi đánh giặc và bảo vệ đất nước. Chúng chính chiếc nổ của mình, không cần gì nhiều nhưng vẫn đánh bại được lũ giặc đó. Còn về sự bao dung, thì chú đã bao dung cho kẻ thù. Khi chú ra tù, nhìn tên địa chủ vui vẻ bên vợ mình. Dân làng đã nghĩ chú sẽ làm lại thêm lần nữa nhưng không phải chú chỉ cười lớn rồi bỏ vào rừng sinh sống. Qua đó, chú đã dành cho tên địa chủ sự khoan dung lớn nhất.
Qua đó, ta thấy võ phòng có rất nhiều phẩm chất đẹp. Em cũng sẽ học theo những phẩm chất của chú để trở nên thành công . Nhất là lòng yêu nước. Chú đã làm tròn vai 1 người đàn ông nên làm.
Thông điệp ý nghĩa nhất là sự trân trọng vẻ đẹp rực rỡ nhưng mong manh, hữu hạn của cuộc sống và con người
Nhan đề bài thơ gợi liên tưởng đến vẻ đẹp viên mãn, rực rỡ và căng tràn sức sống nhất của mùa xuân, giống như cây 9 tới.
Qua câu chuyện, bài học sâu sắc nhất là hãy luôn giữ vững ý chí phải bình tĩnh đối mặt và nỗ lực vượt qua nghịch cảnh thay vì buông xuôi.
Qua câu chuyện, bài học sâu sắc nhất là hãy luôn giữ vững ý chí phải bình tĩnh đối mặt và nỗ lực vượt qua nghịch cảnh thay vì buông xuôi.
Đi làm 1 việc nào đó, mà bản thân không có chính kiến riêng, đi nghe theo người khác. Thì hậu quả cho việc đó sẽ rất khôn lường. Như trong câu chuyện ngủ ngôn “đẽo cày giữa đường ” . Câu chuyện cũng xây dựng nhân vật anh thợ mộc theo đặc điểm là không có chính kiến của mình, có chí làm ăn nhưng thiếu hiểu biết và đã chuốc lại hậu quả nặng nề.
Đầu tiên là anh có chí làm ăn nhưng lại thiếu hiểu biết. Anh thợ mộc đã dốc hết vốn liếng ra để mua gỗ đẽo cày . Nhưng lại để cửa hàng ngay giữa đường, nơi ồn ao, thiếu chuyên môn. Nuôi ồn ao cũng có cái lợi là sẽ có nhiều người qua lại, dễ bán hàng. Nhưng lại có cái hại là ảnh hưởng tới sự tập trung làm việc
Tiếp theo là anh thiếu chính kiến riêng của bản thân. Lần đầu tiên, có Một ông cụ bảo anh đẽo to , cao mới dễ cày. Anh cho là phải rồi làm theo. Tiếp theo là bác nông dân rẽ vào nhìn rồi bảo anh là phải đeo nhỏ, thấp thì mới dễ cày. Anh ta nghe cũng có lý nên cũng đéo theo. Cả 2 lần cũng không có ai mua. Chợt có người đến bảo với anh rằng ở miền núi, người ta phá hoang ,cay toàn bằng voi . Vào anh đéo gấp đôi gấp 3 để voi cày được thì bao nhiêu cũng hết, tha hồ mà lãi. Anh ta nghe được lãi, sướng quá nên liền lấy hết gỗ ra đéo 1 cái thật to. Nhưng vẫn không ai mua. Qua đó, cho thấy anh thợ mộc coi tất cả ý kiến đều là đúng. Chỉ nghe theo lời người khác mà không có suy nghĩ riêng.
Cuối cùng, khi không có ai mua thì anh ta đã mất hết tất cả 4 miếng ban đầu bỏ ra để mua gỗ đéo cày. Số gỗ tốt trở thành khúc gỗ vụn bỏ đi. Qua hành động, lời nói, tình huống của truyện. Ta thấy chuyện mang tính ngủ ngôn răn dạy.