Nguyễn Diệu Quỳnh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Sau khi đọc đoạn trích “Bài ca người lính thời bình” em cảm thấy rất xúc động và khâm phục những người lính trong thời bình. Dù đất nước không còn chiến tranh, họ vẫn phải đối mặt với nhiều khó khăn, gian khổ. Người lính vẫn sống giản dị, chịu đựng thiếu thốn để bảo vệ và xây dựng đất nước. Họ không chỉ là người bảo vệ Tổ quốc mà còn góp phần giúp cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn. Qua bài thơ, em càng thêm yêu quý và biết ơn những người lính đã âm thầm cống hiến cho đất nước. Mỗi chúng ta cần trân trọng và noi gương tinh thần trách nhiệm của họ.
Câu 2:
Sau khi đọc xong câu truyện “ con kiến và con bồ câu”. Thì nhân vật con kiến là nhân vật nà em cảm thấy ấn tượng nhất trong các nhân vật có trong truyện.
Nhân vật con kiến trong câu chuyện là một người có lòng biết ơn. Khi được bồ câu cứu khi rơi xuống nước, vì cảm kích sự giúp đỡ của bồ câu. Nên khi thấy người thợ săn tới kiến liền cắn vào chân của người thợ săn để giúp bồ câu thoát nạn. Qua đó đã thấy được lòng biết ơn của kiến khi được bồ câu giúp đỡ. Nhân vật kiến được miêu tả qua các phương diện như là: hành động, phẩm chất.
Về hành động, kiến khi thấy người thợ săn giơ nỏ lên định bắn bồ câu. Vậy mà bồ câu không hề hay biết vẫn đứng dửng dưng ở trên cành. Thấy vậy kiến liền vội đến và căn svaof chân người thợ săn khiến người thợ săn ko thể bắt được nữa. qua đó thấy được kiến là một người có lòng biết ơnvaf đã dũng cảm giúp bồ câu chạy thoát.
Về phẩm chất, có thể thấy kiên slaf một người luôn biết ơn người khác. Kiến còn luôn sẵn sàng giúp đỡ người khácvaf tốt bụng. Tuy biết rằng mình nhỏ bé vẫn rất dũng cảm để cứu người khác khi ai đó gặp khó khăn.
Qua đó, có thể thấy kiên slaf một người có lòng biết ơn, sự dũng cảm và gan dạ luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác. Chúng ta phải học theo nhận vật kiến phải có lòng biết ơn khi được người khác giúp đỡ.
Câu 1:
Nhân vật chính trong câu truyện thuộc loại nhân vật: loài vật
Câu 2:
Từ láy: ao ái
Câu 3:
- kiến được bồ câu cứu khi rơi xuống nước. Bồ câu cũng cứu lại kiến khỏi người thợ săn
- căn cứ vào: các sự việc trong câu truyện
Câu 4:
- Để giúp câu truyện trở nên sống động, dễ hiểu và gửi gắm bài học tới mọi người.
Câu 5:
Câu chuyện “Con Kiến và Con Bồ Câu” cho em hiểu ý nghĩa của lòng biết ơn và sự giúp đỡ trong cuộc sống. Khi chúng ta giúp đỡ người khác lúc khó khăn, họ sẽ luôn ghi nhớ và có thể giúp lại khi ta gặp hoạn nạn. Lòng biết ơn khiến con người sống tốt hơn và gắn bó với nhau hơn. Vì vậy, mỗi người nên biết giúp đỡ và quan tâm đến người khác. Nhờ đó cuộc sống sẽ trở nên tốt đẹp và ý nghĩa hơn.
Thông diệp ý nghĩa nhất mà em thấy là chúng ta phải biết trân trọng vẻ đẹp của thiên nhiên. Vì bài thơ đã khắc hoạ hình ảnh mùa xuân đẹp đẽ với những từ ngữ giàu tính biểu cảm. Tác giả thể hiện tình cảm yêu thiên nhiên và luôn biết quý trọng vẻ đẹp đó
Nhan đề gợi lên hình ảnh mùa xuân đẹp đẽ với những khung cảnh khi xân về. Cảnh vật thì tràn đầy sức sống, không khí vui vẻ, nháo nhiệt. Qua đó làm nổi bật hình ảnh bức tranh mùa xuân về với nhiều hình ảnh sống động và tràn đầy năng lượng.
Nhân vật Võ Tòng trong tác phẩm “ người đàn ông cô đọc giữa rừng” của tác giả Đoàn Giỏi là nhân vật mà em cảm thấy ấn tượng nhất. Võ Tòng còn để lại cho em rất nhiều bài học hay và thú vị.
Nhân vật Võ Tòng đã để lại cho em rất nhiều ấn tượng sâu sắc về tính cách và lời nói. Khi làm sai chú Võ Tòng đã ko chạy trốn mà đã tự đi đầu thú. Hơn nữa chú cong là người có tình yêu nước và rất căm thù giặc. Tác giả đã miêubtar nhân vật Võ Tòng qua các phương diện như là: ngoại hình, lời nói, nơi ở và hành động.
Về nơi ở của chú, chú sống trong một túp lều ở giữa rừng. Giữa lều còn đặt một cái bếp cà ràng, chú sống cùng với một con vượn bạc má. Chú cũng từng có một gia đình hạnh phúc, nhưng chỉ vì một hành động mà đã huỷ hoại cả gia đình chú.
Ngoại hình của chú. Chú cởi trần mặc chiếc quần ka-ki còn mới nhưng lâu chưa giặt. Thắt xanh tuya-rông, bên hông còn đeo lủng lẳng một lưỡi lê. Qua đó, gợi lên hình ảnh người đàn ông giản dị và mộc mạc.
Về lời nói và hành động. Lời nói, chú nói với cậu bé rằng “ ngồi xuống đây, chú em”. Nhai bậy một miếng nai khô đi chú em. Về hành động, chú đã giết giặc bằng cung tên. Có thể thấy chú kaf một người thân thiện và cởi mở.
Qua đó, có thể thấy chú là một người gan dạ, có lonhf dũng cảm, thân thiện và cởi mở, chú còn có tinh thần yêu nước nữa. Chúng ta cũng phải học theo chú luôn luôn phải có tinh thần yêu nước.
Nhân vật Võ Tòng trong tác phẩm “ người đàn ông cô đọc giữa rừng” của tác giả Đoàn Giỏi là nhân vật mà em cảm thấy ấn tượng nhất. Võ Tòng còn để lại cho em rất nhiều bài học hay và thú vị.
Nhân vật Võ Tòng đã để lại cho em rất nhiều ấn tượng sâu sắc về tính cách và lời nói. Khi làm sai chú Võ Tòng đã ko chạy trốn mà đã tự đi đầu thú. Hơn nữa chú cong là người có tình yêu nước và rất căm thù giặc. Tác giả đã miêubtar nhân vật Võ Tòng qua các phương diện như là: ngoại hình, lời nói, nơi ở và hành động.
Về nơi ở của chú, chú sống trong một túp lều ở giữa rừng. Giữa lều còn đặt một cái bếp cà ràng, chú sống cùng với một con vượn bạc má. Chú cũng từng có một gia đình hạnh phúc, nhưng chỉ vì một hành động mà đã huỷ hoại cả gia đình chú.
Ngoại hình của chú. Chú cởi trần mặc chiếc quần ka-ki còn mới nhưng lâu chưa giặt. Thắt xanh tuya-rông, bên hông còn đeo lủng lẳng một lưỡi lê. Qua đó, gợi lên hình ảnh người đàn ông giản dị và mộc mạc.
Về lời nói và hành động. Lời nói, chú nói với cậu bé rằng “ ngồi xuống đây, chú em”. Nhai bậy một miếng nai khô đi chú em. Về hành động, chú đã giết giặc bằng cung tên. Có thể thấy chú kaf một người thân thiện và cởi mở.
Qua đó, có thể thấy chú là một người gan dạ, có lonhf dũng cảm, thân thiện và cởi mở, chú còn có tinh thần yêu nước nữa. Chúng ta cũng phải học theo chú luôn luôn phải có tinh thần yêu nước.
Nhân vật Võ Tòng trong tác phẩm “ người đàn ông cô đọc giữa rừng” của tác giả Đoàn Giỏi là nhân vật mà em cảm thấy ấn tượng nhất. Võ Tòng còn để lại cho em rất nhiều bài học hay và thú vị.
Nhân vật Võ Tòng đã để lại cho em rất nhiều ấn tượng sâu sắc về tính cách và lời nói. Khi làm sai chú Võ Tòng đã ko chạy trốn mà đã tự đi đầu thú. Hơn nữa chú cong là người có tình yêu nước và rất căm thù giặc. Tác giả đã miêubtar nhân vật Võ Tòng qua các phương diện như là: ngoại hình, lời nói, nơi ở và hành động.
Về nơi ở của chú, chú sống trong một túp lều ở giữa rừng. Giữa lều còn đặt một cái bếp cà ràng, chú sống cùng với một con vượn bạc má. Chú cũng từng có một gia đình hạnh phúc, nhưng chỉ vì một hành động mà đã huỷ hoại cả gia đình chú.
Ngoại hình của chú. Chú cởi trần mặc chiếc quần ka-ki còn mới nhưng lâu chưa giặt. Thắt xanh tuya-rông, bên hông còn đeo lủng lẳng một lưỡi lê. Qua đó, gợi lên hình ảnh người đàn ông giản dị và mộc mạc.
Về lời nói và hành động. Lời nói, chú nói với cậu bé rằng “ ngồi xuống đây, chú em”. Nhai bậy một miếng nai khô đi chú em. Về hành động, chú đã giết giặc bằng cung tên. Có thể thấy chú kaf một người thân thiện và cởi mở.
Qua đó, có thể thấy chú là một người gan dạ, có lonhf dũng cảm, thân thiện và cởi mở, chú còn có tinh thần yêu nước nữa. Chúng ta cũng phải học theo chú luôn luôn phải có tinh thần yêu nước.
Trong các bài thơ mà em đã được học, bài thơ mây và sóng đã để lại rất nhiều ấn tượng cho em. Bài thơ nói về tình cảm của người con dành cho người mẹ. Tác giả của baif thơ là ông R. Ta-go, ông là người ấn độ. Trong bài thơ, nhân vật em bé đã nhận đc hai lời mời của mây và sóng. Lucs đó, tâm trạng của cậu bé rất háo hức, thích thú, tò mò, muốn khám phá Thế giới thần tiên, được vui đùa với nh trò chơi thú vị và hấp dẫn. Tuy rất thích nhưng khi nghĩ về mẹ vẫn đang ở nhà đợi mình. Cậu bé đã dùng câu hỏi hỏi tu từ để nói rằng mình ko thể ik được. Chính tình yêu thương của mẹ đã chiến thắng những cám dỗ ngoài kia. Ở khổ cuối, do ko nỡ xa mẹ nên cậu bé đã nghĩ ra trò chơi khác. Con là mây, mẹ là trăng, con sẽ là đôi tay bao trùm lên người mẹ. Con là sóng, mẹ là bờ biển, con sẽ lăn lăn lăn và vỗ nhẹ vào gối. Có thể thấy cậu bé luôn muốn ở bên mẹ, vui chơi cùng mẹ. Sáng tạo ra những trò chơi thú vị để mẹ có thể chơi cùng. Người mẹ cũng vậy luôn muốn ở bên để chăm sóc, vỗ về, chở che. Mẹ như ánh trăng dịu hiền soi sáng từng bước con đi, bờ biển bao dung ôm ấp và vỗ về. Bài thơ thuộc thể loại thơ văn xuôi, ptbđ biểu cảm kết hợp tự sự miêu tả. Người kể chuyện là em bé. Có lời kể xen lẫn đối thoại, sd phép lặp nhưng có sự biến hoá và phát triển. Qua đó, bài thơ thể hiện tình cảm thiết tha của em bé đối vơi mẹ, ca ngợi tình mẫu tử thiêng liêng và bất diệt. Ta cũng có thể thấy được tình cảm yêu mến, thiết tha mà tg dành cho em bé.
mẹ luôn là người yêu thương quan tâm tới chúng ta nhất. Mẹ luôn chăm sóc chúng ta luôn hi sinh bản thân mình vì con. Sau khi đọc xong baif thơ mẹ và quả của tác giả Nguyễn Khoa Điềm. Bài thơ đã nói về tình mẹ bao là và tình cảm mà người con dành cho người mẹ. Bài thơ là lời của người con viết về người mẹ, để ca ngợi sự vất vả, hi sinh và lam lũ mà người mẹ phải chịu. Ở khổ cuối của bth hình ảnh quả đã ẩn dụ cho hình ảnh người con. Ở hai câu cuối của khổ thơ tác giả như muốn nói về sự lo lắng của người con khi sợ một ngày nào đó mẹ sẽ trở nên già yếu. Qua đó đã thể hiện được tình cảm mà người con dành cho nguồ mẹ. Sự hi sinh những công lao, vất vả mà nguồ mẹ phải chịu. Bài thơ thuộc thể thơ tự do, ptbđ chính là biểu cảm. Giọng thơ mộc mạc giản dị, từ ngữ hình ảnh thơ thân thuộc. Tác giả sử dungj bptt ẩn dụ để làm nổi bâtj hình ảnh người con. Qua đó, cho chúng ta thấy được công lao to lớn, những vất vả, hi sinh mà người mẹ đã làm. Vậy nên chúng ta phải luôn biết on mẹ, trân trọng những giây phuts khi được ở bên mẹ.