Nguyễn Ngọc Khuê
Giới thiệu về bản thân
Sau khi đọc bài thơ Mẹ và quả của Nguyễn Khoa Điềm, em cảm thấy trong lòng mình dâng lên một cảm giác vừa ấm áp vừa nghẹn ngào khó tả. Bài thơ không dùng những lời lẽ cầu kì mà chỉ nói về những “mùa quả” và hình ảnh người mẹ tần tảo, nhưng càng đọc em càng thấy thấm thía. Hình ảnh mẹ “vun trồng” và những mùa quả “lặn rồi lại mọc” khiến em liên tưởng đến thời gian trôi đi lặng lẽ, hết ngày này qua ngày khác, mẹ vẫn âm thầm làm việc và chăm sóc con cái. Mặt trời rồi mặt trăng thay nhau xuất hiện, còn mẹ thì vẫn ở đó, kiên nhẫn và bền bỉ. Khi tác giả viết “Lũ chúng tôi từ tay mẹ lớn lên / Còn những bí và bầu thì lớn xuống”, em thấy cách nói ấy rất hay và lạ, vì con cái thì lớn dần theo năm tháng còn những quả bí, quả bầu lại ngày càng nặng trĩu xuống dưới. Hình ảnh ấy làm em nghĩ đến giọt mồ hôi của mẹ rơi xuống đất để nuôi lớn cả cây trái lẫn những đứa con. Câu thơ “Chúng mang dáng giọt mồ hôi mặn” khiến em thực sự xúc động, vì em tưởng tượng ra những ngày mẹ làm việc vất vả, mồ hôi thấm ướt lưng áo mà không một lời than thở. Đến khổ thơ cuối, khi người con tự nhận mình cũng là “một thứ quả trên đời”, em càng thấy ý nghĩa của bài thơ sâu sắc hơn, bởi con cái chính là “quả” mà mẹ đã chờ đợi và dày công chăm sóc suốt cả cuộc đời. Nhưng điều làm em suy nghĩ nhiều nhất là câu hỏi “Mình vẫn còn một thứ quả non xanh?”, đó không chỉ là câu hỏi của riêng tác giả mà còn như dành cho mỗi chúng ta, rằng khi mẹ đã già, bàn tay đã mỏi, chúng ta đã đủ trưởng thành để mẹ yên lòng hay chưa. Đọc đến đây, em thấy hơi chạnh lòng vì có những lúc mình còn vô tâm, chưa thật sự hiểu hết công lao của mẹ. Qua những hình ảnh giản dị như bí, bầu, mùa quả và giọt mồ hôi, bài thơ đã làm nổi bật tình mẹ thiêng liêng và sự hi sinh thầm lặng. Sau khi đọc xong, em càng trân trọng mẹ hơn và tự nhắc bản thân phải cố gắng học tập, sống tốt để không phụ lòng mong mỏi của mẹ, vì tình mẹ luôn âm thầm mà vô cùng to lớn.
Sau khi đọc bài thơ Mây và sóng của Ta-go, em cảm thấy trong lòng mình có một cảm giác rất nhẹ nhàng nhưng cũng đầy xúc động. Bài thơ giống như một câu chuyện nhỏ giữa một em bé với những đám mây trên trời và những con sóng ngoài biển, nhưng ẩn sau đó lại là tình mẹ con vô cùng sâu sắc. Điều khiến em ấn tượng nhất là những lời mời gọi của mây và sóng, vì thế giới của họ hiện lên thật đẹp và hấp dẫn, được chơi từ sáng đến chiều, được ca hát giữa bầu trời và biển cả mênh mông. Đó chắc chắn là điều mà bất cứ đứa trẻ nào cũng thích, và em cũng tự hỏi nếu là mình thì liệu có bị cuốn theo những cuộc vui ấy không. Nhưng em bé trong bài thơ đã không đi theo mây hay sóng, bởi vì em nghĩ đến mẹ, và chỉ một chi tiết đó thôi cũng đủ làm em thấy rất cảm động. Em cảm nhận được rằng đối với em bé, mẹ là điều quan trọng nhất, dù thế giới ngoài kia có bao nhiêu điều mới lạ thì tình mẹ vẫn là nơi bình yên nhất. Khi em bé tưởng tượng ra trò chơi mới “con là mây và mẹ sẽ là trăng”, “con là sóng và mẹ sẽ là bến bờ”, em thấy vừa dễ thương vừa ý nghĩa, vì những hình ảnh ấy thể hiện sự gắn bó không thể tách rời giữa mẹ và con. Sóng có thể đi xa đến đâu thì cuối cùng cũng quay về với bờ, cũng như con dù lớn lên, dù có đi đâu thì vẫn luôn hướng về mẹ, nghĩ đến đó em thấy trong lòng mình ấm lên. Bài thơ còn làm em suy nghĩ về bản thân, vì đôi khi em cũng mải mê với bạn bè hay những trò chơi mà quên mất mẹ đang chờ mình ở nhà, có lúc em còn vô tình làm mẹ buồn mà không nhận ra. Sau khi đọc bài thơ, em thấy mình cần phải yêu thương và quan tâm đến mẹ nhiều hơn, vì tình mẹ không ồn ào mà rất âm thầm, giống như bến bờ luôn lặng lẽ đón sóng trở về. Em cũng thích giọng thơ nhẹ nhàng, trong sáng và cách tác giả dùng hình ảnh mây, trăng, sóng, bờ biển để nói về tình mẹ, làm cho bài thơ vừa giống một câu chuyện cổ tích vừa mang ý nghĩa sâu sắc. Tóm lại, Mây và sóng đã để lại trong em nhiều cảm xúc đẹp và giúp em hiểu rằng giữa muôn vàn điều hấp dẫn của cuộc sống, mẹ vẫn luôn là điều thiêng liêng và quan trọng nhất.
Bài thơ trên đã khắc họa một bức tranh rất xúc động về tình mẫu tử trong khung cảnh làng quê yên tĩnh vào ban đêm. Qua hình ảnh em bé ngồi chờ mẹ đi làm đồng về, tác giả đã thể hiện nỗi mong ngóng tha thiết của con và sự vất vả thầm lặng của người mẹ. Ngay từ những câu thơ đầu, khung cảnh đã hiện lên thật buồn và lặng lẽ với hình ảnh em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa, trên đầu là “nửa vầng trăng non”. Hình ảnh ấy gợi cảm giác chưa tròn đầy, giống như sự thiếu vắng của người mẹ trong ngôi nhà nhỏ. Trời tối dần, không gian rộng mà vắng, chỉ có em bé ngồi nhìn ra cánh đồng xa. Em nhìn trăng nhưng thực ra là đang nhìn về phía mẹ. Cách miêu tả này làm cho người đọc cảm thấy thương em bé vì còn nhỏ mà đã biết chờ đợi. Tiếp theo, tác giả viết rằng em bé nhìn vầng trăng nhưng chưa nhìn thấy mẹ, vì “mẹ lẫn trên cánh đồng, đồng lúa lẫn vào đêm”. Ở đây có sự hòa lẫn giữa mẹ, đồng lúa và bóng đêm, cho thấy mẹ đang vất vả làm việc giữa không gian mênh mông, tối tăm. Đồng lúa và đêm hòa vào nhau khiến mẹ càng nhỏ bé, như bị chìm vào công việc và sự cực nhọc. Em bé chưa nhìn thấy mẹ nên nỗi chờ đợi càng dài thêm. Căn nhà cũng hiện lên thật trống trải khi “ngọn lửa bếp chưa nhen”, điều đó chứng tỏ mẹ chưa về nên chưa thể nhóm lửa nấu cơm. Không có mẹ, ngôi nhà trở nên lạnh lẽo và vắng vẻ. Hình ảnh đom đóm bay ngoài ao rồi bay vào nhà càng làm tăng thêm sự tĩnh lặng của đêm quê. Em bé nhìn theo những đốm sáng nhỏ ấy nhưng trong lòng chỉ mong nghe tiếng bước chân quen thuộc của mẹ. Câu thơ nói về việc em bé chờ tiếng bàn chân mẹ, với âm thanh “ì oạp” khi mẹ lội bùn phía đồng xa, đã làm nổi bật sự mong ngóng tha thiết ấy. Âm thanh nghe rất thật và gợi rõ sự vất vả, nhọc nhằn của người mẹ phải làm việc đến tận khuya mới trở về. Đến cuối bài, khung cảnh trở nên lung linh hơn khi trời về khuya và vườn hoa mận trắng hiện lên dưới ánh trăng. Cuối cùng mẹ cũng đã về và bế em vào nhà, nhưng “nỗi đợi vẫn nằm mơ” cho thấy sự chờ đợi đã in sâu vào tâm hồn em bé. Có thể em đã ngủ thiếp đi trong vòng tay mẹ nhưng trong giấc mơ vẫn còn cảm giác mong chờ ấy, nghe vừa nhẹ nhàng mà cũng rất xúc động. Bài thơ sử dụng nhiều hình ảnh giản dị như ruộng lúa, vầng trăng, đom đóm, căn nhà tranh nhưng lại gợi được tình cảm sâu sắc. Giọng thơ chậm rãi, êm đềm như nhịp thở của làng quê ban đêm, làm cho người đọc cảm nhận rõ hơn tình mẫu tử thiêng liêng và sự hi sinh thầm lặng của người mẹ. Tóm lại, bài thơ khiến em cảm thấy rất thương người mẹ và thương cả em bé nhỏ ngồi chờ mẹ trong đêm tối. Qua đó, em hiểu rằng tình mẹ luôn âm thầm mà vô cùng to lớn, và mỗi chúng ta cần biết yêu thương, trân trọng mẹ nhiều hơn khi còn có thể.
rong truyện ngụ ngôn “Con Kiến và con Bồ Câu”, nhân vật con Kiến tuy nhỏ bé nhưng lại để lại nhiều ấn tượng đẹp. Qua câu chuyện, con Kiến hiện lên là một con vật chăm chỉ, biết ơn và sống rất nghĩa tình. Nhân vật này giúp người đọc hiểu được giá trị của lòng biết ơn và sự giúp đỡ lẫn nhau trong cuộc sống.
Trước hết, con Kiến là hình ảnh của sự chăm chỉ, cần cù. Ở đầu câu chuyện, Kiến đang đi kiếm mồi như thường ngày. Điều này cho thấy Kiến là con vật siêng năng, luôn cố gắng lao động để tìm thức ăn. Tuy nhiên, trong lúc kiếm mồi, Kiến không may bị trượt chân rơi xuống nước và bị dòng nước cuốn đi. Tình huống này khiến Kiến rơi vào nguy hiểm.
May mắn thay, Bồ Câu đã nhìn thấy và giúp Kiến thoát nạn bằng cách thả một chiếc lá xuống nước. Kiến bò lên chiếc lá và trôi vào bờ, thoát khỏi nguy hiểm. Sau khi được cứu, Kiến luôn ghi nhớ ơn của Bồ Câu. Điều này cho thấy Kiến là con vật rất biết ơn và trân trọng sự giúp đỡ của người khác.
Không chỉ biết ơn, Kiến còn là con vật sống nghĩa tình. Khi thấy người đi săn định bắn Bồ Câu, Kiến đã nhanh chóng bò lại và đốt vào chân người thợ săn. Nhờ hành động nhỏ nhưng kịp thời ấy, người đi săn đau quá nên làm rơi cung, còn Bồ Câu thì bay đi thoát nạn. Qua chi tiết này, ta thấy Kiến tuy nhỏ bé nhưng rất dũng cảm và sẵn sàng giúp đỡ người đã từng giúp mình.
Nhân vật con Kiến được xây dựng bằng cách nhân hoá nên trở nên gần gũi và sinh động. Qua nhân vật này, câu chuyện muốn gửi gắm bài học rằng trong cuộc sống, con người cần biết giúp đỡ lẫn nhau và phải luôn ghi nhớ công ơn của người khác.
Như vậy, con Kiến là nhân vật tuy nhỏ bé nhưng có phẩm chất tốt đẹp. Câu chuyện giúp em hiểu rằng lòng biết ơn và sự giúp đỡ lẫn nhau sẽ làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn.
Câu 1.
Nhân vật chính là nhân vật loài vật được nhân hoá (con Kiến và con Bồ Câu).
Câu 2.
Một từ láy trong văn bản: oai oái.
Câu 3.
- Tình huống truyện: Kiến bị rơi xuống nước được Bồ Câu cứu, sau đó Kiến lại giúp Bồ Câu thoát khỏi người đi săn.
- Căn cứ xác định: các sự việc chính xoay quanh việc cứu giúp và trả ơn giữa Kiến và Bồ Câu.
Câu 4.
Tác giả mượn hình ảnh các con vật để câu chuyện trở nên sinh động, gần gũi và dễ hiểu. Qua đó, người đọc cũng dễ rút ra bài học về cách sống.
Câu 5.
Lòng biết ơn và sự giúp đỡ lẫn nhau rất quan trọng trong cuộc sống. Khi được người khác giúp đỡ, chúng ta cần ghi nhớ và biết ơn họ. Trong truyện, Kiến đã không quên ơn Bồ Câu cứu mình và tìm cách giúp lại. Điều đó cho thấy sống biết ơn sẽ làm cho tình cảm giữa mọi người trở nên tốt đẹp hơn. Vì vậy, mỗi người nên biết giúp đỡ và trân trọng những người đã giúp mình.
Trong truyện ngụ ngôn “Bò và Ếch”, nhân vật Ếch để lại nhiều ấn tượng cho người đọc. Tuy nhỏ bé nhưng Ếch lại là con vật thông minh và nhanh trí. Qua câu chuyện, tác giả đã cho thấy trí tuệ có thể giúp kẻ yếu chiến thắng kẻ mạnh.
Trước hết, Ếch là một con vật khá tự tin. Khi thấy bò đến uống nước ở ao, Ếch đã lên tiếng ngăn lại và tự nhận mình là chủ của ao nước. Dù bò to lớn hơn rất nhiều nhưng Ếch vẫn không sợ hãi. Điều này cho thấy Ếch khá gan dạ và tin vào bản thân.
Không chỉ vậy, Ếch còn rất thông minh và biết suy nghĩ. Khi bò tỏ ra hung dữ, Ếch đã nghĩ ra cách thi rống để phân thắng thua. Nhưng thực chất đó là một kế hoạch khôn khéo. Mỗi khi bò rống to, Ếch lại lặn xuống nước để tránh bị ảnh hưởng. Sau đó Ếch còn cố tình nói những lời khích bò rống to hơn. Nhờ vậy bò càng tức giận và cố sức rống nhiều lần.
Chính nhờ sự nhanh trí ấy mà cuối cùng Ếch đã chiến thắng. Con bò vì quá nóng giận và cố sức nên bị bể cổ và chết. Trong khi đó, Ếch nhỏ bé nhưng vẫn an toàn. Qua chi tiết này, tác giả muốn cho thấy rằng trí tuệ và sự bình tĩnh có thể giúp ta vượt qua những đối thủ mạnh hơn.
Tuy nhiên, qua câu chuyện ta cũng thấy Ếch có phần kiêu căng và thích hơn thua. Dù vậy, nhân vật Ếch vẫn thể hiện được sự thông minh và khéo léo trong cách xử lí tình huống.
Như vậy, nhân vật Ếch là hình ảnh tiêu biểu cho sự nhanh trí và khôn ngoan. Qua nhân vật này, câu chuyện gửi gắm bài học rằng trong cuộc sống không phải lúc nào sức mạnh cũng quyết định tất cả, mà trí tuệ mới là điều quan trọng.
Câu 1. Văn bản được kể theo ngôi thứ ba.
Câu 2. Biện pháp tu từ: liệt kê (vươn cổ, kêu trời, trợn mắt, rống to).
Câu 3. Tình huống truyện là cuộc thi rống giữa ếch và bò để giành quyền làm chủ ao nước.
Câu 4. Con bò là nhân vật to lớn nhưng nóng nảy, kiêu căng và thiếu suy nghĩ nên cuối cùng bị chết vì cố sức rống.
Câu 5.
Trí tuệ có vai trò rất quan trọng trong cuộc sống. Người có trí tuệ biết suy nghĩ và tìm cách giải quyết vấn đề một cách khôn ngoan. Trong truyện, ếch nhỏ bé nhưng nhờ thông minh nên đã thắng con bò to lớn. Điều đó cho thấy trí tuệ có thể giúp con người vượt qua khó khăn. Vì vậy, mỗi người cần học hỏi và rèn luyện để trở nên hiểu biết hơn.
Trong văn học, nhiều nhân vật đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc bởi tính cách và số phận riêng. Trong số đó, em đặc biệt yêu thích nhân vật Dế Mèn trong truyện Dế Mèn phiêu lưu ký của nhà văn Tô Hoài. Đây là một nhân vật được xây dựng sinh động, thể hiện quá trình trưởng thành từ bồng bột đến chín chắn.
Trước hết, Dế Mèn hiện lên là một chàng dế trẻ trung, khỏe mạnh và đầy sức sống. Tác giả miêu tả Dế Mèn với thân hình cường tráng, đôi càng mẫm bóng, đôi cánh dài và bộ râu rất oai vệ. Những chi tiết ấy cho thấy Dế Mèn rất tự hào về vẻ ngoài của mình. Tuy nhiên, chính sự mạnh mẽ và tự tin ấy lại khiến Dế Mèn trở nên kiêu căng, thích khoe khoang và coi thường những con vật yếu hơn.
Không chỉ vậy, Dế Mèn còn bộc lộ tính cách bồng bột và thiếu suy nghĩ. Điều này thể hiện rõ khi Dế Mèn trêu chọc chị Cốc khiến Dế Choắt phải chịu hậu quả đau lòng. Hành động ấy xuất phát từ sự nghịch ngợm và thiếu suy nghĩ của Dế Mèn. Sau sự việc ấy, Dế Mèn vô cùng ân hận và nhận ra sai lầm của mình. Đây chính là bước ngoặt quan trọng giúp nhân vật thay đổi.
Từ sau biến cố đó, Dế Mèn dần trưởng thành hơn. Cậu bắt đầu suy nghĩ chín chắn, biết rút ra bài học cho bản thân và hiểu rằng cần phải sống khiêm tốn, biết quan tâm đến người khác. Sự thay đổi này cho thấy Dế Mèn không chỉ là một nhân vật nghịch ngợm mà còn là một nhân vật có khả năng nhận ra lỗi lầm và trưởng thành.
Nhân vật Dế Mèn được xây dựng rất thành công nhờ nghệ thuật miêu tả sinh động, ngôn ngữ gần gũi và cách nhân hóa độc đáo của tác giả. Qua nhân vật này, nhà văn muốn gửi gắm bài học rằng mỗi người cần biết suy nghĩ trước khi hành động và phải chịu trách nhiệm về việc làm của mình.
Như vậy, Dế Mèn là một nhân vật để lại nhiều ấn tượng trong lòng em. Qua câu chuyện của Dế Mèn, em hiểu rằng con người cần sống khiêm tốn, biết sửa sai và trưởng thành từ những trải nghiệm trong cuộc sống.
Một thông điệp ý nghĩa từ bài thơ là hãy biết trân trọng vẻ đẹp của thiên nhiên và những khoảnh khắc tươi đẹp của cuộc sống. Mùa xuân trong bài thơ hiện lên rực rỡ, đầy sức sống nhưng cũng gợi cảm giác mong manh, thoáng qua. Vì vậy, con người cần biết yêu quý và giữ gìn những điều giản dị, đẹp đẽ quanh mình. Điều đó giúp cuộc sống trở nên ý nghĩa và đáng trân trọng hơn.
Nhan đề “Mùa xuân chín” gợi liên tưởng đến mùa xuân đang ở độ đẹp nhất, trọn vẹn và rực rỡ nhất của thiên nhiên. Từ “chín” không chỉ nói về cảnh sắc mùa xuân tươi sáng, đầy sức sống mà còn gợi cảm giác mùa xuân đã đạt đến độ đậm đà, viên mãn. Đồng thời, nhan đề cũng gợi liên tưởng đến tuổi trẻ, tình yêu và những rung động trong sáng của con người giữa khung cảnh mùa xuân.