꧁༒☬κίαηff☬༒꧂
Giới thiệu về bản thân
new: mới
year: năm
Ngôi kể được sử dụng trong văn bản là ngôi thứ nhất (người kể xưng “tôi” – nhân vật En-ri-cô).
Câu 2. (0,5 điểm)
Hai chi tiết miêu tả ngoại hình của nhân vật Ga-ro-nê:
- “Cậu ấy lớn nhất lớp, đầu to, vai rộng.”
- “Luôn luôn ngồi im trên ghế, chiếc ghế quá hẹp đối với cậu, cậu phải cúi xuống, lưng khom khom và đầu rụt ngang vai.”
Câu 3. (1,0 điểm)
Ba chi tiết thể hiện tình cảm của nhân vật “tôi” đối với Ga-ro-nê:
- “Tôi tưởng như đã trải qua một thời gian vô tận không được gặp Ga-ro-nê.”
- “Càng hiểu cậu, tôi càng yêu cậu.”
- “Tôi rất vui thích được nắm chặt bàn tay to tướng của cậu trong tay mình.”
Nhận xét:
→ Nhân vật “tôi” rất yêu quý, kính trọng và cảm phục Ga-ro-nê; tình cảm ấy xuất phát từ lòng chân thành, ngưỡng mộ đối với tấm lòng tốt và tính cách cao thượng của bạn.
Câu 4. (1,5 điểm)
- Mặc dù cả lớp đều yêu quý Ga-ro-nê, nhưng một số người không có thiện cảm với cậu vì Ga-ro-nê luôn chống lại những hành động độc ác của họ, không để họ bắt nạt, trêu chọc bạn yếu hơn.
- Cảm nhận về nhân vật: Ga-ro-nê là một người dũng cảm, chính trực, nhân hậu và có tinh thần bảo vệ lẽ phải. Cậu dám đứng lên chống lại cái xấu để bảo vệ bạn bè.
Câu 5. (1,5 điểm)
Bài học rút ra:
Qua văn bản, em học được rằng trong tình bạn cần biết yêu thương, giúp đỡ và bảo vệ lẫn nhau. Cần dũng cảm lên tiếng khi thấy bạn bị đối xử bất công, không thờ ơ hay a dua theo cái xấu. Đồng thời, phải sống chan hòa, biết quan tâm và tôn trọng bạn bè. Có như vậy, tình bạn mới thật sự bền vững và đáng quý.
Ngôi kể được sử dụng trong văn bản là ngôi thứ nhất (người kể xưng “tôi” – nhân vật En-ri-cô).
Câu 2. (0,5 điểm)
Hai chi tiết miêu tả ngoại hình của nhân vật Ga-ro-nê:
- “Cậu ấy lớn nhất lớp, đầu to, vai rộng.”
- “Luôn luôn ngồi im trên ghế, chiếc ghế quá hẹp đối với cậu, cậu phải cúi xuống, lưng khom khom và đầu rụt ngang vai.”
Câu 3. (1,0 điểm)
Ba chi tiết thể hiện tình cảm của nhân vật “tôi” đối với Ga-ro-nê:
- “Tôi tưởng như đã trải qua một thời gian vô tận không được gặp Ga-ro-nê.”
- “Càng hiểu cậu, tôi càng yêu cậu.”
- “Tôi rất vui thích được nắm chặt bàn tay to tướng của cậu trong tay mình.”
Nhận xét:
→ Nhân vật “tôi” rất yêu quý, kính trọng và cảm phục Ga-ro-nê; tình cảm ấy xuất phát từ lòng chân thành, ngưỡng mộ đối với tấm lòng tốt và tính cách cao thượng của bạn.
Câu 4. (1,5 điểm)
- Mặc dù cả lớp đều yêu quý Ga-ro-nê, nhưng một số người không có thiện cảm với cậu vì Ga-ro-nê luôn chống lại những hành động độc ác của họ, không để họ bắt nạt, trêu chọc bạn yếu hơn.
- Cảm nhận về nhân vật: Ga-ro-nê là một người dũng cảm, chính trực, nhân hậu và có tinh thần bảo vệ lẽ phải. Cậu dám đứng lên chống lại cái xấu để bảo vệ bạn bè.
Câu 5. (1,5 điểm)
Bài học rút ra:
Qua văn bản, em học được rằng trong tình bạn cần biết yêu thương, giúp đỡ và bảo vệ lẫn nhau. Cần dũng cảm lên tiếng khi thấy bạn bị đối xử bất công, không thờ ơ hay a dua theo cái xấu. Đồng thời, phải sống chan hòa, biết quan tâm và tôn trọng bạn bè. Có như vậy, tình bạn mới thật sự bền vững và đáng quý.
Bài 2 (khoảng 400 chữ)
Đề: Kể lại một sự việc có thật liên quan đến nhân vật hoặc sự kiện lịch sử mà em biết
Bài làm mẫu:
Trong lịch sử dân tộc ta, có biết bao tấm gương anh hùng đã hi sinh vì độc lập tự do của Tổ quốc. Trong số đó, em rất khâm phục người anh hùng nhỏ tuổi Kim Đồng – một đội viên thiếu niên dũng cảm của Việt Nam.
Kim Đồng tên thật là Nông Văn Dền, sinh ra tại Cao Bằng, trong một gia đình nông dân nghèo nhưng giàu lòng yêu nước. Khi mới 13 tuổi, em đã được giao nhiệm vụ làm liên lạc cho cách mạng. Một lần, Kim Đồng được giao nhiệm vụ đưa thư cho cán bộ Việt Minh. Trên đường đi, em phát hiện có địch phục kích. Em nhanh trí chạy ngược lại, cố tình gây tiếng động để đánh lạc hướng kẻ thù, giúp các đồng chí cán bộ rút lui an toàn. Tuy nhiên, trong lúc ấy, Kim Đồng đã bị địch phát hiện và bắn hi sinh. Khi ấy, em chỉ mới 14 tuổi.
Sự hi sinh anh dũng của Kim Đồng đã trở thành biểu tượng cao đẹp của tinh thần dũng cảm, trung thành và lòng yêu nước của thiếu niên Việt Nam. Mỗi lần nghe kể về em, em đều cảm thấy xúc động và tự hào.
Câu chuyện về Kim Đồng nhắc em phải biết sống có lý tưởng, học tập và rèn luyện để xứng đáng với sự hi sinh của các anh hùng. Dù còn nhỏ, em cũng có thể góp phần nhỏ bé của mình để xây dựng và bảo vệ Tổ quốc – bằng cách học thật tốt, yêu thương, giúp đỡ mọi người quanh mình.
? liên quan
VIẾT ĐÁNH MÁY LÂU VZ LUÔN
HE is THẠCH SANH
Đây là một đoạn văn mang màu sắc hài hước – trào phúng, và phần cuối “bị bệnh silico” là yếu tố gây bất ngờ (twist) nhằm tạo tiếng cười hoặc sự tò mò cho người đọc.
📌 Phân tích nhanh:
- Mở đầu: "Vào một ngày đẹp trời" – giọng văn tưởng như bình yên.
- Biến cố: Cơn bão đến khi đang học → Cúp điện → cả lớp "nhao nhao".
- Cao trào: Cô nội trú nấu cơm xong mới biết được nghỉ → "ăn xong rồi về".
- Kết thúc bất ngờ: "Cả lớp tôi đã bị bệnh silico" → Chuyện có thật. Vì sao?
✅ Giải thích: “Vì sao bị bệnh silico?”
- Bệnh silico là cách nói vui chơi chữ từ “silicose” – một bệnh phổi nghề nghiệp do hít phải bụi silic (thường gặp ở công nhân khai thác đá, cát, xi măng...).
➡️ Trong trường hợp này, rõ ràng học sinh không thể bị silico thật, nên đây là một câu đùa, ẩn dụ cho việc:
Có thể do ăn cơm muộn, trong bếp khói mù, bụi bay tùm lum, hoặc thức ăn cháy khét → hít phải khói, bụi → "bệnh silico".
Hoặc:
Do trường học xuống cấp, bão đến gió bụi tung bay, cả lớp ho sặc sụa → gọi vui là “bệnh silico”.
💡 Kết luận:
Câu chuyện mang tính hóm hỉnh, ngụ ý vui, và câu “bệnh silico” là một cách nói gây cười, không phải sự thật. Đây là một chuyện kể hài hước có thật (về sự cố mất điện) được thêm thắt cho sinh động và ấn tượng hơn.
CÓ 2 VỊ ANH HÙNG :
+ NGÔ QUYỀN
+ TRẦN QUỐC TUẤN (HƯNG ĐẠO VƯƠNG)
UM...
CHO AI K BT THÌ LÀ :
1. Tên anh hùng trong bài:
- Hai Bà Trưng (Trưng Nữ Vương, Trưng Nữ): Đây là cách gọi chung của Trưng Trắc và Trưng Nhị, hai nữ anh hùng dân tộc đã lãnh đạo cuộc khởi nghĩa chống quân Hán vào năm 40 sau Công nguyên.
2. Tên tác giả (nếu biết):
- Bài thơ mang đậm màu sắc bi hùng, truyền thống yêu nước và tưởng niệm Hai Bà Trưng, nhưng không rõ tên tác giả chính thức. Đây có thể là một tác phẩm vô danh hoặc sáng tác hiện đại theo lối nhạc thơ/hùng ca dân tộc, thường xuất hiện trong các chương trình văn nghệ, tài liệu lịch sử hoặc sách giáo dục.