꧁༒☬κίαηff☬༒꧂
Giới thiệu về bản thân
Bài thơ Mây và sóng của Rabindranath Tagore đã để lại trong em những rung động nhẹ nhàng mà sâu xa về tình mẫu tử thiêng liêng. Qua lời kể hồn nhiên của em bé trước những lời rủ rê đầy hấp dẫn của mây và sóng, bài thơ không chỉ mở ra một thế giới tưởng tượng lung linh, kì ảo mà còn làm nổi bật tình yêu mẹ ấm áp, bền chặt. Đọc xong tác phẩm, em cảm thấy lòng mình dịu lại, như được trở về với vòng tay yêu thương và an toàn nhất trên đời – vòng tay của mẹ.
Điều khiến em ấn tượng trước hết là trí tưởng tượng phong phú của nhân vật em bé. Những đám mây “chơi trò trốn tìm” trên trời cao, những con sóng “ca hát” giữa biển cả mênh mông – tất cả hiện lên vừa sống động vừa đầy sức quyến rũ. Thế giới ấy tượng trưng cho những điều mới lạ, hấp dẫn của cuộc sống, luôn mời gọi con người bước ra khỏi không gian quen thuộc. Em bé cũng từng thoáng bâng khuâng, tò mò và khao khát được tham gia vào những cuộc vui ấy. Điều đó khiến em nhận ra: trong mỗi chúng ta đều có ước mơ được khám phá, được phiêu lưu, được chạm đến những chân trời xa lạ.
Thế nhưng, điều làm em xúc động nhất chính là lựa chọn của em bé. Trước những lời mời gọi đầy mê hoặc, em đã từ chối chỉ vì một lí do giản dị mà thiêng liêng: “Mẹ mình đang đợi ở nhà.” Câu nói ấy vang lên như một nốt nhạc trong trẻo giữa bản hòa ca tưởng tượng. Với em bé, không cuộc vui nào có thể sánh bằng niềm hạnh phúc được ở bên mẹ. Tình yêu mẹ đã trở thành điểm tựa, thành “bến bờ” vững chắc giúp em không bị cuốn đi bởi những hấp dẫn bên ngoài. Khi đọc đến đó, em chợt nghĩ đến chính mình – đã có lúc nào em mải mê với thế giới riêng mà quên mất mẹ đang lặng lẽ chờ đợi?
Hình ảnh em bé sáng tạo ra những trò chơi mới cùng mẹ càng làm cho bài thơ trở nên ấm áp. Em không cần lên trời làm mây, không cần ra biển làm sóng, bởi em có thể hóa thân ngay trong vòng tay mẹ: “Con sẽ là mây và mẹ sẽ là trăng”, “Con là sóng và mẹ là bến bờ kì lạ.” Những hình ảnh ấy vừa giàu chất thơ vừa chan chứa yêu thương. Mẹ không chỉ là người chờ đợi mà còn là trung tâm của thế giới tuổi thơ. Trong vòng tay mẹ, em bé tìm thấy niềm vui, sự an toàn và cả một vũ trụ diệu kì không kém gì mây trời, biển cả.
Sau khi đọc Mây và sóng, em cảm nhận rõ hơn giá trị của tình mẫu tử. Bài thơ không có những lời lẽ cầu kì mà vẫn lay động lòng người bởi sự hồn nhiên và chân thành. Qua câu chuyện nhỏ của em bé, Rabindranath Tagore đã gửi gắm một thông điệp sâu sắc: giữa muôn vàn cám dỗ của cuộc sống, tình yêu gia đình luôn là điều bền vững và đáng trân trọng nhất. Tác phẩm khiến em thêm yêu mẹ, thêm biết ơn những hi sinh thầm lặng của mẹ mỗi ngày.
Khép lại bài thơ, trong em vẫn còn ngân vang những hình ảnh mây trời, sóng nước và nhất là nụ cười hiền của mẹ. Em hiểu rằng, dù thế giới ngoài kia có rộng lớn và hấp dẫn đến đâu, thì nơi bình yên nhất vẫn luôn là mái nhà có mẹ chờ đợi. Và có lẽ, đó chính là điều đẹp đẽ nhất mà bài thơ đã gieo vào lòng em.
Bài thơ Mẹ và quả của Nguyễn Khoa Điềm là một khúc tâm tình sâu lắng về tình mẫu tử, để lại trong em nhiều rung động và suy ngẫm. Chỉ với hình ảnh giản dị là “quả” và “mẹ”, nhà thơ đã gợi mở cả một hành trình đời người – hành trình lớn lên trong vòng tay yêu thương và hi sinh thầm lặng của mẹ. Đọc bài thơ, em cảm nhận rõ sự biết ơn xen lẫn niềm xúc động nghẹn ngào trước công lao trời biển của đấng sinh thành.
Ngay từ những câu thơ đầu, hình ảnh những quả bí, quả bầu lớn lên nhờ bàn tay chăm sóc của mẹ đã gợi ra một liên tưởng tự nhiên: con cũng như những trái quả ấy, được nuôi dưỡng bằng mồ hôi, công sức và tình yêu thương của mẹ. Mẹ “trồng cây”, “chăm chút”, “đợi ngày hái quả”, cũng như mẹ nuôi con khôn lớn từng ngày. Hình ảnh ấy bình dị mà thấm thía, khiến em nghĩ đến những bữa cơm mẹ nấu, những đêm mẹ thức trắng khi con ốm, những lời dặn dò ân cần mỗi sớm mai. Tình yêu của mẹ không ồn ào mà âm thầm, bền bỉ như dòng sông chảy mãi không ngừng.
Điều khiến em xúc động hơn cả là khi nhà thơ tự nhận mình vẫn chưa trở thành “quả ngọt” mà mẹ mong đợi. Câu thơ gợi nên một nỗi trăn trở, day dứt: con lớn lên nhưng chưa chắc đã trưởng thành, chưa chắc đã đền đáp được công lao sinh thành dưỡng dục. Qua đó, em nhận ra một bài học sâu sắc về trách nhiệm của mỗi người con. Chúng ta thường vô tư đón nhận tình yêu thương mà quên rằng mẹ cũng già đi theo năm tháng. “Tóc mẹ bạc thêm” là một hình ảnh vừa thực vừa giàu ý nghĩa biểu tượng, nhắc nhở con về sự hi sinh lặng lẽ và thời gian không chờ đợi ai.
Bài thơ còn khiến em suy nghĩ về quy luật của cuộc đời. Những “quả” mà mẹ trồng rồi cũng đến ngày chín, ngày rụng; con rồi cũng phải trưởng thành, phải tự bước đi trên con đường riêng của mình. Nhưng dù đi đâu, làm gì, con vẫn là “quả” từ “cây mẹ” mà ra. Sợi dây gắn kết ấy thiêng liêng và bền chặt, không gì có thể cắt đứt. Tình mẫu tử vì thế hiện lên vừa gần gũi, đời thường, vừa cao cả và bất diệt.
Sau khi đọc Mẹ và quả, em thấy lòng mình lắng lại. Em thương mẹ nhiều hơn, hiểu mẹ nhiều hơn và cũng tự nhắc nhở bản thân phải sống tốt hơn mỗi ngày. Bài thơ không dùng những lời lẽ hoa mỹ mà vẫn chạm đến trái tim người đọc bởi sự chân thành và chiêm nghiệm sâu sắc. Qua hình tượng “quả”, Nguyễn Khoa Điềm đã gửi gắm thông điệp ý nghĩa: mỗi người con hãy cố gắng trở thành “quả ngọt” để không phụ công ơn dưỡng dục của mẹ.
Khép lại trang thơ, trong em vẫn vang lên một nỗi niềm biết ơn và tự vấn. Liệu mình đã đủ trưởng thành, đủ chín chắn để mẹ có thể mỉm cười an lòng? Có lẽ, điều đẹp nhất mà bài thơ mang lại không chỉ là cảm xúc, mà còn là sự thức tỉnh nhẹ nhàng về bổn phận và tình yêu thương. Và từ đó, em hiểu rằng: hạnh phúc lớn nhất của mẹ chính là nhìn thấy con mình nên người.
Vậy bạn có thể thoát ra nhé "bro".
ước mik là ng tạo ra điều ước =))
Dưới đây là một bài văn tả phong cảnh phù hợp với lứa tuổi học sinh:
Buổi sáng ở quê em thật yên bình và trong lành. Khi ông mặt trời vừa ló dạng sau lũy tre làng, cả cánh đồng như được phủ một lớp sương mỏng lung linh. Những giọt sương đọng trên lá lúa long lanh như những hạt ngọc nhỏ. Xa xa, dòng sông uốn lượn hiền hòa, mặt nước phẳng lặng phản chiếu bầu trời xanh nhạt. Tiếng chim hót líu lo gọi nhau thức dậy vang lên khắp nơi. Trên con đường làng nhỏ, vài bác nông dân đã ra đồng, dáng người cần mẫn giữa không gian rộng lớn. Gió sớm thổi nhẹ mang theo hương lúa non thơm mát. Cảnh vật quê hương giản dị nhưng tràn đầy sức sống. Em rất yêu phong cảnh quê em, nơi đã gắn bó với tuổi thơ em bằng những kỉ niệm êm đềm.
Máy tính (hoặc rộng hơn là Internet)
Xin thưa rằng lẩu thái "lan" =))
ko phải gì nhé bn
“ni” có nghĩa là “này” hoặc “đây”
dao nhé bn