Ngụy Chấn Hưng

Giới thiệu về bản thân

I'm best player Heroes Battlegrounds
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trần Vũ Kim Ngân có bị ngáo không? Bài tập của người ta đi nói linh tinh vào đây. Không hiểu, bạn có cần tôi hướng dẫn cách dùng não không? Tôi có nhiều cách lắm.

Đây bạn

Lộc được cho 10 viên bi, Thọ được cho 27 viên bi và Phước còn lại 8 viên bi. Để tìm số viên bi của mỗi bạn và số bi còn lại của Phước, chúng ta thực hiện các bước sau: 1. Tính số bi cho Lộc Số viên bi Phước cho Lộc được tính bằng cách lấy tổng số bi nhân với phân số  :
2. Tính số bi cho Thọ Số viên bi Phước cho Thọ được tính bằng cách lấy tổng số bi nhân với phân số  :
3. Tính số bi Phước còn lại Số bi còn lại của Phước là tổng số bi ban đầu trừ đi số bi đã cho Lộc và Thọ:
✅ Câu trả lời Lộc nhận được 10 viên bi, Thọ nhận được 27 viên bi và Phước còn lại 8 viên bi

Câu 1 (khoảng 150 chữ)

Đọc đoạn trích “Bài ca người lính thời bình” của Trần Đăng Khoa, em cảm nhận sâu sắc về những khó khăn, vất vả của người lính trong thời bình. Dù đất nước không còn chiến tranh nhưng họ vẫn phải đối mặt với nhiều gian nan trong cuộc sống. Những câu thơ như “Vẫn gian nan làm bạn / Vẫn gió sương làm nhà” gợi lên hình ảnh người lính lặng lẽ cống hiến, không ngại khó khăn để xây dựng và bảo vệ đất nước. Họ vừa là người lính bảo vệ Tổ quốc, vừa là những người lao động góp phần làm cho đất nước phát triển. Qua đó, em càng thêm trân trọng và biết ơn những người lính đã âm thầm hi sinh vì cuộc sống bình yên của nhân dân. Đoạn thơ giúp em hiểu rằng dù trong chiến tranh hay thời bình, người lính vẫn luôn giữ vai trò quan trọng đối với đất nước.


Câu 2 (khoảng 400 chữ)

Con Kiến trong truyện ngụ ngôn “Con Kiến và Con Bồ Câu” là một nhân vật nhỏ bé nhưng mang nhiều phẩm chất tốt đẹp. Qua hình ảnh con Kiến, câu chuyện đã gửi gắm bài học sâu sắc về lòng biết ơn và sự giúp đỡ lẫn nhau trong cuộc sống.

Trước hết, con Kiến được khắc họa là một sinh vật nhỏ bé, yếu ớt nhưng gặp hoàn cảnh nguy hiểm. Trong lúc đi kiếm mồi và khát nước, Kiến không may rơi xuống sông và bị dòng nước cuốn đi. Tình huống này làm nổi bật sự nhỏ bé và bất lực của Kiến trước thiên nhiên. May mắn thay, Bồ Câu đã kịp thời thả chiếc lá xuống để cứu Kiến. Nhờ đó, Kiến thoát khỏi nguy hiểm và vô cùng biết ơn Bồ Câu.

Điểm nổi bật nhất ở nhân vật con Kiến chính là lòng biết ơn sâu sắc. Kiến không quên ân nghĩa của Bồ Câu. Khi nhìn thấy người thợ săn đang giương cung định bắn Bồ Câu, Kiến đã nhanh chóng bò đến đốt vào chân người thợ săn. Hành động tuy nhỏ nhưng rất kịp thời và dũng cảm, khiến người thợ săn đau đớn, làm rơi cung tên. Nhờ đó, Bồ Câu phát hiện nguy hiểm và bay đi thoát nạn. Qua chi tiết này, con Kiến hiện lên là một nhân vật trung thành, nghĩa tình và biết đền đáp ân nghĩa.

Bên cạnh đó, nhân vật Kiến còn cho thấy rằng dù nhỏ bé nhưng vẫn có thể làm nên việc có ý nghĩa. Hành động của Kiến tuy đơn giản nhưng đã cứu được Bồ Câu khỏi nguy hiểm. Điều này khẳng định rằng giá trị của mỗi cá nhân không phụ thuộc vào kích thước hay sức mạnh mà nằm ở tấm lòng và hành động của họ.

Qua nhân vật con Kiến, câu chuyện gửi gắm bài học sâu sắc: trong cuộc sống, con người cần biết giúp đỡ nhau khi gặp khó khăn và luôn ghi nhớ, đền đáp những ân nghĩa đã nhận được. Lòng biết ơn và sự giúp đỡ chân thành sẽ làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp và ý nghĩa hơn.

Câu 1.
Nhân vật chính trong truyện là con Kiến và con Bồ Câu, thuộc loại nhân vật là loài vật được nhân hoá trong truyện ngụ ngôn.

Câu 2.
Một từ láy được sử dụng trong văn bản là: oai oái.

Câu 3.

  • Tình huống truyện:
    Con Kiến bị rơi xuống sông sắp chết đuối được Bồ Câu cứu. Sau đó, Kiến gặp người đi săn định bắn Bồ Câu nên đã đốt vào chân người đi săn để cứu lại Bồ Câu.
  • Căn cứ xác định:
    Dựa vào sự việc chính tạo nên diễn biến và ý nghĩa của câu chuyện, tức là hai lần cứu giúp qua lại giữa Kiến và Bồ Câu.

Câu 4.
Tác giả mượn hình ảnh các con vật để kể chuyện vì truyện ngụ ngôn thường dùng loài vật được nhân hoá để gửi gắm bài học cho con người. Cách kể này sinh động, gần gũi, dễ hiểu và giúp người đọc rút ra bài học đạo đức.

Câu 5. (Đoạn văn 5–7 dòng)
Lòng biết ơn là một đức tính tốt đẹp trong cuộc sống. Khi nhận được sự giúp đỡ của người khác, chúng ta cần ghi nhớ và tìm cách đáp lại khi có cơ hội. Trong câu chuyện, con Kiến đã không quên ơn cứu mạng của Bồ Câu và đã dũng cảm giúp lại khi Bồ Câu gặp nguy hiểm. Điều đó cho thấy sự giúp đỡ chân thành luôn mang lại ý nghĩa tốt đẹp. Trong cuộc sống, mọi người nên biết quan tâm và giúp đỡ lẫn nhau. Nhờ vậy, cuộc sống sẽ trở nên ấm áp và tốt đẹp hơn.

Bài thơ “Trưa hè” của Trần Đăng Khoa đã gợi cho em nhiều cảm xúc vui tươi và trong trẻo. Chỉ bằng vài câu thơ ngắn, tác giả đã vẽ nên bức tranh trưa hè đầy sức sống. Hình ảnh hoa phượng lung lay trong gió, những cánh hoa rơi “như bầy bướm lượn” khiến cảnh vật trở nên mềm mại và sinh động. Âm thanh tiếng ve rộn ràng vang lên như tiếng đàn, làm cho không gian mùa hè thêm náo nhiệt. Qua đó, em cảm nhận được vẻ đẹp tươi sáng và rộn ràng của thiên nhiên vào những ngày hè. Bài thơ còn gợi cho em nhớ đến những buổi trưa hè tuổi thơ dưới tán phượng đỏ, nghe tiếng ve kêu và cảm nhận sự yên bình của quê hương. Với ngôn ngữ giản dị, hình ảnh gần gũi, bài thơ đã đem lại cho em cảm giác yêu thiên nhiên và trân trọng những khoảnh khắc đẹp của cuộc sống.

Câu 1.
Văn bản được kể theo ngôi thứ ba (người kể chuyện giấu mình, gọi các nhân vật là “bò”, “ếch”).

Câu 2.
Biện pháp tu từ được sử dụng là liệt kê: “vươn cổ”, “kêu trời”, “trợn mắt”, “rống to hơn”, nhằm nhấn mạnh sự tức giận và cố sức của con bò.

Câu 3.
Tình huống truyện: Con bò đến ao uống nước, bị ếch ngăn lại nên hai con vật thách thức nhau thi rống. Ai làm đối phương điếc tai chết sẽ làm chủ ao nước.

Câu 4.
Nhân vật con bò là kẻ to lớn nhưng nóng nảy, kiêu ngạo và thiếu suy nghĩ. Vì coi thường ếch và quá tức giận khi bị khích, bò cố sức rống nhiều lần. Chính sự bốc đồng và thiếu tỉnh táo đã khiến bò kiệt sức và chết thảm.

Câu 5.
Trí tuệ có vai trò rất quan trọng trong cuộc sống. Nhờ có trí tuệ, con người có thể suy nghĩ, tìm ra cách giải quyết khó khăn một cách hiệu quả. Trí tuệ giúp chúng ta biết phân tích, lựa chọn hành động đúng đắn thay vì hành động nóng vội. Trong nhiều trường hợp, trí thông minh còn giúp con người vượt qua những đối thủ mạnh hơn mình. Vì vậy, mỗi người cần không ngừng học hỏi và rèn luyện tư duy. Có trí tuệ, chúng ta sẽ sống chủ động và đạt được nhiều thành công hơn.

Trong các tác phẩm truyện hiện đại Việt Nam, em đặc biệt yêu thích nhân vật anh thanh niên trong truyện ngắn Lặng lẽ Sa Pa của nhà văn Nguyễn Thành Long. Qua hình ảnh một chàng trai trẻ sống và làm việc lặng thầm trên đỉnh núi cao, tác giả đã khắc họa vẻ đẹp của những con người lao động bình dị mà cao quý.

Trước hết, anh thanh niên là người có tinh thần trách nhiệm cao với công việc. Anh làm công tác khí tượng kiêm vật lí địa cầu trên đỉnh Yên Sơn, nơi quanh năm mây phủ và ít người qua lại. Công việc đòi hỏi sự chính xác, kiên trì và nghiêm túc, dù trong hoàn cảnh thời tiết khắc nghiệt. Anh luôn hoàn thành nhiệm vụ đúng giờ, kể cả những đêm mưa gió hay giá lạnh. Điều đó cho thấy anh ý thức sâu sắc về ý nghĩa công việc của mình đối với đất nước.

Bên cạnh đó, anh còn là người yêu nghề và say mê lao động. Anh coi công việc là niềm vui, là người bạn để vượt qua nỗi cô đơn. Anh từng chia sẻ rằng khi phát hiện một đám mây khô giúp không quân ta hạ cánh an toàn, anh thấy mình “thật hạnh phúc”. Qua đó, ta thấy anh không làm việc vì danh lợi mà vì niềm tự hào được góp phần nhỏ bé cho Tổ quốc.

Không chỉ vậy, anh thanh niên còn có tâm hồn đẹp và cách sống khiêm tốn. Anh sống ngăn nắp, trồng hoa, nuôi gà, đọc sách để làm phong phú đời sống tinh thần. Khi được họa sĩ muốn vẽ chân dung, anh lại giới thiệu những người khác xứng đáng hơn mình. Sự khiêm nhường ấy càng làm nổi bật vẻ đẹp nhân cách của anh.

Qua nhân vật anh thanh niên, nhà văn đã ca ngợi những con người lao động thầm lặng đang ngày đêm cống hiến cho đất nước. Nhân vật khiến em hiểu rằng giá trị của con người không nằm ở sự nổi tiếng mà ở tinh thần trách nhiệm và lòng yêu nghề. Em rất cảm phục và mong muốn mình cũng sẽ sống có ích như anh.

Một thông điệp ý nghĩa mà tôi rút ra từ bài thơ “Mùa xuân chín” của Hàn Mặc Tử là: hãy biết trân trọng vẻ đẹp của tuổi trẻ và những khoảnh khắc tươi đẹp trong cuộc sống. Mùa xuân trong bài thơ không chỉ là mùa của thiên nhiên mà còn tượng trưng cho tuổi xuân của con người – trong trẻo, rộn ràng nhưng cũng rất ngắn ngủi. Khi mùa xuân “chín”, cũng là lúc nó sắp qua đi, khiến lòng người bâng khuâng, lưu luyến. Vì vậy, chúng ta cần sống trọn vẹn với hiện tại, yêu thương quê hương và gìn giữ những kỉ niệm đẹp trước khi chúng trở thành nỗi nhớ.

Nhan đề “Mùa xuân chín” gợi cho người đọc nhiều liên tưởng sâu sắc và giàu ý nghĩa.

Trước hết, “mùa xuân chín” gợi liên tưởng đến thời điểm đẹp nhất, trọn vẹn nhất của mùa xuân – khi cảnh vật căng tràn sức sống, ánh nắng ửng vàng, cỏ cây xanh tươi, tiếng hát vang lên rộn rã. Đó là mùa xuân không còn e ấp, non tơ mà đã đạt đến độ viên mãn, đầy đủ sắc – hương – thanh – sắc.

Bên cạnh ý nghĩa tả thực, nhan đề còn gợi liên tưởng đến tuổi trẻ đang độ chín muồi. Hình ảnh “bao cô thôn nữ hát trên đồi”, “đám xuân xanh ấy” cho thấy mùa xuân còn là ẩn dụ cho tuổi xuân của con người – đặc biệt là tuổi xuân của những cô gái thôn quê. “Chín” ở đây là sự trưởng thành, là thời khắc đẹp nhất nhưng cũng mong manh, ngắn ngủi. Vì thế mới có nỗi bâng khuâng: “Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi…”.

Ngoài ra, nhan đề còn gợi một nỗi niềm man mác: khi mùa xuân đã “chín” cũng là lúc nó chuẩn bị qua đi. Trong niềm vui rộn ràng của cảnh sắc và lòng người thấp thoáng nỗi nhớ, sự tiếc nuối, bâng khuâng của “khách xa” khi nhớ về làng, nhớ về “chị ấy”.