Chu Minh Đạt
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 :
Bài làm :
Bài thơ “Bài ca người lính thời bình” của Trần Đăng Khoa là một tác phẩm viết về hình ảnh người lính trong thời bình. Chỉ bằng những câu thơ ngắn gọn, tác giả đã thể hiện sự vất vả, gian nan của họ khi tiếp tục cống hiến cho đất nước. Bài thơ để lại nhiều cảm xúc sâu sắc và sự trân trọng đối với người lính.
Bài thơ là lời của tác giả nói về cuộc sống của người lính khi đất nước đã không còn chiến tranh. Câu thơ “Đất nước không bóng giặc” cho thấy đất nước đã hòa bình, nhưng người lính vẫn phải đối mặt với nhiều khó khăn. Hình ảnh “Vẫn gian nan làm bạn / Vẫn gió sương làm nhà” đã cho thấy cuộc sống vất vả, thiếu thốn của họ. Người lính không chỉ bảo vệ đất nước khi có giặc mà còn tham gia xây dựng quê hương, biến “bãi hoang thành đô thị”. Những câu thơ “Còn ta thì trần trụi / Lấm lem hơn thợ cày” đã làm nổi bật sự giản dị, chịu khó và hi sinh thầm lặng của người lính thời bình.
Để làm nổi bật nội dung ấy, tác giả đã sử dụng thể thơ ngắn gọn, nhịp điệu linh hoạt. Bên cạnh đó, những hình ảnh chân thực và giàu ý nghĩa đã góp phần làm nổi bật hình ảnh người lính trong thời bình.
Bài thơ đã để lại nhiều cảm xúc đẹp về người lính. Qua đó, người đọc càng thêm biết ơn và trân trọng những đóng góp thầm lặng của họ đối với đất nước.
Câu 2 :
Bài làm
Truyện “Con Kiến và Con Bồ Câu” là một câu chuyện ngụ ngôn rất ý nghĩa. Qua câu chuyện, nhân vật con Kiến đã để lại ấn tượng sâu sắc bởi lòng biết ơn và tấm lòng nghĩa tình. Bài thơ đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc .
Con Kiến là một con vật nhỏ bé, sống bằng việc chăm chỉ kiếm mồi. Trong một lần đi kiếm ăn, vì quá khát nước nên Kiến cúi xuống sông uống nước và không may bị dòng nước cuốn đi. Lúc ấy, Kiến vô cùng lo sợ và nghĩ rằng mình sẽ chết đuối. May mắn thay, Bồ Câu đã nhìn thấy và ném một chiếc lá xuống nước để cứu Kiến. Nhờ đó Kiến bò lên được chiếc lá và thoát nạn. Từ sự việc đó cho thấy Kiến là một con vật biết ghi nhớ ơn nghĩa của người đã giúp đỡ mình.
Không chỉ biết ơn, Kiến còn là một con vật có tấm lòng nghĩa tình. Khi đang kiếm mồi trong rừng, Kiến thấy một người đi săn đang giương cung định bắn Bồ Câu. Trong khi đó Bồ Câu không hề hay biết và vẫn đậu trên cành cây. Trước tình huống nguy hiểm đó, Kiến đã nhanh chóng bò lại và đốt vào chân người đi săn. Người thợ săn đau quá nên quẳng cung sang bên và dậm chân kêu oai oái. Nhờ vậy Bồ Câu nghe thấy tiếng động liền bay đi và thoát chết. Hành động đó cho thấy Kiến tuy nhỏ bé nhưng rất dũng cảm và sẵn sàng giúp đỡ người khác.
Nhân vật con Kiến đại diện cho những người sống biết ơn và luôn nhớ đến những điều tốt đẹp mà người khác đã làm cho mình. Câu chuyện muốn nhắn nhủ rằng trong cuộc sống, khi nhận được sự giúp đỡ của người khác, chúng ta cần biết trân trọng và tìm cách đền đáp. Đồng thời mỗi người cũng nên sẵn sàng giúp đỡ người khác khi họ gặp khó khăn.
Để làm nổi bật nhân vật con Kiến, tác giả đã sử dụng nghệ thuật kể chuyện giản dị, xây dựng tình huống bất ngờ và ý nghĩa. Nhân vật được thể hiện qua hành động và lời kể sinh động, giúp câu chuyện trở nên hấp dẫn và dễ hiểu.
Con Kiến là một con vật nhỏ bé nhưng có tấm lòng biết ơn và nghĩa tình. Qua câu chuyện, mỗi người cần học cách sống biết ơn và luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người xung quanh
Câu 1 :
Nhân Vật Chính là kiến và bồ câu . Thuộc thể loại nhân vật trong truyện ngụ ngôn
Câu 2 :
Từ láy : oai oái
Câu 3 :
Tình huống chuyện : Con Kiến rơi xuống sông suýt chết đuối được Bồ Câu cứu bằng chiếc lá. Sau đó, khi thấy người thợ săn định bắn Bồ Câu, Kiến đã đốt vào chân người thợ săn để cứu lại Bồ Câu.
Căn cứ vào : các tình huống có trong chuyện như Kiến rơi xuống sông được Bồ Câu cứu và sau đó Kiến đốt người thợ săn để cứu lại Bồ Câu.
Câu 4 :
Vì các con vật có các hành động suy nghĩ giống như con người , có thể rút ra bài học và vận dụng ra cuộc sống
Câu 5 :
Lòng Biết ơn là một điều quan trọng , tối thiểu mà mỗi con người nên có . Lòng biết ơn là sự cảm ơn trân thành và nhớ ơn nghĩa của những người đã giúp đỡ mình , mang lại điều tốt đẹp đến cho mình . Lòng biết ơn có một ý nghĩa rất quan trọng trong cuộc sống . Mỗi khi được người ta mở rộng tấm lòng cho mình , mình cần trân trọng và ghi nhớ những công lao ấy , giúp đỡ họ những việc mình có thể làm . Mỗi người cần biết ơn người đã có công lao giúp đỡ mình trong lúc khó khăn , gian lao , những việc nặng nhọc .
Câu 1 :
Bài làm :
Bài thơ “Trưa hè” của nhà thơ Trần Đăng Khoa là một tác phẩm viết về vẻ đẹp rộn ràng của thiên nhiên vào buổi trưa mùa hè. Chỉ bằng những hình ảnh giản dị, tác giả đã vẽ nên một bức tranh mùa hè đầy màu sắc và âm thanh. Bài thơ để lại nhiều cảm xúc tươi vui và yêu mến cảnh sắc quê hương.
Bài thơ là lời của tác giả miêu tả khung cảnh trưa hè với hoa phượng lung lay trong gió và những cánh hoa rụng bay “như bầy bướm lượn”. Hình ảnh ấy làm cho bức tranh thiên nhiên trở nên sinh động, mềm mại và giàu sức gợi. Âm thanh “tiếng ve ca rộn” vang lên như tiếng đàn, tạo nên không khí náo nhiệt đặc trưng của mùa hè. Câu thơ “Trưa hè liên hoan: Hoa bay, ve hát” cho thấy thiên nhiên như đang mở hội, tất cả hòa quyện trong niềm vui và sức sống.
Để làm nổi bật nội dung ấy, tác giả đã sử dụng thể thơ ngắn gọn, nhịp điệu linh hoạt. Bên cạnh đó, biện pháp so sánh và những hình ảnh giàu sức gợi đã góp phần làm cho bức tranh mùa hè thêm sinh động, hấp dẫn.
Bài thơ đã để lại nhiều cảm xúc đẹp về thiên nhiên quê hương. Qua đó, người đọc càng thêm yêu mùa hè và trân trọng những khoảnh khắc bình dị của tuổi thơ.
Câu 2 :
Bài làm :
Truyện “Bò và Ếch” là một câu chuyện ngụ ngôn rất hay. Qua câu chuyện, nhân vật chú ếch đã để lại ấn tượng sâu sắc bởi sự thông minh và nhanh trí của mình.
Chú ếch là một con vật nhỏ bé sống ở vũng nước giữa cánh đồng. Tuy thân hình nhỏ nhưng ếch lại rất tự tin và gan dạ. Khi bò đến uống nước, ếch không hề sợ hãi mà còn đứng ra ngăn cản. Điều đó cho thấy ếch là một con vật có lòng tự trọng và ý thức bảo vệ nơi ở của mình.
Đặc biệt, ếch là một con vật rất thông minh. Biết mình không thể so sức với bò, ếch đã nghĩ ra cách thi tài rống kêu. Ếch cho bò rống trước, còn mình thì lặn xuống nước để tránh tiếng kêu vang rền. Khi bò rống xong, ếch lại nổi lên khích bác khiến bò tức giận mà rống to hơn. Cứ như vậy, nhờ sự nhanh trí và bình tĩnh, ếch đã khiến bò vì quá cố sức mà bể cổ chết. Qua đó, thể hiện sự mưu trí và khôn ngoan của ếch.
Chú ếch đại diện cho những người tuy nhỏ bé nhưng biết suy nghĩ và biết dùng trí tuệ để chiến thắng. Câu chuyện muốn nhắn nhủ rằng trong cuộc sống, không phải ai to lớn cũng mạnh hơn, mà người biết suy nghĩ thông minh mới là người chiến thắng.
Để làm nổi bật nhân vật chú ếch, tác giả đã sử dụng cách kể chuyện giản dị, xây dựng tình huống hấp dẫn, nhân vật được thể hiện qua lời nói và hành động.
Chú ếch là một con vật thông minh, gan dạ và mưu trí. Qua đó, mỗi người cần học cách bình tĩnh và dùng trí tuệ để vượt qua khó khăn trong cuộc sống.
Câu 1 :
Ngôi kể thứ ba
Câu 2 :
Bptt nhân hoá :
Bò tức giận , kêu trời
Tác dụng : để làm nổi bật con bò , làm nó trở nên sinh động , mang sự bức xúc của con người . Qua đó , tác giả thể hiện tình yêu thương đối với động vật. Làm tăng sức gợi hình gợi cảm
Câu 3 :
Tình huống truyện trong văn bản là:
Cuộc tranh cãi giữa ếch và bò khi bò đến uống nước nhưng không xin phép, dẫn đến việc hai con vật thi rống để giành quyền làm chủ ao. Chính tình huống thách thức và thi tài này đã làm câu chuyện phát triển và dẫn đến kết cục bò vì tức giận, cố sức rống quá mà chết.
Câu 4 :
Nhân vật con bò là kẻ to xác nhưng kiêu căng, nóng nảy và thiếu suy nghĩ. Bò ỷ mình khỏe, coi thường ếch nên dễ dàng chấp nhận lời thách đấu mà không tính toán hậu quả. Vì quá tức giận và hiếu thắng, bò cố sức rống đến mức mất mạng. Qua đó cho thấy bò là nhân vật đại diện cho thói kiêu ngạo và bồng bột.
Câu 5 :
Truyện ngụ ngôn “Bò và Ếch” của tác giả dân gian kể về cuộc thi rống giữa bò và ếch để giành quyền làm chủ ao nước. Nhờ sự thông minh, ếch đã nghĩ ra cách lặn xuống nước để tránh tiếng rống, khiến bò vì tức giận mà cố sức đến chết. Qua câu chuyện, có thể thấy trí tuệ rất quan trọng trong cuộc sống. Người thông minh sẽ biết suy nghĩ và tìm cách giải quyết vấn đề một cách khéo léo. Nhờ có trí tuệ, con người có thể vượt qua khó khăn dù không mạnh mẽ. Bài học rút ra là cần rèn luyện trí tuệ và bình tĩnh trong mọi việc.
ài chuyện bó đũa là một câu chuyện rất hay thuộc truyện dân gian. Trong truyện, người cha hiện lên với tình yêu thương vô bờ bến dành cho các con. Ông là người sống vì gia đình, luôn lo lắng và dạy con những điều hay lẽ phải.
Người cha là người sống cùng với hai anh em rất hòa thuận, nhưng rồi khi các con lớn lên, có vợ có chồng lại không yêu thương nhau và hay xích mích, va chạm. Người cha là nhân vật chính của câu chuyện, giữ vai trò quan trọng. Ông chỉ là một người bình thường sống với một gia đình như bao người khác.
Ông là một người rất yêu thương con. Khi thấy các con không yêu thương nhau khiến cho cha rất buồn phiền, qua đó thể hiện nỗi khổ tâm của một người cha khi thấy các con không tốt hơn. Ông còn đưa ra một thử thách bằng bó đũa rồi kết luận sự việc và rút ra bài học. Qua đó, thể hiện tình yêu của một người cha dành cho con.
Ông còn là một người có nhiều hiểu biết, biết dạy con lẽ phải. Thấy các con không thương yêu nhau, ông đã dùng cách lấy từng chiếc đũa bẻ thì dễ nhưng cả bó đũa thì không thể bẻ được. Từ việc đó, người cha khuyên các con dù cho có ra ở riêng, vẫn phải biết yêu thương, đùm bọc lẫn nhau. Đoàn kết thì mới có thể mạnh.
Nhân vật người cha đã dạy cho những người làm cha, làm mẹ biết cách dạy con đúng, dành tình yêu cho con. Qua đó, tác giả muốn chúng ta dù là anh em cũng cần đoàn kết lẫn nhau mới có thể vượt qua mọi thử thách.
Để làm nổi bật nhân vật người cha, các nghệ thuật đã được dùng lên. Cách kể chuyện giản dị, sử dụng ngôi kể thứ ba, các tình huống ý nghĩa, nhân vật được thể hiện qua hành động, lời nói.
Nhân vật người cha như một người thầy rất hiểu biết, dạy cho con những điều lẽ phải, yêu thương con. Qua bài học mà nhân vật người cha dạy, chúng ta cần đoàn kết, đùm bọc lẫn nhau.
Một thông điệp ý nghĩa từ bài thơ là hãy biết trân trọng những khoảnh khắc tươi đẹp của tuổi trẻ và quê hương. Mùa xuân trong bài thơ không chỉ đẹp ở cảnh sắc mà còn đẹp ở con người, ở những cảm xúc trong trẻo và thơ ngây. Nhưng mùa xuân rồi cũng sẽ qua, tuổi trẻ cũng không ở mãi. Vì vậy, mỗi người cần biết yêu thương, gìn giữ những điều đẹp đẽ quanh mình khi còn có thể.
Nhan đề “Mùa xuân chín” gợi lên liên tưởng đến mùa xuân đang vào lúc đẹp nhất, rực rỡ và tràn đầy sức sống. Đồng thời, nó còn gợi đến tuổi trẻ của con người đang ở độ tươi đẹp nhất. Qua đó, tác giả muốn thể hiện vẻ đẹp của thiên nhiên và con người khi mùa xuân đến.
Con lừa và bác nông dân rất hay thuộc truyện dân gian. Trong câu chuyện, con lừa là một con vật tuy bình thường nhưng rất thông minh, biết tính cách giải quyết, kiên cường, bền bỉ. Qua đó, con lừa đã làm ấn tượng sâu sắc trong lòng tác giả.
Con lừa là một con vật sống trong hoàn cảnh khó khăn. Bị rơi xuống giếng sâu, thay vì hoảng loạn, nó bình tĩnh tìm cách thoát ra. Mỗi lần người ta đổ đất xuống, nó lại lắc mình và bước lên trên. Qua đó, thể hiện sự bền bỉ, không chịu đầu hàng dù hoàn cảnh rất khó khăn. Sự kiên cường ấy giúp nó thoát khỏi giếng và đi lên.
Con lừa đại diện cho những người có ý chí mạnh mẽ và khả năng vượt qua khó khăn trong cuộc sống. Qua đó, tác giả muốn chúng ta khi gặp phải hoàn cảnh khó khăn, nếu bình tĩnh và suy nghĩ thông minh, ta có thể tìm cách giải quyết và vượt qua khó khăn.
Để làm nổi bật câu chuyện về con lừa, tác giả đã sử dụng nghệ thuật đặc trưng như kể chuyện đơn giản, tập trung để khắc họa nhân vật, ngôn ngữ kể chuyện giản dị, mộc mạc.
Con lừa là một con vật thông minh, kiên cường, bền bỉ. Qua đó, cần phải học theo sự tốt đẹp của con lừa.
Qua câu chuyện, bài học rút ra là khi gặp khó khăn trong cuộc sống không nên bỏ cuộc mà phải kiên trì, cố gắng vượt qua. Cần biết biến những điều bất lợi thành cơ hội để vươn lên, giống như chú lừa trong truyện.
- Bác nông dân:
- Suy nghĩ bi quan, cho rằng con lừa đã già, không đáng cứu.
- Quyết định lấp giếng và chôn sống con lừa.
- Chấp nhận bỏ cuộc trước khó khăn.
- Con lừa:
- Ban đầu hoảng sợ nhưng sau đó bình tĩnh lại.
- Không chấp nhận bị chôn vùi, tìm cách tự cứu mình.
- Mỗi lần đất đổ xuống thì lắc cho rơi xuống và bước lên trên.
- Kiên trì, biến khó khăn thành cơ hội để thoát thân.