Hà Phương Oanh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hà Phương Oanh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có những kỷ niệm đáng nhớ với người thân. Với tôi, trải nghiệm đáng nhớ nhất là lần đầu tiên tôi cùng bà nội gói bánh chưng vào dịp Tết. Năm ấy tôi mười tuổi. Khi không khí Tết đã rộn ràng khắp phố phường, bà nội bảo tôi sang phụ bà gói bánh. Tôi hào hứng lắm. Bà chuẩn bị sẵn lá dong, đỗ xanh, thịt mỡ và gạo nếp. Những chiếc lá dong được bà rửa sạch, lau khô, trông thật xanh mướt. Bà dạy tôi cách xếp lá, đổ gạo, cho nhân và cách buộc lạt. Lần đầu tiên làm, tôi vụng về lắm. Bánh chưng tôi gói ra hình thù méo mó, không ra hình vuông, nhân cũng tràn cả ra ngoài. Tôi chán nản, định bỏ cuộc. Bà dịu dàng cầm tay tôi, ân cần chỉ dẫn: "Chậm thôi, quan trọng là tình yêu thương của mình trong đó, con ạ". Nhờ có sự kiên nhẫn của bà, cuối cùng tôi cũng gói được chiếc bánh vuông vắn, dù chưa được đẹp lắm. Đêm hôm đó, hai bà cháu thức trông nồi bánh chưng. Dưới ánh lửa bập bùng, bà kể cho tôi nghe chuyện ngày xưa. Mùi lá dong, mùi gạo nếp thơm phức hòa quyện vào không khí se lạnh của mùa đông. Đó là cảm giác ấm áp, bình yên mà tôi không bao giờ quên. Trải nghiệm gói bánh cùng bà không chỉ giúp tôi học thêm một kỹ năng mà còn giúp tôi hiểu sâu sắc hơn về ý nghĩa của Tết đoàn viên. Kỷ niệm ấy trở thành một phần ký ức đẹp đẽ nhất trong tuổi thơ tôi. Tôi thầm hứa sẽ luôn trân trọng từng phút giây bên bà.

Chào bạn, để bài văn đạt điểm cao (khoảng 4 điểm), mình sẽ viết một bài hoàn chỉnh, kết hợp giữa tự sự (kể chuyện), miêu tả (cảnh vật)biểu cảm (cảm xúc).

Dưới đây là bài văn mẫu chi tiết về trải nghiệm "Gói bánh chưng cùng gia đình" - một nét văn hóa đặc trưng và dễ ghi điểm nhất:


Bài văn: Nồi bánh chưng của sự sum vầy

Mỗi mùa xuân về, lòng em lại rạo rực những kỷ niệm khó quên. Nhưng có lẽ, trải nghiệm đáng nhớ nhất trong dịp Tết vừa qua chính là lần đầu tiên em được cùng ông nội thức xuyên đêm canh nồi bánh chưng bên bếp lửa hồng giữa sân nhà.

Sáng ba mươi Tết, không khí trong nhà đã rộn ràng hẳn lên. Bố và ông nội thoăn thoắt lau những xấp lá dong xanh mướt, mẹ và bà thì tất bật chuẩn bị gạo nếp trắng ngần cùng những miếng thịt ba chỉ ướp tiêu thơm lừng. Em được giao nhiệm vụ "trọng đại" là ngồi xếp lá và giữ cho lạt tre không bị rối. Nhìn đôi bàn tay gầy guộc nhưng khéo léo của ông nội gói từng chiếc bánh vuông vức mà không cần khuôn, em cứ trầm trồ mãi. Ông bảo: "Gói bánh chưng không chỉ là làm đồ ăn, mà là gói ghém cả tấm lòng thành kính dâng lên tổ tiên con ạ."

Khoảnh khắc em mong chờ nhất là khi màn đêm buông xuống, cả gia đình quây quần bên bếp lửa lớn. Tiếng củi cháy lách tách, khói bếp cay nồng nhưng lại mang theo mùi thơm của lá cỏ và hơi ấm lan tỏa giữa cái se lạnh của đêm cuối năm. Trong ánh lửa bập bùng, ông nội kể cho em nghe về những mùa Tết xưa gian khó nhưng ấm áp tình người. Câu chuyện của ông đưa em trở về quá khứ, giúp em hiểu hơn về truyền thống dân tộc. Em đã cố gắng "thề" với lòng mình sẽ thức để canh bánh đến cùng, nhưng rồi hơi ấm từ bếp lửa và tiếng vỗ về của bố đã khiến em thiếp đi lúc nào không hay trên vai ông.

Khi tỉnh dậy, sương sớm đã đọng trên kẽ lá, và mùi bánh chưng chín nồng nàn đã lan tỏa khắp ngõ nhỏ. Trải nghiệm ấy không chỉ dạy em cách gói một chiếc bánh, mà còn giúp em cảm nhận được giá trị thiêng liêng của hai chữ "sum vầy". Em tự hứa với bản thân sẽ luôn trân trọng những phút giây bên gia đình để mỗi mùa Tết đều trở thành một ký ức đẹp đẽ, sưởi ấm tâm hồn mình mãi về sau.

Chào bạn, để bài văn đạt điểm cao (khoảng 4 điểm), mình sẽ viết một bài hoàn chỉnh, kết hợp giữa tự sự (kể chuyện), miêu tả (cảnh vật)biểu cảm (cảm xúc).

Dưới đây là bài văn mẫu chi tiết về trải nghiệm "Gói bánh chưng cùng gia đình" - một nét văn hóa đặc trưng và dễ ghi điểm nhất:


Bài văn: Nồi bánh chưng của sự sum vầy

Mỗi mùa xuân về, lòng em lại rạo rực những kỷ niệm khó quên. Nhưng có lẽ, trải nghiệm đáng nhớ nhất trong dịp Tết vừa qua chính là lần đầu tiên em được cùng ông nội thức xuyên đêm canh nồi bánh chưng bên bếp lửa hồng giữa sân nhà.

Sáng ba mươi Tết, không khí trong nhà đã rộn ràng hẳn lên. Bố và ông nội thoăn thoắt lau những xấp lá dong xanh mướt, mẹ và bà thì tất bật chuẩn bị gạo nếp trắng ngần cùng những miếng thịt ba chỉ ướp tiêu thơm lừng. Em được giao nhiệm vụ "trọng đại" là ngồi xếp lá và giữ cho lạt tre không bị rối. Nhìn đôi bàn tay gầy guộc nhưng khéo léo của ông nội gói từng chiếc bánh vuông vức mà không cần khuôn, em cứ trầm trồ mãi. Ông bảo: "Gói bánh chưng không chỉ là làm đồ ăn, mà là gói ghém cả tấm lòng thành kính dâng lên tổ tiên con ạ."

Khoảnh khắc em mong chờ nhất là khi màn đêm buông xuống, cả gia đình quây quần bên bếp lửa lớn. Tiếng củi cháy lách tách, khói bếp cay nồng nhưng lại mang theo mùi thơm của lá cỏ và hơi ấm lan tỏa giữa cái se lạnh của đêm cuối năm. Trong ánh lửa bập bùng, ông nội kể cho em nghe về những mùa Tết xưa gian khó nhưng ấm áp tình người. Câu chuyện của ông đưa em trở về quá khứ, giúp em hiểu hơn về truyền thống dân tộc. Em đã cố gắng "thề" với lòng mình sẽ thức để canh bánh đến cùng, nhưng rồi hơi ấm từ bếp lửa và tiếng vỗ về của bố đã khiến em thiếp đi lúc nào không hay trên vai ông.

Khi tỉnh dậy, sương sớm đã đọng trên kẽ lá, và mùi bánh chưng chín nồng nàn đã lan tỏa khắp ngõ nhỏ. Trải nghiệm ấy không chỉ dạy em cách gói một chiếc bánh, mà còn giúp em cảm nhận được giá trị thiêng liêng của hai chữ "sum vầy". Em tự hứa với bản thân sẽ luôn trân trọng những phút giây bên gia đình để mỗi mùa Tết đều trở thành một ký ức đẹp đẽ, sưởi ấm tâm hồn mình mãi về sau.

huệ viết sai chính tả kìa!