Lê Gia Bảo
Giới thiệu về bản thân
Dưới đây là **bài văn kể lại trải nghiệm của em** (khoảng 430–470 chữ), giọng văn **chữ tình, giàu cảm xúc**, phù hợp bài làm trên lớp:
---
Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có những trải nghiệm để lại dấu ấn sâu đậm, khiến ta nhớ mãi không quên. Với em, trải nghiệm đáng nhớ và xúc động nhất chính là lần đầu tiên em tự mình chăm sóc mẹ khi mẹ bị ốm nặng.
Hôm ấy là một buổi chiều mưa tầm tã. Trời xám xịt như báo hiệu điều gì đó không lành. Khi em đi học về, mẹ nằm trên giường, gương mặt tái nhợt, đôi mắt nhắm nghiền vì mệt mỏi. Em hoảng hốt chạy lại, chạm vào trán mẹ thì giật mình vì nóng hầm hập. Lần đầu tiên, em thấy mẹ – người phụ nữ luôn mạnh mẽ và dịu dàng – trở nên yếu ớt đến vậy.
Ba đi công tác xa, trong nhà chỉ còn hai mẹ con. Em cuống cuồng nhớ lại những gì mẹ từng làm khi em ốm. Em rót nước, lấy khăn ấm lau trán cho mẹ, rồi run run bưng bát cháo còn nghi ngút khói. Mỗi bước đi đều chậm rãi vì sợ làm đổ. Mẹ mở mắt nhìn em, nở một nụ cười yếu ớt nhưng ấm áp lạ thường. Nụ cười ấy khiến tim em nhói lên.
Đêm xuống, tiếng mưa vẫn rơi đều ngoài hiên. Em ngồi bên giường, lắng nghe từng nhịp thở của mẹ. Có lúc em thấy sợ hãi, có lúc nước mắt tự nhiên rơi mà không rõ vì sao. Em nhận ra rằng, bao năm qua, mẹ đã âm thầm hy sinh, thức khuya dậy sớm vì em, còn em thì quen với việc được yêu thương mà chưa từng nghĩ đến việc đáp lại.
Sáng hôm sau, mẹ đỡ hơn. Mẹ nắm tay em, giọng khàn khàn nói: “Con lớn thật rồi.” Câu nói ấy tuy đơn giản nhưng khiến lòng em dâng lên một cảm xúc khó tả – vừa hạnh phúc, vừa xúc động, vừa tự nhủ phải sống tốt hơn nữa.
Trải nghiệm ấy không chỉ là một kỷ niệm, mà còn là bài học quý giá về tình yêu thương và sự trưởng thành. Em hiểu rằng, lớn lên không phải là khi ta cao hơn hay học nhiều hơn, mà là khi ta biết quan tâm, sẻ chia và yêu thương những người thân yêu bằng cả trái tim mình .
đây nhé
2
4.ko trường hợp nào