Nguyễn Thị Minh Phương

Giới thiệu về bản thân

Hãy miêu tả đôi chút về bản thân bạn!!!
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài làm:

Những năm tháng học Tiểu học đã để lại trong em rất nhiều kỷ niệm đẹp, trong đó đáng nhớ nhất là lần em được tham gia hội thi kể chuyện theo sách của trường.

Hôm đó, cô giáo chủ nhiệm chọn em đại diện cho lớp tham dự hội thi. Ban đầu em rất lo lắng, vì trước đây em vốn rụt rè và ít khi dám đứng nói trước đám đông. Cô giáo đã động viên: “Cô tin em làm được, chỉ cần em cố gắng luyện tập thôi.” Tối nào em cũng đứng trước gương tập kể, nhờ mẹ nghe và góp ý. Mẹ sửa cho em từng chỗ phát âm, còn cô giáo giúp em thể hiện cảm xúc tự nhiên hơn. Dần dần, em thấy tự tin hơn rất nhiều.

Ngày thi đến, khi bước lên sân khấu, tim em đập mạnh nhưng nhìn xuống thấy cô giáo và các bạn đang mỉm cười cổ vũ, em bỗng thấy ấm áp và mạnh dạn kể hết câu chuyện của mình. Kết thúc phần thi, tiếng vỗ tay vang lên làm em hạnh phúc vô cùng. Kết quả, em đạt giải Nhì của hội thi năm đó. Nhưng điều quan trọng hơn là em đã vượt qua được nỗi sợ hãi của chính mình.

Từ trải nghiệm ấy, em học được rằng: nếu có quyết tâm và chăm chỉ, ta có thể làm được những điều tưởng chừng không thể. Em cũng hiểu thêm rằng niềm tin và sự động viên của thầy cô, gia đình, bạn bè chính là sức mạnh giúp ta trưởng thành. Đó là kỷ niệm đẹp nhất trong quãng đời Tiểu học mà em sẽ mãi không quên.

Câu 1.

Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba.
➡️ Người kể không xưng “tôi” hay “em”, mà kể lại câu chuyện của các nhân vật từ bên ngoài.


Câu 2.

Theo câu chuyện, không ai biết ai là người trồng cây hoàng lan.
➡️ Bà của Hà cũng từng hỏi, nhưng “chẳng ai biết”.


Câu 3.

Biện pháp tu từ: Nhân hoá

  • Cụm từ “cây hoàng lan đã khoác trên mình một màu xanh nõn nà” nhân hoá cây hoàng lan như một con người đang mặc áo mới.

Tác dụng:

  • Làm cho hình ảnh cây hoàng lan trở nên sinh động, gần gũi, có sức sống.
  • Thể hiện sự tươi trẻ, sức sống mãnh liệt của thiên nhiên trong mùa xuân.

Câu 4.

run run đỡ những cánh hoa hoàng lanngước đôi mắt nhìn lên ban thờ vì:

  • Em xúc động và kính trọng khi biết những cánh hoa hoàng lan này là kỷ vật gắn với ông – người đã hi sinh trong chiến tranh.
  • Em hiểu được tình yêu sâu nặng của bà dành cho ôngý nghĩa thiêng liêng của cây hoàng lan trong khu vườn.
    ➡️ Từ đó, Hà cảm nhận được tình yêu, nỗi nhớ và sự hi sinh của thế hệ đi trước.

Câu 5.

Đoạn văn (3–5 câu):

Gia đình là nơi chứa đựng tình yêu thương, là điểm tựa tinh thần vững chắc cho mỗi con người. Trong gia đình, ta được yêu thương, che chở và học cách sống tốt, sống nghĩa tình. Dù đi đâu xa, hình ảnh những người thân luôn là ngọn lửa sưởi ấm trái tim ta. Câu chuyện về cây hoàng lan giúp em hiểu rằng tình cảm gia đình thiêng liêng như hương hoa – dịu dàng mà bền bỉ, nuôi dưỡng tâm hồn mỗi người trong suốt cuộc đời.

Bài làm:

Có những trải nghiệm buồn khiến ta rơi nước mắt, nhưng cũng chính từ đó ta học được cách mạnh mẽ và biết trân trọng hơn những điều giản dị trong cuộc sống. Em vẫn nhớ mãi một lần buồn như thế – ngày em làm vỡ chiếc bình hoa mà mẹ rất yêu quý.


Hôm ấy là một buổi chiều cuối tuần. Trong lúc dọn nhà giúp mẹ, em vô ý va tay làm rơi chiếc bình thủy tinh mà mẹ đặt cẩn thận trên tủ. Chiếc bình rơi xuống, vỡ tan thành nhiều mảnh nhỏ. Em đứng sững, tim đập mạnh, vừa sợ vừa ân hận. Khi mẹ bước vào, thấy cảnh tượng ấy, mẹ không la mắng, chỉ lặng lẽ cúi xuống nhặt từng mảnh vỡ. Ánh mắt mẹ buồn, khiến lòng em đau nhói. Tối hôm đó, em không ăn cơm, chỉ ngồi một mình trong phòng, nước mắt cứ chảy ra vì hối hận. Sáng hôm sau, mẹ bước vào, nhẹ nhàng xoa đầu em và nói: “Đồ vật có thể vỡ, nhưng nếu con biết nhận lỗi và cẩn thận hơn, mẹ sẽ rất vui.” Lời mẹ khiến em vừa xấu hổ vừa ấm lòng.


Từ trải nghiệm buồn ấy, em hiểu rằng sai lầm là điều không thể tránh khỏi, nhưng quan trọng là biết nhận ra và sửa chữa. Em học được cách chịu trách nhiệm với hành động của mình và cẩn trọng hơn trong mọi việc. Mỗi khi nhìn bình hoa mới mẹ mua, em lại nhớ về bài học năm ấy – một kỷ niệm buồn nhưng đầy ý nghĩa, giúp em trưởng thành hơn từng ngày.

Câu 1.

Văn bản trên thuộc thể loại:
➡️ Truyện đồng thoại.

Giải thích: Vì trong truyện, sự vật (hạt dẻ gai) được nhân hoá như con người – có suy nghĩ, cảm xúc, lời nói và hành động.


Câu 2.

Theo văn bản, những hạt dẻ gai lớn lên trong hoàn cảnh:
➡️ Giữa mùa hè nắng lửa, mưa dông, được mẹ Dẻ Gai che chở, nuôi dưỡng trên sườn núi cao, trong rừng già.
=> Hoàn cảnh khắc nghiệt nhưng vẫn được mẹ bảo vệ, yêu thương.


Câu 3.

Hai từ láy có trong văn bản và giải thích:

Từ láy

Giải thích nghĩa

Cheo leo

Diễn tả vị trí ở nơi cao, hiểm trở, khó đứng vững.

Ào ào

Diễn tả âm thanh mạnh, liên tiếp của mưa, gió thổi hoặc nước chảy nhanh.

(Có thể chọn từ khác như xù xì, lồng lộng, êm ả, ù ù... nếu em thích, miễn là nêu được nghĩa đúng.)


Câu 4.

Nhân vật “tôi” thể hiện những đặc điểm của nhân vật trong truyện đồng thoại:

  • vật vô tri (hạt dẻ) nhưng được nhân hoá – biết suy nghĩ, nói chuyện, có cảm xúc như con người.
  • tâm hồn trong sáng, hồn nhiên, giàu tình cảm (yêu mẹ, sợ xa mẹ).
  • ước mơ, khát vọng trưởng thành và dũng cảm đối mặt cuộc sống mới.

Câu 5.

Bài học rút ra:

  • Phải dũng cảm, tự lập, biết rời xa sự che chở của cha mẹ để trưởng thành.
  • Cuộc sống có khó khăn nhưng nếu tin tưởng và nỗ lực, ta sẽ lớn lên, vững vàng như hạt dẻ hóa cây to.
  • Đồng thời, cần biết ơn, trân trọng tình yêu thương và sự hy sinh của cha mẹ.

câu 1:

Bài làm:

Trong cuộc sống, mặc dù bắt chước là một cách học hỏi tự nhiên, thói bắt chước mù quáng lại mang đến nhiều tác hại to lớn. Trước hết, việc liên tục sao chép người khác sẽ khiến con người dần đánh mất đi cá tính và bản sắc riêng của mình. Thay vì phát triển những sở thích, quan điểm độc đáo, họ chỉ biết rập khuôn theo số đông, trở nên mờ nhạt và thiếu sức sống. Hơn nữa, thói bắt chước còn kìm hãm sự sáng tạo và khả năng tư duy độc lập. Khi gặp vấn đề, thay vì suy nghĩ tìm tòi giải pháp mới, người có thói quen này thường chỉ chờ đợi hoặc sao chép cách làm của người khác, lâu dần sẽ trở nên thụ động, ỷ lại. Điều này đặc biệt nguy hiểm khi ta bắt chước những hành vi tiêu cực hay thói xấu. Việc chạy theo các trào lưu, lối sống đua đòi không phù hợp với hoàn cảnh bản thân dễ dẫn đến những sai lầm, thậm chí là hậu quả khôn lường. Tóm lại, thói bắt chước mù quáng biến con người thành "cái bóng" của người khác, làm mất đi giá trị cốt lõi và cản trở sự phát triển toàn diện của mỗi cá nhân.

câu 2 :

Bài làm:

Trong cuộc đời mỗi người, có những sự kiện, những khoảnh khắc dù trôi qua đã lâu nhưng vẫn in đậm trong tâm trí, trở thành một phần ký ức không thể phai mờ. Đối với tôi, trải nghiệm ý nghĩa và sâu sắc nhất không phải là một chuyến du lịch xa hoa hay một thành công rực rỡ, mà lại là một buổi chiều mưa tại mái ấm tình thương địa phương. Trải nghiệm đó đã thay đổi cách nhìn của tôi về sự sẻ chia và lòng nhân ái.

Kỳ nghỉ hè năm ngoái, theo lời rủ của chị họ, tôi đã tham gia một chuyến thăm và tặng quà tại một trung tâm nuôi dưỡng trẻ em mồ côi và người già neo đơn. Ban đầu, tôi đi với một tâm thế khá hời hợt, chỉ nghĩ đơn giản là đi cho vui và làm một việc tốt. Tôi mang theo vài món đồ chơi cũ và một ít bánh kẹo. Khi bước vào cổng mái ấm, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt tôi không phải là sự nghèo đói, tiêu điều như tôi tưởng tượng, mà là một không gian tuy cũ kỹ nhưng rất sạch sẽ, với những khuôn mặt trẻ thơ ngây thơ và những ánh mắt hiền từ của các cụ già.

Chúng tôi được các cô phụ trách hướng dẫn tham quan và chia nhóm để trò chuyện, tặng quà. Tôi được phân công chơi với một nhóm các em nhỏ khoảng năm, sáu tuổi. Trong đó, có một bé gái tên Mai, nhỏ nhắn, gầy gò với đôi mắt to tròn, đen láy. Khi tôi đưa cho bé một con búp bê nhỏ, bé đón lấy với vẻ mặt rụt rè, nhưng ánh mắt lại ánh lên niềm vui sướng lạ thường. Bé ôm chặt con búp bê vào lòng, miệng mỉm cười tươi tắn. Tôi hỏi bé thích không, bé chỉ khẽ gật đầu rồi quay sang khoe với bạn bên cạnh. Hình ảnh đó khiến trái tim tôi se lại. Đối với chúng ta, một con búp bê có thể là món đồ chơi bình thường, nhưng đối với Mai, đó có lẽ là cả một thế giới, là một món quà xa xỉ. Sau đó, tôi dành thời gian trò chuyện với một cụ bà tên Lan, khoảng bảy mươi tuổi, tóc bạc trắng như cước. Cụ kể cho tôi nghe về cuộc đời mình, về những khó khăn, mất mát đã trải qua. Giọng cụ hiền lành, dù cuộc sống có nhiều bất hạnh nhưng cụ vẫn toát lên một sự lạc quan đáng kinh ngạc. Cụ nói: "Ở đây, tuy không phải nhà mình, nhưng ấm áp cháu ạ, mọi người thương nhau lắm". Câu nói đó khiến tôi suy ngẫm rất nhiều về giá trị của tình thương.

Buổi chiều hôm đó trời đổ mưa rào, chúng tôi phải ở lại trong mái ấm lâu hơn dự kiến. Ngồi nhìn các em nhỏ say sưa chơi đùa với những món đồ chơi vừa nhận được, nhìn các cụ già quây quần bên nhau đan len, tôi bỗng thấy lòng mình thật bình yên. Tôi nhận ra rằng, hạnh phúc không phải là những điều gì quá cao xa, vĩ đại, mà đôi khi chỉ đơn giản là được nhìn thấy niềm vui, nụ cười trên môi những người kém may mắn hơn mình, và quan trọng hơn cả là sự hiện diện, sự quan tâm chân thành.

Khi ra về, tôi cảm thấy trong lòng có sự thay đổi lớn. Tôi không còn là cô bé hời hợt, vô tâm như lúc đến nữa. Trải nghiệm đó đã dạy cho tôi về sự đồng cảm, về việc biết trân trọng những gì mình đang có và quan trọng hơn, là biết mở lòng ra để sẻ chia, giúp đỡ những mảnh đời bất hạnh. Kể từ buổi chiều hôm đó, tôi đã tích cực tham gia nhiều hơn vào các hoạt động tình nguyện. Đó mãi là một kỷ niệm đẹp, một bài học sâu sắc đi theo tôi suốt cuộc đời.

câu 1:Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba. 

câu2:

  • Khấp khởi: biểu thị trạng thái vừa mong chờ, háo hức, vừa có chút lo lắng, hồi hộp.
  • Huênh hoang: biểu thị sự khoe khoang, tự cao tự đại một cách lố bịch.

câu 3:

Câu chuyện này thuộc thể loại đồng thoại vì:

  • Nhân vật chính là động vật (Vẹt).
  • Có nhân vật là con người (Chim Khuyên, Ếch, Gà Trống, Vượn...).
  • Có các chi tiết nhân hóa, ví dụ: động vật biết nói, biết suy nghĩ, có tính cách giống con người.
  • Có nội dung giáo dục, chứa đựng bài học nhân sinh. 

câu 4:

  • Không đồng tình.
  • Lý do: Vẹt chỉ biết bắt chước tiếng hót của các loài vật khác mà không có tiếng hót riêng của mình. Hành động này thể hiện sự thiếu sáng tạo, thiếu tự tin và chỉ phụ thuộc vào người khác.

câu 5:

  • Không nên chỉ sao chép, bắt chước người khác mà phải tìm ra và phát triển tài năng của riêng mình.
  • Cần tự tin vào bản thân, trân trọng sự độc đáo của chính mình.
  • Hãy học hỏi từ người khác để phát triển bản thân, nhưng đừng đánh mất đi những nét riêng của mình.