Trần Hà Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Hà Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong chớp mắt, thời gian đã trôi đi và em nhận ra rằng mới ngày nào em còn e dè đứng sau lưng mẹ để vào trường học. Nhưng giờ đây, em đã ở một ngôi trường mới, em sẽ phải rời xa ngôi trường yêu quý.

Trải qua năm năm dài cùng ngôi trường tiểu học, em đã trưởng thành từng ngày và chắp cánh cho những kỉ niệm đẹp. Những kỉ niệm vui, buồn đều được lưu giữ trong lòng em. Những góc khuất trong ngôi trường, em đều đã từng chân mình bước qua và tạo ra những khoảnh khắc đáng nhớ. Khi nhìn về cổng trường, em nhớ đến thời điểm chờ bố mẹ đến đón sau những giờ học. Sân trường là nơi em cùng bạn bè vui chơi vào các giờ giải lao. Vườn hoa của lớp em, mà em đã chăm sóc suốt gần ba năm. Căn tin, nơi em thường mua nước và chè sau khi tham gia các hoạt động thể dục, lao động. Lớp học, bàn ghế, bảng đen đã gắn bó với em trong nhiều năm.

Nhưng những người đã cùng em trải qua hành trình học tập tại ngôi trường này là điều mà em nhớ nhất và nuối tiếc nhất. Những thầy cô yêu quý, luôn tận tụy với nghề, giúp đỡ và dạy dỗ em trở thành người. Các bạn học, người thân thương cùng em trải qua những ngày đầu tiên ở ngôi trường này. Bác bảo vệ, cô lao công, cô đầu bếp thân thiện, luôn quan tâm hỏi han em mỗi lần gặp mặt. Tất cả đều là những người thân trong gia đình của em, bởi ngôi trường đã trở thành mái nhà thứ hai của em

Trong chớp mắt, thời gian đã trôi đi và em nhận ra rằng mới ngày nào em còn e dè đứng sau lưng mẹ để vào trường học. Nhưng giờ đây, em đã ở một ngôi trường mới, em sẽ phải rời xa ngôi trường yêu quý.

Trải qua năm năm dài cùng ngôi trường tiểu học, em đã trưởng thành từng ngày và chắp cánh cho những kỉ niệm đẹp. Những kỉ niệm vui, buồn đều được lưu giữ trong lòng em. Những góc khuất trong ngôi trường, em đều đã từng chân mình bước qua và tạo ra những khoảnh khắc đáng nhớ. Khi nhìn về cổng trường, em nhớ đến thời điểm chờ bố mẹ đến đón sau những giờ học. Sân trường là nơi em cùng bạn bè vui chơi vào các giờ giải lao. Vườn hoa của lớp em, mà em đã chăm sóc suốt gần ba năm. Căn tin, nơi em thường mua nước và chè sau khi tham gia các hoạt động thể dục, lao động. Lớp học, bàn ghế, bảng đen đã gắn bó với em trong nhiều năm.

Nhưng những người đã cùng em trải qua hành trình học tập tại ngôi trường này là điều mà em nhớ nhất và nuối tiếc nhất. Những thầy cô yêu quý, luôn tận tụy với nghề, giúp đỡ và dạy dỗ em trở thành người. Các bạn học, người thân thương cùng em trải qua những ngày đầu tiên ở ngôi trường này. Bác bảo vệ, cô lao công, cô đầu bếp thân thiện, luôn quan tâm hỏi han em mỗi lần gặp mặt. Tất cả đều là những người thân trong gia đình của em, bởi ngôi trường đã trở thành mái nhà thứ hai của em

bài làm

Trong cuộc sống, con người thường mắc phải những sai lầm. Nhưng nhờ lỗi lầm, chúng ta sẽ nhận ra những bài học, từ đó thêm trưởng thành hơn mỗi ngày.

Em vẫn còn nhớ về một lần mắc mình mắc lỗi khi còn học lớp năm. Lần đó, lớp chúng em có một bài kiểm tra nhỏ để tuyển chọn ra các bạn học sinh tham dự cuộc thi “Rung chuông vàng” của trường. Đây là cuộc thi rất bổ ích, thú vị mà bất cứ bạn học sinh nào cũng muốn tham gia. Nhưng mỗi lớp chỉ có tối đa mười bạn được tham gia. Vì vậy, cô giáo đã yêu cầu chúng em ôn tập để làm một bài kiểm tra tuyển chọn. Bài kiểm tra tổng hợp với các câu hỏi của môn Tiếng Việt, Toán và Tiếng Anh. Trước đó, em đã chuẩn bị rất nhiều cho bài kiểm tra. Nhưng chủ yếu là những câu hỏi khó mà cô giáo đã cho ôn. Còn những câu hỏi dễ thì em nghĩ rằng chỉ cần đến trước hôm thi sẽ xem lại là nhớ.

Nhưng do mải chơi, em đã không ôn lại bài. Đến buổi kiểm tra, em đã không làm được những câu hỏi đơn giản. Chính vì vậy, em đã nhờ bạn Nam giúp đỡ. Lan đã nhắc bài cho em. Nhưng không may, cô giáo đã phát hiện ra điều đó. Cô đã nhắc nhở chúng em. Sau đó, em đã tự hoàn thành bài thi của mình. Cuối giờ kiểm tra, cô yêu cầu em và Nam ở lại nói chuyện với cô. Cô nói với em rằng cô rất thất vọng khi em không tự giác làm bài. Sau khi nghe những lời cô giáo nói, em cảm thấy vô cùng hối hận. Bài kiểm tra của em cũng không đạt được kết quả cao.

Lỗi lầm lần đó đã khiến em mất đi cơ hội tham gia cuộc thi “Rung chuông vàng”. Em cũng đã nhận ra được bài học của sự chủ quan, cũng như trung thực trong thi cử. Kể từ đó, em cố gắng chăm chỉ học tập hơn. Em tin rằng bản thân sẽ trở thành một người có ích trong tương lai.

Mỗi một lỗi lầm đều sẽ khiến chúng ta thêm trưởng thành hơn. Nhưng quan trọng, mỗi người cần biết nhận lỗi và sửa lỗi để hoàn thiện bản thân.


Câu 1. Văn bản thuộc thể loại truyện đồng thoại.

Câu 2. Theo văn bản, những hạt dẻ gai lớn lên trong mùa hè nắng lửa, mưa dông.

Câu 3. HS chỉ ra được 02 từ láy và giải thích đúng nghĩa của 02 từ láy vừa tìm được.

Ví dụ: “xù xì”, “chật chội”,...

Nghĩa của từ “chật chội”: chật, gây nên cảm giác bức bối khó chịu.

Câu 4. Nhân vật “tôi” (Dẻ Gai) là một loài vật (thực vật), vừa mang đặc điểm của loài vật, vừa mang đặc điểm của con người (được nhân cách hoá):

– Đặc điểm của loài vật (hạt dẻ gai): có vẻ ngoài xù xì, gai góc; hạt dẻ tách ra từ lớp vỏ xù xì,...

– Đặc điểm của con người: biết suy nghĩ, nói năng, hành động như con người.

Câu 5. HS rút ra được bài học cho bản thân từ văn bản, có thể theo hướng: muốn trưởng thành, ta phải dũng cảm bước ra khỏi vòng tay che chở, tin vào bản thân, sẵn sàng đối diện với thử thách,...

câu 1

bài làm

Trong cuộc sống, chúng ta nên cố gắng để thực hiện được ước mơ của mình.Tuy nhiên vẫn còn thói xấu đó chính là bắt chước người khác .Chúng ta không nên bắt chước người khác bởi vì nếu khi họ phát hiện ra thì hậu quả cũng sẽ rất nghiêm trọng.Chúng ta nên đi theo lối sống của mình chứ không phải sống theo người khác.Lúc đó mình sẽ được tự do không như sống theo người khác phải tự mình ép buộc mình giống người này người kia.

câu 2

bài làm

Là một buổi sáng mùa đông lạnh giá, tôi thức dậy cảm thấy mệt mỏi và yếu đuối thường lệ. Tôi cố gắng bò ra khỏi giường, nhưng có vẻ như cơ thể tôi muốn điều gì khác. Tôi run lên, họng đau và đầu đau. Rõ ràng là tôi đã bị ốm.

Tôi thông báo một cách không thích thú cho bố mẹ, và họ nhanh chóng vào cuộc. Họ đưa cho tôi một cốc trà thảo mộc ấm áp và đắp chăn cho tôi lại vào giường. Trong lúc tôi nằm đó, tôi không thể không cảm thấy tức giận. Bị ốm chưa bao giờ nằm trong kế hoạch của tôi, và tôi có một danh sách dài các việc tôi muốn hoàn thành ngày hôm đó.

Ngày trôi qua chậm rãi, và tôi không làm được gì ngoài việc nhìn ra cửa sổ vào bầu trời âm u. Tôi không thể tập trung vào bất cứ điều gì, và tôi chỉ muốn cảm thấy khá hơn. Mẹ tôi thường xuyên kiểm tra tôi, mang cho tôi bát súp tự nấu và đảm bảo rằng tôi ấm áp và thoải mái.

Khi mặt trời bắt đầu lặn, tôi cảm thấy khá hơn một chút. Sốt của tôi đã giảm xuống, và năng lượng của tôi dần trở lại. Tối hôm đó, tôi đánh giá sức khỏe của mình hơn bao giờ hết. Thật buồn cười là chúng ta thường xem nhẹ sức khỏe của mình cho đến khi chúng ta mất nó tạm thời.

Trong vài ngày tiếp theo, tôi dần hồi phục. Sức mạnh trở lại, và cuối cùng tôi tiếp tục được hằng ngày. Kinh nghiệm bị ốm đã dạy cho tôi tầm quan trọng của việc chăm sóc bản thân, lắng nghe cơ thể và đánh giá những điều nhỏ bé trong cuộc sống, như việc có thể bò ra khỏi giường và hoàn thành mục tiêu



câu 1

-Câu chuyện trên được kể ngôi thứ 3

câu 2

- Từ láy có trong đoạn văn trên là: khấp khởi, liếu điếu

câu 3

-Câu chuyện trên là truyện đồng thoại vì câu chuyện viết cho trẻ em

câu 4

-Em không đồng tình với hành động bắt chước của vẹt bởi vì lúc đầu vẹt kiêu căng cho rằng mình sẽ thắng mà vẹt không nghĩ mình có tiếng hót hay không rồi vẹt bắt chước tiếng hót của các bạn

câu 5

-Từ câu chuyện trên em rút ra bài học là không nên kiêu căng và đi bắt chước người khác