Nguyễn Thị Bảo An

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thị Bảo An
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1

Nghỉ hè năm ngoái, bố mẹ cho em về nhà dì Ngân chơi. Nhà dì Ngân ở gần biển, chính vì thế em rất thích ngắm cảnh biển vào buổi sáng. Ở đó, không khí rất trong lành và cảnh biển mới đẹp làm sao!

Từ đằng xa, ông mặt trời đỏ rực dần dần nhô lên làm cho người ta có cảm giác mặt trời đi ngủ ở dưới biển chứ không phải ở trên trời hay sau những đám mây. Mặt biển nhuốm màu đỏ cam bởi ánh mặt trời và trở nên lóng lánh như một tấm thảm tuyệt đẹp. Từng con sóng rì rào xô vào bờ như một bản nhạc chào buổi sáng êm tai.

Phía đằng xa, mây tím nhạt dần. Trên cao là những lọn mây xanh đã thành hình rõ nét. Khi ông mặt trời nhô lên cao nữa, ban phát ánh sáng xuống tất cả, mọi vật càng trở nên sôi động hơn. Từng đàn chim hải âu chao liệng trên mặt biển thật thanh bình. Các thuyền đánh cá bắt đầu căng buồm ra khơi đánh cá. Tiếng trẻ con, tiếng người lớn làm xôn xao cả một vùng chài. Có những chiếc thuyền đánh cá ra khơi từ đêm hôm trước giờ đã về bến với những sọt cá đầy ắp, trắng phau phau.

Bức tranh biển cả vào buổi sáng thật đẹp và ấn tượng. Chính vì vậy mà đã hơn một năm trôi qua, em vẫn nhớ như in cảnh biển buổi sáng hôm đó. Em ước gì biển cả không bao giờ có bão hay sóng thần mà luôn thanh bình và giàu đẹp


câu 2

Bài thơ “Mùa về” của Phạm Xuân Am đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc về vẻ đẹp lao động và tình quê hương. Những hình ảnh chân thực như “sàng rơm, sảy thóc”, “liềm hái ra đồng”, “giòn tan cối vỗ” gợi lên khung cảnh nhộn nhịp, rộn ràng của ngày mùa nơi làng quê. Em cảm nhận được sự vất vả, nhọc nhằn nhưng đầy niềm vui của người nông dân khi gặt hái thành quả sau bao ngày chăm sóc ruộng đồng. Đặc biệt, hai câu thơ “Hai tay dưỡng đất, nuôi trời / Đôi vai gánh cả mảnh trời bão giông” khiến em xúc động bởi sự hy sinh thầm lặng và sức mạnh phi thường của người nông dân. Họ không chỉ làm ra hạt lúa mà còn nuôi dưỡng cả sự sống. Bài thơ không chỉ là lời ca ngợi lao động mà còn là bản hòa ca của tình yêu quê hương, của niềm tin vào cuộc sống. Em thấy thêm yêu những người nông dân, yêu quê hương và trân trọng giá trị của lao động chân chính.

Cuộc đời mỗi người không chỉ có những niềm vui, tiếng cười mà còn có cả những giọt nước mắt, những nỗi buồn. Đó là những trải nghiệm có thể khiến ta tổn thương, nhưng cũng là những bài học quý giá giúp ta trưởng thành hơn. Em cũng đã từng có một trải nghiệm buồn như vậy, đó là lần em làm mất chiếc cặp sách yêu quý của mình.

Năm em học lớp Ba, bố mẹ đã dành dụm tiền để mua tặng em một chiếc cặp sách mới. Chiếc cặp màu xanh dương, in hình siêu nhân mà em vô cùng yêu thích. Em xem chiếc cặp như một người bạn đồng hành thân thiết, luôn mang theo nó đến trường mỗi ngày. Em nâng niu, giữ gìn nó cẩn thận, lúc nào cũng lau chùi sạch sẽ.

Thế rồi, một buổi chiều đi học về, khi đang mải mê chơi đùa cùng các bạn trên đường, em đã vô tình để quên chiếc cặp trên xe đạp dựng ở ven đường. Đến khi về đến nhà, lục tìm chiếc cặp để lấy sách vở, em mới hoảng hốt nhận ra mình đã để quên nó ở đâu đó. Lập tức, em cùng bố chạy vội ra điểm em đã dừng lại chơi, nhưng chiếc cặp đã không còn ở đó nữa. Dù đã tìm kiếm khắp nơi, hỏi han mọi người, nhưng chiếc cặp đã hoàn toàn biến mất.

Trong lòng em lúc ấy là một nỗi buồn mênh mông, xen lẫn sự day dứt và ân hận. Em khóc rất nhiều, không phải vì tiếc chiếc cặp, mà vì sự bất cẩn, vô tâm của chính mình. Em đã không giữ gìn cẩn thận món quà mà bố mẹ đã vất vả mua tặng. Nhìn thấy em buồn bã, bố mẹ đã nhẹ nhàng an ủi, không trách mắng mà chỉ khuyên em rút kinh nghiệm.

Trải nghiệm buồn đó đã dạy cho em một bài học sâu sắc về sự cẩn thận và biết trân trọng những gì mình đang có. Em hiểu rằng, mọi thứ xung quanh ta, dù là nhỏ bé nhất, đều mang một ý nghĩa và giá trị riêng. Chỉ một chút lơ là, bất cẩn, ta có thể đánh mất đi những điều quý giá mà không thể lấy lại được. Từ đó, em luôn cố gắng sống có trách nhiệm hơn, chú ý giữ gìn đồ dùng cá nhân và luôn trân trọng những món quà, những điều tốt đẹp mà em nhận được. Dù chiếc cặp đã mất, nhưng bài học về sự cẩn thận mà nó mang lại sẽ còn mãi trong em.

Câu 1.
Văn bản bản trên thuộc thể loại truyện đồng thoại.

Câu 2.

Theo văn bản, những hạt dẻ gai lớn lên trong một hoàn cảnh vừa ấm áp, an toàn bên mẹ, vừa khắc nghiệt, thử thách của thiên nhiên.

  • Ấm áp, an toàn: Chúng được sinh ra từ "cánh tay và mái tóc của mẹ", lớn lên "trong mùa hè nắng lửa, mưa dông" được mẹ che chở. Khi thu về, "tôi" vẫn nằm im trong "tấm áo ấm áp, an toàn" của mẹ.
  • Khắc nghiệt, thử thách: Thiên nhiên được miêu tả với "nắng lửa", "mưa dông", "gió lạnh buốt", "gió vặn vẹo những cánh tay dẻo dai của mẹ", "gió lay giật tấm thân vững chãi của mẹ". Mẹ dẻ gai vẫn "bền gan đứng trên sườn núi cheo leo" để bảo vệ các con.

Câu 3.

Hai từ láy có trong văn bản là:

  1. Cheo leo: Từ láy tượng hình, diễn tả địa hình núi cao, dốc đứng, hiểm trở, khó đi lại. Trong văn bản, "sườn núi cao cheo leo" gợi lên sự vất vả, thử thách mà cây dẻ gai phải đối mặt để tồn tại.
  2. Xù xì: Từ láy tượng thanh, miêu tả đặc điểm bề mặt sần sùi, gồ ghề, không nhẵn mịn. "Trái dẻ xù xì gai góc" nhấn mạnh vẻ ngoài đặc trưng, có phần thô ráp nhưng cũng đầy sức sống và sự bảo vệ của loài cây này.

Câu 4.

Nhân vật "tôi" trong văn bản thể hiện những đặc điểm điển hình của nhân vật trong truyện đồng thoại:

  • Nhân hóa: "Tôi" là một hạt dẻ gai nhưng có suy nghĩ, tình cảm, cảm xúc và hành động như con người. "Tôi" biết sợ hãi ("sợ phải xa mẹ, sợ phải tự sống một mình"), biết yêu thương ("Con yêu mẹ!"), biết mong muốn được bảo bọc ("chẳng muốn chui khỏi tấm áo ấm áp, an toàn đó chút nào").
  • Ngây thơ, bé nhỏ nhưng có khát vọng vươn lên: Ban đầu, "tôi" rất sợ hãi, bám víu vào mẹ, không muốn rời xa vòng tay che chở. Tuy nhiên, dưới lời động viên của mẹ và khi đối diện với thực tế, "tôi" đã "cố quẫy mình", dũng cảm đón nhận sự sống mới.
  • Biểu tượng cho sự trưởng thành: Nhân vật "tôi" đại diện cho quá trình lớn lên, vượt qua nỗi sợ hãi để tự lập và phát triển. Lời mẹ dặn "Hãy dũng cảm lên nào, con sẽ bay theo gió và sẽ trở thành một cây dẻ cường tráng" thể hiện mong ước về sự trưởng thành và sức sống mãnh liệt.
Câu 5.

Từ câu chuyện của "tôi" - hạt dẻ bé bỏng của mẹ Dẻ Gai, em rút ra được bài học sâu sắc về sự trưởng thành, lòng dũng cảm và ý nghĩa của việc tự lập.

Thứ nhất, bài học về sự trưởng thành và lòng dũng cảm. Ai trong chúng ta cũng có lúc mong muốn được bao bọc, che chở, giống như "tôi" ban đầu sợ hãi, không muốn rời xa mẹ. Tuy nhiên, để lớn lên, để trở thành một "cây dẻ cường tráng", chúng ta cần phải đối mặt với thế giới bên ngoài, dũng cảm bước ra khỏi "tấm áo ấm áp, an toàn" để khám phá và chinh phục những điều mới lạ. Cuộc sống luôn có những thử thách, và lòng dũng cảm chính là chìa khóa để chúng ta vượt qua chúng.

Thứ hai, bài học về ý nghĩa của sự tự lập và tin tưởng vào bản thân. Mẹ Dẻ Gai đã động viên con mình rằng "Con là một bé dẻ gai rất khoẻ mạnh". Điều này nhắc nhở em rằng mỗi người đều có những khả năng và sức mạnh tiềm ẩn. Chúng ta không nên mãi ỷ lại vào người khác mà cần tin tưởng vào chính mình, tự mình vươn lên, tự mình khám phá và khẳng định giá trị của bản thân. Sự che chở của cha mẹ là vô cùng quý giá, nhưng đến một lúc nào đó, chúng ta phải tự mình "bay theo gió", tự mình trưởng thành.

Cuối cùng, câu chuyện còn gợi cho em bài học về tình yêu thương và sự hy sinh của cha mẹ. Mẹ Dẻ Gai dù biết con mình sẽ phải đối mặt với khó khăn, vẫn động viên con ra đi, đó là tình yêu thương vô bờ bến, là sự hy sinh cao cả để con được sống và phát triển. Em cần biết trân trọng, biết ơn tình cảm ấy và cố gắng sống thật tốt để không phụ lòng mong mỏi của đấng sinh thành.

câu 1:

-câu truyện trên được viết theo ngôi thứ 3

câu 2:

-khấp khởi;bì bộp

câu 3:

- vì đây là câu truyện dành riêng cho chẻ em

câu 4:

-em không đồng ý . Vì như vậy sẽ ko tốt

câu 5:

-đó là ta ko nên sao chép của người khác

Vào thời giặc Minh xâm lược nước ta, chúng coi nhân dân ta như cỏ rác, làm nhiều điều bạo ngược. Bấy giờ ở vùng núi Lam Sơn, nghĩa quân nổi dậy chống lại chúng, nhưng buổi đầu thế lực còn non yếu nên nhiều lần thất bại. Thấy vậy, đức Long Quân quyết định cho nghĩa quân mượn gươm thần để giết giặc.

Hồi ấy, ở Thanh Hóa, có một người làm nghề đánh cá tên là Lê Thận. Một đêm nọ, Thận thả lưới ở một bến vắng như thường lệ. Đến khi kéo lưới lên thấy nằng nặng, nghĩ rằng sẽ kéo được mẻ cá to. Nhưng khi thò tay vào bắt cá thì chỉ thấy một thanh sắt. Chàng vứt xuống sông, rồi lại thả lưới ở chỗ khác. Kì lạ thay, liên tiếp ba lần đều vớt được thanh sắt nọ. Thận liền đưa thanh sắt lại mồi lửa thì phát hiện ra đó là một thanh gươm.

Về sau, Thận gia nhập vào nghĩa quân Lam Sơn. Một lần nọ, chủ tướng Lê Lợi cùng tùy tùng đến thăm nhà Thận. Bỗng nhiên thấy phía góc nhà lóe sáng, Lê Lợi tiến đến gần xem là cầm lên xem là vật thì gì thì thấy hai chữ “Thuận Thiên”. Song lại không ai nghĩ đó là lưỡi gươm thần.

Một hôm, bị giặc đuổi, Lê Lợi và các tướng rút mỗi người một ngả. Lúc đi ngang qua một khu rừng, Lê Lợi thấy có ánh sáng trên ngọn cây đa. Ông trèo lên mới biết đó là một cái chuôi gươm nạm ngọc quý giá. Bỗng nhớ đến lưỡi gươm nhà Lê Thận, ông mang chuôi về tra vào lưỡi gươm thì vừa như in.

Một năm trôi qua, nhờ có gươm thần giúp sức, nghĩa quân của Lê Lợi đánh đến đâu thắng đến đó. Thanh thế ngày một vang xa. Quân Minh được dẹp tan. Lê Lợi lên ngôi vua, lấy niên hiệu là Lê Thái Tổ. Vua cho cưỡi thuyền trên hồ Tả Vọng thì thấy Rùa Vàng nổi lên đòi lại thanh gươm thần:

- Việc lớn đã thành. Xin bệ hạ trả lại gươm báu cho đức Long Quân.

Sau khi nghe Rùa Vàng nói, Lê Lợi bèn đem gươm báu trả lại rồi nói:

- Xin cảm tạ ngài cùng đức Long Quân đã cho mượn gươm báu để đánh tan quân giặc, bảo vệ nước nhà.

Nghe xong, Rùa Vàng gật đầu rồi lặn xuống hồ. Từ đó, người dân đổi tên hồ Tả Vọng thành hồ Gươm hay còn gọi là hồ Hoàn Kiếm

Những năm tháng Tiểu học luôn là quãng thời gian hồn nhiên và đáng nhớ nhất trong cuộc đời em. Trong rất nhiều kỷ niệm đẹp ấy, em nhớ nhất là lần đầu tiên em được tham gia Hội thi “Kể chuyện Bác Hồ” của trường vào năm lớp 4.

Hôm đó, khi cô giáo chủ nhiệm thông báo em được chọn đại diện lớp đi thi, em vừa vui mừng vừa lo lắng. Em sợ mình nói sai hoặc quên bài trước đông người. Thế nhưng cô giáo luôn động viên, giúp em luyện tập mỗi ngày sau giờ học. Cô còn chỉ cho em cách đứng thẳng, mỉm cười, và nói thật tự nhiên để tạo thiện cảm với khán giả. Em chọn kể câu chuyện “Chiếc áo ấm tặng Bác” – một câu chuyện cảm động nói về tấm lòng nhân hậu của Bác Hồ đối với các cháu thiếu nhi.

Đến ngày thi, sân trường rợp cờ hoa, các lớp ngồi ngay ngắn cổ vũ. Khi bước lên sân khấu, em run lắm, tim đập nhanh đến mức tưởng như ai cũng nghe thấy. Nhưng khi nhìn thấy cô giáo đang mỉm cười động viên dưới hàng ghế khán giả, em bỗng cảm thấy bình tĩnh hơn. Em bắt đầu kể, giọng nói dần rõ ràng, truyền cảm, và em cố gắng thể hiện cảm xúc bằng cả trái tim. Khi em vừa dứt lời, mọi người vỗ tay vang dội, khiến em xúc động đến suýt rơi nước mắt.

Kết quả, em đạt giải Nhì toàn trường. Cô giáo ôm em và khen em rất dũng cảm. Ba mẹ cũng tự hào và thưởng cho em một quyển truyện mới. Từ lần đó, em hiểu rằng: nếu mình tin tưởng vào bản thân và chăm chỉ luyện tập, nhất định sẽ thành công.

Kỷ niệm ấy mãi là một trải nghiệm đáng nhớ trong tuổi thơ học trò của em — nơi em học được sự tự tin, lòng kiên trì và niềm vui khi vượt qua chính mình.

câu 1:

-câu truyện trên kể theo ngôi thứ 3

câu 2:

-người trồng là bà

câu 3:

-bptt: nhân hoá

-nhân hoá : cây Hoàng Lan

-tác dụng : giúp tăng sức giợi hình, gợi cảm.Tác giả cho biết chỉ sau vài ngày cây Hoàng Lan và cho biết sự lớn nhanh và sự tươi tốt của cây

câu 5

-vai trò đó là phải có gđ mới có chúng ta . Vì người sinh gia ta là mẹ nên ta phải biết trân trọng và yêu thương gđ.khi ta thất bại người mà đồng hành và bao bọc , chào đón chúng ta thì chỉ có gđ .