Trương Ngọc Nguyên Khánh
Giới thiệu về bản thân
Nguyễn Lãm Thắng là một nhà thơ của những rung cảm trong trẻo về tuổi thơ và quê hương. Bài thơ "Chiều đồng nội" in trong tập Giấc mơ buổi sáng (2017) là một khúc ca dịu dàng, vẽ nên bức tranh thiên nhiên làng quê vào buổi chiều thu thật yên bình, thơ mộng và đầy sức sống, để lại trong lòng người đọc những ấn tượng sâu sắc khó phai.
Bài thơ mở ra một không gian đồng nội đậm chất thu: những "giọt thu trong veo" nhẹ nhàng, cánh chim bay lên "nâng nắng lên kẻo mỏi". Cảm xúc của em được dẫn dắt theo từng hình ảnh thân thuộc của chốn quê. Đó là buổi chiều thu "mướt xanh" với hương thơm của "cỏ thơm cùng hoa dại", là nhịp điệu sinh hoạt êm đềm: "Cánh cò trôi nhanh nhanh / Đàn trâu về chậm rãi". Đặc biệt, hình ảnh cánh đồng lúa hiện lên thật đẹp: "Nhấp nhô đều sóng lúa", gợi cảm giác trù phú và thanh bình. Tác giả đã nhân hóa một cách tinh tế khi viết: "Mùa thu như tay mềm / Chạm lên từng thảm lụa", khiến mùa thu không chỉ là thời gian mà còn là một thực thể dịu dàng, chăm chút cho vẻ đẹp của đồng quê.
Sức hấp dẫn của bài thơ còn đến từ những biện pháp nghệ thuật được sử dụng nhuần nhuyễn. Thể thơ bốn chữ mộc mạc, gần gũi như một lời thủ thỉ. Việc sử dụng các từ láy giàu sức gợi tả như trong veo, mướt xanh, nhấp nhô không chỉ làm tăng tính nhạc, tính họa mà còn giúp hình ảnh trở nên sống động, có hồn hơn. Đặc biệt, hai câu kết là điểm nhấn đầy chất thơ: "Bếp nhà ai toả khói / Gọi trăng thu xuống gần". Hình ảnh nhân hóa "Gọi trăng" tạo nên sự giao cảm tuyệt vời giữa cuộc sống ấm cúng của con người (khói bếp) và thiên nhiên rộng lớn (trăng thu), thể hiện khát vọng hòa hợp và sự bình yên vô tận.
"Chiều đồng nội" không chỉ là bức tranh phong cảnh mà còn là nơi lưu giữ những cảm xúc trong trẻo về quê hương. Bài thơ đã khơi gợi trong em tình yêu và niềm trân trọng đối với vẻ đẹp bình dị của cuộc sống nông thôn. Em nhận ra rằng, vẻ đẹp đích thực nằm ngay trong những điều thân thuộc nhất, và sự ấm áp của gia đình, quê hương chính là ngọn lửa "gọi trăng thu xuống gần" trong lòng mỗi người.
Nguyễn Lãm Thắng là một nhà thơ của những rung cảm trong trẻo về tuổi thơ và quê hương. Bài thơ "Chiều đồng nội" in trong tập Giấc mơ buổi sáng (2017) là một khúc ca dịu dàng, vẽ nên bức tranh thiên nhiên làng quê vào buổi chiều thu thật yên bình, thơ mộng và đầy sức sống, để lại trong lòng người đọc những ấn tượng sâu sắc khó phai.
Bài thơ mở ra một không gian đồng nội đậm chất thu: những "giọt thu trong veo" nhẹ nhàng, cánh chim bay lên "nâng nắng lên kẻo mỏi". Cảm xúc của em được dẫn dắt theo từng hình ảnh thân thuộc của chốn quê. Đó là buổi chiều thu "mướt xanh" với hương thơm của "cỏ thơm cùng hoa dại", là nhịp điệu sinh hoạt êm đềm: "Cánh cò trôi nhanh nhanh / Đàn trâu về chậm rãi". Đặc biệt, hình ảnh cánh đồng lúa hiện lên thật đẹp: "Nhấp nhô đều sóng lúa", gợi cảm giác trù phú và thanh bình. Tác giả đã nhân hóa một cách tinh tế khi viết: "Mùa thu như tay mềm / Chạm lên từng thảm lụa", khiến mùa thu không chỉ là thời gian mà còn là một thực thể dịu dàng, chăm chút cho vẻ đẹp của đồng quê.
Sức hấp dẫn của bài thơ còn đến từ những biện pháp nghệ thuật được sử dụng nhuần nhuyễn. Thể thơ bốn chữ mộc mạc, gần gũi như một lời thủ thỉ. Việc sử dụng các từ láy giàu sức gợi tả như trong veo, mướt xanh, nhấp nhô không chỉ làm tăng tính nhạc, tính họa mà còn giúp hình ảnh trở nên sống động, có hồn hơn. Đặc biệt, hai câu kết là điểm nhấn đầy chất thơ: "Bếp nhà ai toả khói / Gọi trăng thu xuống gần". Hình ảnh nhân hóa "Gọi trăng" tạo nên sự giao cảm tuyệt vời giữa cuộc sống ấm cúng của con người (khói bếp) và thiên nhiên rộng lớn (trăng thu), thể hiện khát vọng hòa hợp và sự bình yên vô tận.
"Chiều đồng nội" không chỉ là bức tranh phong cảnh mà còn là nơi lưu giữ những cảm xúc trong trẻo về quê hương. Bài thơ đã khơi gợi trong em tình yêu và niềm trân trọng đối với vẻ đẹp bình dị của cuộc sống nông thôn. Em nhận ra rằng, vẻ đẹp đích thực nằm ngay trong những điều thân thuộc nhất, và sự ấm áp của gia đình, quê hương chính là ngọn lửa "gọi trăng thu xuống gần" trong lòng mỗi người.