Đào Thị Bảo An
Giới thiệu về bản thân
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
Chũ, ngày 7 tháng 1 năm 2026
BẢN TƯỜNG TRÌNH
Về việc bắt bạt ở trường học
Kính gửi ban giám hiệu nhà trường THCS Trần Hưng Đạo và cô Nguyễn Thị Thu Hằng, cô giáo dạy văn lớp 7D
Em tên là Đào Thị Bảo An, học sinh lớp 7D, trường THCS Trần Hưng Đạo, xin phép tường trình với thầy cô giáo về một vụ việc như sau:
Sáng ngày 7 tháng 1 năm 2026, trong giờ ra chơi sau tiết sinh hoạt dưới cờ, như thường lệ, em đã đi chơi cùng với một số bạn trong lớp. Lúc đó, ở bồn cây lớp học , em đã thấy hai bạn là bạn Nguyễn Tiến Hưng và Trịnh Bá Đạt đã nói những lời tục tựu và đánh nhau. Nguyên nhân là do hai bạn lôi những điều xấu của mỗi người để chê bai. Hậu quả là lớp bị trừ điểm và bị phê bình.
Em xin cam đoan sự việc trên đều là thật. Em xin hứa sẽ không bao giờ gây ra các sự việc trên để ảnh hưởng đến lớp
Người viết tường trình
An
Đào Thị Bảo An
Bài thơ Chiều đồng nội của tác giả Nguyễn Lâm Thắng đã nói lên vẻ đẹp của thiên nhiên nơi quê hương mình vô cùng thơ mộng và ấm cúng. Cách sử dụng ngôn từ, hình ảnh sâu sắc đã góp phần bộc lộ cảm xúc trong bài thơ. Vào những buổi chiều thu, kông khí lạnh tràn về đã tạo nên những giọt sương long lanh như rắc lên nơi đồng nội. Hai câu thơ cuối đã khéo léo sử dụng biện pháp tu từ nhân hóa cánh chim đã nâng mặt trời lên tạo nên khung cảnh hài hòa. Hình ảnh bầu trời những chú chim dưới mặt trời đang lặn như đang cố gắng nâng đỡ nắng để không bị mỏi, bị mệt. Cánh cò trôi nhanh nhanh/ Đàn trâu về chậm rãi là hai câu thơ tiếp đó, khung cảnh được miêu tả rõ hơn: “Buổi chiều thu mướt xanh / Cỏ thơm cùng hoa dại / Cánh cò trôi nhanh nhanh / Đàn trâu về chậm rãi”. Những câu thơ ấy làm cho em cảm nhận được sự yên ả mà vẫn tràn đầy sức sống của đồng quê. Cỏ và hoa dại có mùi thơm, cò bay nhẹ, trâu về chậm… tất cả như hòa quyện vào nhau để tạo thành một bản nhạc dịu dàng của thiên nhiên.Ở khổ thơ thứ ba, đã cho thấy sự hài hòa của những cánh đồng khi uyển chuyển theo gió.2 câu thơ cuối cho ta thấy được sự ấm áp,mềm mại của mùa thu đối với quê hương bình nội.Sự tĩnh lặng, yên ả này thật dễ chịu và thoải mái biết bao.Bài thơ không chỉ có thiên nhiên mà còn có dấu ấn con người quê hương: “Bếp nhà ai tỏa khói / Gọi trăng thu xuống gần” là hình ảnh vô cùng thân thuộc, thân quen đối với chúng ta. Khói bếp bốc lên gần như là chạm vào bầu trời, như hòa quện vào cùng mặt trăng. Nhà thơ cũng đã thêm một số nghệ thuật để góp phần biểu đạt cảm xúc của mình. Bà thơ trên được viết theo thể thơ 5 chữ, nhịp điệu 2/3,3/2 cùng với giọng điệu nhẹ nhàng, chậm rãi đã làm cho khung cảnh thiên nhiên nơi đây nhẹ nhàng, thêm đặc sắc hơn. Tác giả đã sử dụng vần chân,vần cách: nội-mỏi, xanh-nhanh,dại-rãi,êm-mềm, lúa-lụa,chân-gần, nội-khói làm cho các câu thơ thêm liên kết chặt chẽ với nhau hơn.Ngoài ra, tác giả còn sử dụng biện pháp tu từ nhân hóa gợi lên hình ảnh chân thật, gần gũi hơn. Bài thơ trên đã viết về khung cảnh thiên nhiên nơi đồng nội, quê hương tác giả. Không chỉ vậy, nhà thơ còn muốn gửi đến cho chúng ta thông điệp. Hãy yêu thương đất nước, quê hương nơi mình sinh ra và lớn lên vì nó gắn bó với mỗi bản thân, chứa biết bao kỉ niệm đẹp. Ngoài ra, chúng nên biết cảm nhận thiên nhiên, làm cho nó gần gũi, thân thuộc với mình hơn.
câu 1: Thể thơ 5 chữ
câu 2 : 3 khung cảnh miêu tả cảnh thiên nhiên:Buổi chiều thu mướt xanh, cánh đồng chiều thật êm, cánh chim bay xuống chiều.
câu 3 : Từ láy: Nhấp nhô
Tác dụng:+, Làm cho câu thơ hay hơn, sinh động hơn, hấp dẫn hơn.
+, Miêu tả những bông lúa đung đưa theo gió , khung cảnh cánh đồng êm đềm.
câu 4: - Bài thơ viết về khung cảnh chiều đồng nội vào mùa thu.
- Khung cảnh thiên nhiên nơi đây yên bình,êm đềm và thơ mộng.
Câu 5:
-Biện pháp nhân hoá: bếp được nhân hoá qua từ gọi.
– Tác dụng:
+ Khiến cho sự vật trở nên sinh động, gợi hình, gợi cảm, gần gũi với con người.
+ Gợi ra hình ảnh những làn khói bếp cuộn lên như chạm đến trăng, hoà quyện vào vầng trăng đêm. Từ đó, tạo nên bức tranh đêm thu huyền ảo, thơ mộng.
+ Qua đó, ta cảm nhận được cái nhìn tinh tế cùng tình yêu thiên nhiên, yêu quê hương, đất nước của tác giả.
câu 6:
bài thơ trên đã viết lên khung cảnh chiều thu nơi bình nội một cách thơ mộng và huyền ảo, điều đó đã làm em nhớ đến một kỉ niêm sâu sắc cùng với quê hương mình.Vào một buổi chiều thu, mấy đứa nhóc chúng em rảnh nên đã rủ nhau ra đồi sau lưng để thả diều. Hôm đấy, trời gió to với mát kinh khủng, diều bay vô cùng cao và mạnh. Từng con báo, phượng, rồnh, chim,... gần như hòa quện vào ánh hoàng hôn. Đứa nào đứa đấy cười khành khạch vì chúng nó toàn trêu nhau, bôi đủ thứ lên mặt, và em cũng vậy. Cũng từ đó mà em rút ra được thông điệp. Hãy yêu quê hương, đất nước của mình, nơi mình sinh ra và lớn lên.