Đặng Thị Kim Khánh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
-Các nhân vật chính thuộc kiểu nhân vật loài vật được nhân hóa.
Câu 2:
-Biện pháp tu từ là Liệt kê. (Biểu hiện: Liệt kê các con vật và công dụng: trâu cày, ngựa cưỡi, gà gáy, chó sủa, heo làm thịt...).
Câu 3: Đặc điểm truyện ngụ ngôn trong văn bản:
-Nhân vật là loài vật nhưng mang đặc điểm của con người.
-Cốt truyện ngắn gọn, xoay quanh một tình huống mâu thuẫn để rút ra bài học.
-Mục đích: Mượn chuyện loài vật để khuyên nhủ, răn dạy về thái độ sống.
Câu 4:
-Chủ đề: Khẳng định giá trị riêng của mỗi cá nhân và phê phán thái độ kiêu ngạo, đánh giá người khác phiến diện.
-Căn cứ: Dựa vào sự thay đổi nhận thức của nhân vật Gà và lời kết của người kể chuyện ở cuối văn bản về sự hữu ích của mọi vật nếu dùng đúng mục.
Câu 5
Câu chuyện về ba con vật đã thức tỉnh trong em một bài học vô giá về lòng khiêm tốn và sự trân trọng giá trị con người. Qua thái độ tự phụ của chú gà, ta thấu hiểu rằng đỉnh cao của sự hiểu biết chính là biết mình chưa đủ và biết nhìn nhận sự cống hiến thầm lặng của người xung quanh. Bởi lẽ, mỗi cá nhân đều là một "Một tinh cầu rực rỡ trong dải ngân hà" ; dù là tiếng gáy vang báo thức hay sự hy sinh lặng lẽ như chú heo, tất cả đều góp phần dệt nên bức tranh cuộc sống vẹn tròn. Khiêm tốn không phải là tự hạ thấp mình, mà là sự tỉnh táo để nhìn ra ánh hào quang từ những người bình dị nhất. Trân trọng người khác cũng chính là cách để ta hoàn thiện bản thân, thay thế cái tôi phán xét bằng trái tim bao dung và thấu cảm. Sống khiêm nhường và biết ơn chính là kim chỉ nam đưa chúng ta đến gần hơn với bến bờ của sự trưởng thành và nhân ái.
Em gửi cô câu 6 ở đây ạ, em nhầm.
Khi đọc bài thơ Chiều đồng nội của tác giả Nguyễn Lãm Thắng, em nhớ về những buổi chiều ở quê em – Bắc Ninh, khi em cùng bạn chạy nhảy trên cánh đồng gần nhà. Chúng em ngắm cánh cò bay, nhìn đàn trâu thong thả về chuồng, và hít thở hương lúa thơm thoang thoảng trong gió. Khung cảnh ấy làm em thấy thật bình yên, ấm áp. Kỉ niệm đó giúp em hiểu rằng tác giả muốn gửi gắm tình yêu quê hương, vẻ đẹp giản dị, thơ mộng của làng quê và sự gần gũi giữa con người với thiên nhiên.
Bài 2
Bài thơ Chiều đồng nội của Nguyễn Lãm Thắng mở đầu bằng những hình ảnh mùa thu trong trẻo, những giọt thu rơi trong veo rắc ngang đồng nội. Cánh chim bay xuống chiều như nâng nắng lên kẻo mỏi, làm không gian buổi chiều thật dịu dàng và thanh bình. Khi đọc những câu thơ này, em cảm nhận được sự trong lành, tĩnh lặng của đồng quê vào mùa thu. Khổ thứ hai, tác giả miêu tả buổi chiều thu mướt xanh, với cỏ thơm, hoa dại. Cánh cò trôi nhanh nhanh, đàn trâu về chậm rãi. Hình ảnh thiên nhiên hiện lên sinh động, gần gũi và bình yên. Những chi tiết nhỏ như cỏ thơm, hoa dại, cánh cò, đàn trâu gợi nhịp sống chậm rãi, yên ả của làng quê, làm người đọc cảm thấy thân thương và dễ chịu. Khổ thứ ba vẽ lên cảnh đồng chiều nhấp nhô đều sóng lúa. Mùa thu được ví như tay mềm chạm lên từng thảm lụa, gợi cảm giác mềm mại, dịu dàng của thiên nhiên. Từ láy “nhấp nhô” tạo nhịp điệu uyển chuyển, giúp cảnh vật trở nên sống động, vừa đẹp vừa nhẹ nhàng. Khổ cuối, tác giả miêu tả buổi chiều thu đồng nội với hương thơm từng dấu chân, bếp nhà ai toả khói, gọi trăng thu xuống gần. Cảnh vật được nhân hoá như có hồn, vừa ấm áp, vừa gần gũi với con người. Nhịp thơ năm chữ nhẹ nhàng, kết hợp với hình ảnh sinh động khiến bài thơ vừa uyển chuyển, vừa dễ cảm nhận. Đọc Chiều đồng nội, em nhớ về những buổi chiều ở quê em – Bắc Ninh, khi được chạy trên cánh đồng, nhìn đàn trâu về chuồng, nghe tiếng chim kêu và hít mùi lúa thơm. Bài thơ giúp em hiểu hơn vẻ đẹp giản dị, thanh bình của làng quê và tình yêu tha thiết của tác giả dành cho quê hương.
Câu 1:
Bài thơ được viết theo thể thơ năm chữ.
Câu 2:
Ba chi tiết miêu tả thiên nhiên: cánh chim bay xuống chiều, cánh cò trôi nhanh nhanh, nhấp nhô đều sóng lúa.
Câu 3:
Từ láy: nhấp nhô.
Từ láy gợi hình ảnh sóng lúa chuyển động mềm mại, làm cho cánh đồng trở nên sinh động, êm đềm hơn.
Câu 4:
Bài thơ miêu tả cảnh đồng quê vào mùa thu.
=>Bức tranh thiên nhiên hiện lên trong trẻo, yên bình, thơ mộng, thể hiện tình yêu sâu sắc của tác giả với quê hương.
Câu 5:
Biện pháp tu từ: nhân hoá “Bếp nhà ai toả khói “/ “Gọi trăng thu xuống gần”
=>Cách nhân hoá khiến cảnh vật trở nên có hồn, gợi cảm giác ấm áp, giao hòa giữa con người và thiên nhiên trong buổi chiều thu quê nhà.