Trương Gia Hân
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
Văn bản được viết theo thể thơ bốn chữ.
Câu 2.
Ba chi tiết miêu tả khung cảnh thiên nhiên:
Cánh chim bay xuống chiều
Cánh cò trôi nhanh nhanh
Nhấp nhô đều sóng lúa
Câu 3.
Từ láy: nhanh nhanh.
Tác dụng: Gợi tả chuyển động nhẹ nhàng, sinh động của cánh cò, làm cho bức tranh đồng quê thêm vui tươi và đầy sức sống.
Câu 4.
Bài thơ viết về khung cảnh đồng nội vào mùa thu.
Bức tranh thiên nhiên được miêu tả êm đềm, trong trẻo, thơ mộng và thấm đượm tình yêu quê hương.
Câu 5.
Biện pháp tu từ: nhân hoá (Gọi trăng thu xuống gần).
Tác dụng: Làm cho cảnh vật trở nên sống động, gần gũi với con người, thể hiện tình cảm yêu mến và gắn bó với thiên nhiên quê hương.
Câu 6.
Khi đọc bài thơ, em nhớ đến những buổi chiều thu cùng bà đi gặt lúa, nghe tiếng chim gọi nhau và nhìn khói bếp bay lên từ xa. Kỉ niệm ấy giúp em hiểu rằng tác giả muốn gửi gắm tình yêu sâu sắc với quê hương, nơi bình dị nhưng chứa đựng vẻ đẹp thanh bình và ấm áp.
Bài thơ “Chiều đồng nội” của Nguyễn Lãm Thắng mở ra một khung cảnh quê hương mùa thu thanh bình, trong trẻo và đậm hương vị đồng quê. Chỉ bằng những câu thơ bốn chữ ngắn gọn, giản dị, tác giả đã vẽ nên một bức tranh thiên nhiên nhẹ nhàng, tinh tế mà thấm đẫm cảm xúc yêu thương quê hương.
Ngay từ khổ thơ đầu, hình ảnh “những giọt thu trong veo” và “cánh chim bay xuống chiều” gợi lên sắc thu trong sáng, mềm mại. Câu thơ “Nâng nắng lên kẻo mỏi” đầy sáng tạo, nhân hóa ánh nắng như một sinh thể biết mệt, biết dịu dàng, khiến cho khung cảnh chiều quê thêm phần gần gũi và có hồn. Sang khổ thơ tiếp theo, hình ảnh “cỏ thơm cùng hoa dại”, “cánh cò trôi nhanh nhanh”, “đàn trâu về chậm rãi” khắc họa một nhịp sống yên ả, hiền hòa – đặc trưng của làng quê Việt Nam. Mọi chuyển động đều nhẹ, đều chậm, đều nhuốm sắc vàng của nắng và hương của lúa, tạo nên một bức tranh vừa thực vừa thơ.
Hai khổ thơ cuối mang âm hưởng trữ tình sâu lắng. So sánh “Mùa thu như tay mềm / Chạm lên từng thảm lụa” khiến người đọc cảm nhận rõ vẻ đẹp mềm mại, dịu dàng của cánh đồng đang vào vụ chín. Hình ảnh “Bếp nhà ai tỏa khói / Gọi trăng thu xuống gần” là điểm kết lắng đọng, vừa hiện thực vừa mộng mơ. Khói bếp là biểu tượng của sự sum vầy, còn trăng thu là ánh sáng của bình yên. Hai hình ảnh hòa vào nhau tạo nên cảm giác ấm áp, thân thuộc như chính tình người quê nhà.
“Chiều đồng nội” không chỉ là bức tranh mùa thu đồng quê mà còn là khúc hát dịu dàng về tình yêu quê hương, về những giá trị bình dị mà thiêng liêng. Qua bài thơ, Nguyễn Lãm Thắng gửi gắm thông điệp: giữa nhịp sống hối hả hôm nay, con người hãy biết dừng lại để cảm nhận vẻ đẹp yên bình quanh mình, để giữ trong tim một miền quê – nơi bình yên luôn ở lại.