Dương Tiến Dũng
Giới thiệu về bản thân
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc
Bắc Ninh, ngày 8 thán 1 năm 2026
BẢN TƯỜNG TRÌNH
Về việc: Chứng kiến vụ việc bắt nạt học sinh trong trường học
Kính gửi:
– Ban Giám hiệu Trường THCS Trần Hưng daoij
– Giáo viên chủ nhiệm lớp 7B
- Em tên là: Dương Tiến Dũng
- Học sinh lớp: 7B
Em xin trình bày sự việc mà em đã trực tiếp chứng kiến như sau:
Vào khoảng 15 giờ 30 phút ngày 8 tháng 1 năm 2026, tại sân trường, em chứng kiến một học sinh bị một nhóm học sinh khối 8 chặn lại và có hành vi bắt nạt. Nhóm học sinh này đã có lời nói xúc phạm, trêu chọc và xô đẩy bạn Lý Thanh B . Nguyên nhân ban đầu được em biết là do mâu thuẫn xảy ra trong giờ ra chơi trước đó.
Trong quá trình xảy ra sự việc, bạn Lý Thanh B tỏ ra sợ hãi, không có hành vi chống trả và bị ngã xuống sân trường, dẫn đến trầy xước nhẹ ở tay. Em cùng một số học sinh xung quanh đã can ngăn và nhanh chóng báo cho giáo viên . Khi giáo viên có mặt, sự việc đã được kịp thời ngăn chặn.
Hậu quả của vụ việc là bạn Lý Thanh B bị xây xát nhẹ và làm mất trật tự chung trong nhà trường.
Em xin cam đoan toàn bộ nội dung trên là đúng sự thật, được trình bày trung thực theo những gì em đã chứng kiến. Kính mong nhà trường xem xét và có biện pháp xử lý phù hợp để ngăn chặn các hành vi bắt nạt học sinh trong trường học.
Em xin chân thành cảm ơn!
Người tường trình
Dũng
Dương Tiến Dũng
Bài thơ “Chiều đồng nội” của Nguyễn Lãm Thắng là một bức tranh thơ mộng về làng quê Việt Nam trong buổi chiều mùa thu thanh bình. Với giọng thơ nhẹ nhàng, trong sáng, tác giả đã gửi gắm tình yêu tha thiết với thiên nhiên và quê hương qua từng vần thơ giản dị mà sâu lắng.
Từng câu thơ như một nét vẽ tinh khôi, mở ra không gian đồng nội êm đềm và trong trẻo. “Những giọt thu trong veo rắc ngang qua đồng nội” gợi hình ảnh làn nắng thu dịu nhẹ rơi xuống cánh đồng, làm sáng bừng cả không gian. Giữa sắc thu ấy là “cánh chim bay xuống chiều”, “cỏ thơm cùng hoa dại”, “đàn trâu về chậm rãi” — những hình ảnh thân thuộc gợi nên nhịp sống bình yên, mộc mạc của làng quê Việt.
Đặc biệt, hai câu thơ “Bếp nhà ai toả khói / Gọi trăng thu xuống gần” là điểm nhấn đầy xúc cảm. Hình ảnh khói bếp được nhân hoá thật tinh tế, như mang hơi ấm của con người, kết nối trời đất, kéo ánh trăng lại gần hơn. Cảnh vật vì thế trở nên có hồn, thấm đẫm tình người và tình quê.
Về nghệ thuật, bài thơ được viết theo thể thơ năm chữ giàu nhạc điệu, ngôn từ giản dị mà gợi hình, gợi cảm. Những từ láy như “trong veo, mướt xanh, chậm rãi, nhấp nhô” làm tăng vẻ mềm mại, duyên dáng cho bức tranh thu. Các biện pháp tu từ như nhân hoá, so sánh được vận dụng tinh tế, khiến thiên nhiên hiện lên sống động và gần gũi.
Đọc “Chiều đồng nội”, em như được trở về với tuổi thơ nơi cánh đồng quê hương, nghe hương lúa chín, thấy khói lam chiều quyện trong nắng. Bài thơ giúp em thêm yêu vẻ đẹp bình dị của đất nước, trân trọng những phút giây yên ả và thấu hiểu rằng: hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là được sống giữa thiên nhiên thanh bình và ấm áp tình người.
Bài thơ “Chiều đồng nội” của Nguyễn Lãm Thắng là một bức tranh thơ mộng về làng quê Việt Nam trong buổi chiều mùa thu thanh bình. Với giọng thơ nhẹ nhàng, trong sáng, tác giả đã gửi gắm tình yêu tha thiết với thiên nhiên và quê hương qua từng vần thơ giản dị mà sâu lắng.
Từng câu thơ như một nét vẽ tinh khôi, mở ra không gian đồng nội êm đềm và trong trẻo. “Những giọt thu trong veo rắc ngang qua đồng nội” gợi hình ảnh làn nắng thu dịu nhẹ rơi xuống cánh đồng, làm sáng bừng cả không gian. Giữa sắc thu ấy là “cánh chim bay xuống chiều”, “cỏ thơm cùng hoa dại”, “đàn trâu về chậm rãi” — những hình ảnh thân thuộc gợi nên nhịp sống bình yên, mộc mạc của làng quê Việt.
Đặc biệt, hai câu thơ “Bếp nhà ai toả khói / Gọi trăng thu xuống gần” là điểm nhấn đầy xúc cảm. Hình ảnh khói bếp được nhân hoá thật tinh tế, như mang hơi ấm của con người, kết nối trời đất, kéo ánh trăng lại gần hơn. Cảnh vật vì thế trở nên có hồn, thấm đẫm tình người và tình quê.
Về nghệ thuật, bài thơ được viết theo thể thơ năm chữ giàu nhạc điệu, ngôn từ giản dị mà gợi hình, gợi cảm. Những từ láy như “trong veo, mướt xanh, chậm rãi, nhấp nhô” làm tăng vẻ mềm mại, duyên dáng cho bức tranh thu. Các biện pháp tu từ như nhân hoá, so sánh được vận dụng tinh tế, khiến thiên nhiên hiện lên sống động và gần gũi.
Đọc “Chiều đồng nội”, em như được trở về với tuổi thơ nơi cánh đồng quê hương, nghe hương lúa chín, thấy khói lam chiều quyện trong nắng. Bài thơ giúp em thêm yêu vẻ đẹp bình dị của đất nước, trân trọng những phút giây yên ả và thấu hiểu rằng: hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là được sống giữa thiên nhiên thanh bình và ấm áp tình người.