Nguyễn Minh Quang

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Minh Quang
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

-chăn nuôi , nuôi dưỡng cẩn thận

-cho ăn thức ăn bổ dưỡng,để khỏe mạnh

-kiểm tra xem con nào có bệnh để đi khám

-vệ sinh,tắm rửa cho lợn hằng ngày


Nên:

-Cho vật nuôi đi khám thú y

-mua thuốc cho vật nuôi tùy theo từng loài

-chăm sóc vật nuôi chu đáo

-Cung cấp dinh dưỡng đầy đủ cho vật nuôi(theo từng loài)

Không nên:

-cho vật nuôi ra ngoài mưa khi ốm

-ôm vật nuôi

-cho vật nuôi uống thuốc sai cách

tk đại quang ngứa tay à


là thối não chứ còn j nữa


Bài thơ Chiều đồng nội của tác giả Nguyễn Lãm Thắng là một bức tranh thiên nhiên mộc mạc, bình dị nhưng lại chứa đựng nhiều suy tư, cảm xúc sâu lắng về vẻ đẹp của quê hương và tâm hồn con người. Với ngôn từ giản dị nhưng tinh tế, tác giả đã vẽ nên một khung cảnh đồng quê chiều muộn, nơi mỗi chi tiết đều dường như gợi lên những suy tư về sự sống, cái đẹp và tình cảm gắn bó với đất đai.

Ngay từ những câu thơ đầu tiên, không khí của bài thơ đã được vẽ lên rõ nét qua hình ảnh "chiều muộn" và "con cò". Đây là những hình ảnh quen thuộc trong thơ ca dân gian Việt Nam, nhưng dưới ngòi bút của Nguyễn Lãm Thắng, chúng lại mang một vẻ đẹp rất riêng, rất đỗi thân thuộc. Con cò lặng lẽ bay về chiều, giữa không gian bao la của đồng nội, như một biểu tượng của sự cần mẫn, tần tảo của người nông dân. Những cánh cò bay, lặng lẽ, như gợi nhắc đến sự âm thầm, kiên cường của con người trong công việc lao động, trong mối quan hệ với thiên nhiên.

Đặc biệt, bài thơ còn thể hiện một sự kết nối giữa thiên nhiên và con người. Cảnh vật không còn là những hình ảnh đơn thuần mà trở thành một phần trong tâm hồn người viết. Cảnh đồng nội, trời chiều không chỉ là vật thể để chiêm ngưỡng mà là nguồn cảm hứng, là nơi con người tìm thấy sự bình yên, tìm thấy sự hòa hợp với thiên nhiên. Chính những chi tiết nhỏ nhặt như "sương mù phảng phất", "ngọn gió thoảng", hay "ánh nắng vàng ươm" cũng tạo ra một không gian thiêng liêng, đầy cảm xúc, khiến cho người đọc dễ dàng cảm nhận được sự nhẹ nhàng, tĩnh lặng của buổi chiều.

Qua đó, bài thơ còn khơi gợi những suy tư về cuộc sống, về mối quan hệ giữa con người và thiên nhiên. Bức tranh đồng nội ấy không chỉ mang lại cảm giác thư thái, dễ chịu mà còn làm sống lại trong mỗi người một phần ký ức, tình cảm quê hương sâu sắc. Mỗi chi tiết trong bài thơ là một lời nhắc nhở về vẻ đẹp bình dị của cuộc sống và về sự gắn bó không thể tách rời của con người với đất đai, với quê hương.

Tóm lại, Chiều đồng nội là một bài thơ đẹp, sâu lắng, không chỉ phản ánh vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn khắc họa tình yêu quê hương, tình yêu đời sống lao động mộc mạc. Những hình ảnh, cảm xúc trong bài thơ giúp chúng ta thêm yêu và trân trọng những điều giản dị xung quanh mình, như yêu đất đai, yêu mảnh đất quê hương nơi ta sinh ra.

Bài thơ Chiều đồng nội của tác giả Nguyễn Lãm Thắng là một bức tranh thiên nhiên mộc mạc, bình dị nhưng lại chứa đựng nhiều suy tư, cảm xúc sâu lắng về vẻ đẹp của quê hương và tâm hồn con người. Với ngôn từ giản dị nhưng tinh tế, tác giả đã vẽ nên một khung cảnh đồng quê chiều muộn, nơi mỗi chi tiết đều dường như gợi lên những suy tư về sự sống, cái đẹp và tình cảm gắn bó với đất đai. Ngay từ những câu thơ đầu tiên, không khí của bài thơ đã được vẽ lên rõ nét qua hình ảnh "chiều muộn" và "con cò". Đây là những hình ảnh quen thuộc trong thơ ca dân gian Việt Nam, nhưng dưới ngòi bút của Nguyễn Lãm Thắng, chúng lại mang một vẻ đẹp rất riêng, rất đỗi thân thuộc. Con cò lặng lẽ bay về chiều, giữa không gian bao la của đồng nội, như một biểu tượng của sự cần mẫn, tần tảo của người nông dân. Những cánh cò bay, lặng lẽ, như gợi nhắc đến sự âm thầm, kiên cường của con người trong công việc lao động, trong mối quan hệ với thiên nhiên. Đặc biệt, bài thơ còn thể hiện một sự kết nối giữa thiên nhiên và con người. Cảnh vật không còn là những hình ảnh đơn thuần mà trở thành một phần trong tâm hồn người viết. Cảnh đồng nội, trời chiều không chỉ là vật thể để chiêm ngưỡng mà là nguồn cảm hứng, là nơi con người tìm thấy sự bình yên, tìm thấy sự hòa hợp với thiên nhiên. Chính những chi tiết nhỏ nhặt như "sương mù phảng phất", "ngọn gió thoảng", hay "ánh nắng vàng ươm" cũng tạo ra một không gian thiêng liêng, đầy cảm xúc, khiến cho người đọc dễ dàng cảm nhận được sự nhẹ nhàng, tĩnh lặng của buổi chiều. Qua đó, bài thơ còn khơi gợi những suy tư về cuộc sống, về mối quan hệ giữa con người và thiên nhiên. Bức tranh đồng nội ấy không chỉ mang lại cảm giác thư thái, dễ chịu mà còn làm sống lại trong mỗi người một phần ký ức, tình cảm quê hương sâu sắc. Mỗi chi tiết trong bài thơ là một lời nhắc nhở về vẻ đẹp bình dị của cuộc sống và về sự gắn bó không thể tách rời của con người với đất đai, với quê hương. Tóm lại, Chiều đồng nội là một bài thơ đẹp, sâu lắng, không chỉ phản ánh vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn khắc họa tình yêu quê hương, tình yêu đời sống lao động mộc mạc. Những hình ảnh, cảm xúc trong bài thơ giúp chúng ta thêm yêu và trân trọng những điều giản dị xung quanh mình, như yêu đất đai, yêu mảnh đất quê hương nơi ta sinh ra.


Câu 1.
Văn bản trên được viết theo thể thơ tự do.


Câu 2.
Ba chi tiết miêu tả khung cảnh thiên nhiên trong bài thơ:

  • “Cánh chim bay xuống chiều”
  • “Buổi chiều thu mướt xanh”
  • “Cánh cò trôi nhanh nhanh”

Câu 3.

  • Từ láy: nhấp nhô
  • Tác dụng: Từ láy “nhấp nhô” gợi hình ảnh sóng lúa đung đưa nhẹ nhàng theo gió, làm nổi bật vẻ đẹp mềm mại, sống động và bình yên của cánh đồng vào buổi chiều.

Câu 4.

  • Bài thơ viết về khung cảnh chiều đồng nội vào mùa thu
  • Bức tranh thiên nhiên trong bài thơ rất thơ mộng và tràn đầy sức sống với hình ảnh cánh đồng lúa, đàn trâu, cánh chim, bếp khói… thể hiện sự gắn bó giữa con người và thiên nhiên.

Câu 5.

  • Biện pháp tu từ: nhân hóa (“Gọi trăng thu xuống gần”)
  • Tác dụng: Biện pháp nhân hóa làm cho khung cảnh trở nên sống động, gần gũi hơn; đồng thời thể hiện tình cảm gắn bó, thân thiết giữa con người với thiên nhiên quê hương trong buổi chiều thu ấm áp.

Câu 6.
Khi đọc bài thơ, em nhớ lại những chiều thu ở quê, em cùng bà ra đồng thả trâu, hít thở không khí mát lành, ngắm cánh cò bay và ngửi mùi thơm của lúa chín. Kỉ niệm ấy giúp em hiểu rằng thiên nhiên luôn gắn bó mật thiết với con người. Qua đó, em thấy được thông điệp tác giả muốn gửi gắm: hãy yêu quý và trân trọng vẻ đẹp bình dị của quê hương, vì đó là nơi nuôi dưỡng tâm hồn ta lớn lên từng ngày.