Giáp Ngọc Lan
Giới thiệu về bản thân
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
Bắc Ninh, ngày 1 tháng 1 năm2026
BẢN TƯỜNG TRÌNH
Về việc chứng kiến một vụ bắt nạt trong trường học
Kính gửi: Ban giám hiệu trường Trung học cơ sở Trần Hưng Đạo
Em tên là: Giáp Ngoc Lan, học sinh lớp 7A trường Trung học cơ sở Trần Hưng Đạo
Em xin phép tường trình về một sự việc mà mình đã tận mắt chứng kiến như sau:
Chiều thứ 6 vừa rồi, tức ngày 16 tháng 12 năm 2025, ở phía sau dãy lớp học của khối 7, em và hai bạn Lam, Minh đã chứng kiến một vụ bắt nạt học đường. Lúc ấy là khoảng 5h chiều, sân trường khá vắng vẻ. Em và hai bạn khác vì có lịch dọn vệ sinh nên về khá muộn. Lúc đang đi về hướng nhà xe, em có nghe thấy âm thanh khá lớn ở phía sau dãy lớp học, nên đã cùng Lam và Minh tiến lại xem. Lúc ấy, em nhìn thấy bạn Mai của lớp 7B đang bị ba bạn nữ khác cùng lớp dồn vào góc tường. một bạn nữ có mái tóc ngắn còn túm tóc của Mai và giật lên. Ngay lập tức, em và lam, Minh đã tiến lại để ngăn cản hành động xấu đó. Tuy ba bạn kia có rời đi, nhưng vẫn tiếp tục hăm dọa Mai là sẽ không bỏ qua cho bạn ấy.
Em xin cam đoan là những điều kể trên hoàn toàn đúng sự thật. Vì thấy đây là một sự việc nghiêm trọng, ảnh hưởng đến bạn Mai cũng như các học sinh trong trường. Em kính mong nhà trường sẽ can thiệp và xử lý tình huống này, đảm bảo an toàn cho học sinh.
Em xin chân thành cảm ơn.
Người viết tường trình
Lan
Gáp Ngọc Lan
Khi đọc bài thơ “ chiều đồng nội " , em nhớ về những buổi chiều quê cùng bạn bè ra đồng thả diều, ngắm cánh cò bay và nghe tiếng trâu về chuồng. Khung cảnh yên bình, êm ả của đồng lúa và mùi rơm mới gợi cho em cảm giác thân thuộc, ấm áp của buổi chiều thu. Kỉ niệm ấy giúp em hiểu rằng tác giả muốn truyền tải tình yêu tha thiết cới quê hương, nơi gắn bó với tuổi thơ và mang vẻ đẹp bình dị, mộc mạc , nuôi dưỡng tâm hồn bao người . Qua đó, em nhận ra rằng hạnh phúc đôi khi cũng chỉ là những khoảng khắc đơn giản nhất .Bài thơ còn nhắc nhở chúng ta rằng giữa cuộc sống hiện đại hối hả, vẫn cần giữ trong tim sự gắn bó, yêu mến với thiên nhiên và cội nguồn quê nhà, vì đó là nơi mang lại sự bình yên và nuôi dưỡng tâm hồn.