Ngô Bảo Châu
Giới thiệu về bản thân
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
Phường Chũ, ngày 06 tháng 01 năm 2026
BẢN TƯỜNG TRÌNH Về việc bị mất xe đạp tại khu vực nhà xe của trường
Kính gửi: Ban Giám hiệu và Tổ bảo vệ Trường THCS Trần Hưng Đạo.
Tên em là: Ngô Bảo Châu, học sinh lớp 7A. Thời gian xảy ra sự việc: Từ 07 giờ 00 đến 11 giờ 30 ngày 06/01/2026. Địa điểm: Dãy xe đạp khối lớp 7, khu vực nhà xe học sinh.
Nội dung sự việc: Sáng nay, khi đến trường vào lúc 7 giờ, em có để xe tại nhà xe dành cho khối 7 và được bác bảo vệ cấp vé số 89. Đến khi tan học lúc 11 giờ 30, em cầm vé ra lấy xe thì phát hiện chiếc xe của mình đã biến mất, mặc dù em đã khóa xe cẩn thận. Em đã hỏi các bạn xung quanh và tìm kiếm ở các dãy xe khác nhưng không thấy.
Đặc điểm nhận dạng xe:
- Loại xe: Xe đạp Thống Nhất mới.
- Màu sắc: Màu đỏ trắng.
- Dấu hiệu riêng: Có gắn một chiếc chuông màu bạc bên tay lái phải và phía sau yên xe có dán một nhãn dán hình siêu nhân.
Em kính mong Ban Giám hiệu và các bác bảo vệ giúp đỡ kiểm tra camera tại cổng trường để em sớm tìm lại được xe.
Em xin chân thành cảm ơn!
Người tường trình (Ký và ghi rõ họ tên)
Ngô Bảo Châu
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
Phường Chũ, ngày 06 tháng 01 năm 2026
BẢN TƯỜNG TRÌNH Về việc bị mất xe đạp tại khu vực nhà xe của trường
Kính gửi: Ban Giám hiệu và Tổ bảo vệ Trường THCS Trần Hưng Đạo.
Tên em là: Ngô Bảo Châu, học sinh lớp 7A. Thời gian xảy ra sự việc: Từ 07 giờ 00 đến 11 giờ 30 ngày 06/01/2026. Địa điểm: Dãy xe đạp khối lớp 7, khu vực nhà xe học sinh.
Nội dung sự việc: Sáng nay, khi đến trường vào lúc 7 giờ, em có để xe tại nhà xe dành cho khối 7 và được bác bảo vệ cấp vé số 89. Đến khi tan học lúc 11 giờ 30, em cầm vé ra lấy xe thì phát hiện chiếc xe của mình đã biến mất, mặc dù em đã khóa xe cẩn thận. Em đã hỏi các bạn xung quanh và tìm kiếm ở các dãy xe khác nhưng không thấy.
Đặc điểm nhận dạng xe:
- Loại xe: Xe đạp Thống Nhất mới.
- Màu sắc: Màu đỏ trắng.
- Dấu hiệu riêng: Có gắn một chiếc chuông màu bạc bên tay lái phải và phía sau yên xe có dán một nhãn dán hình siêu nhân.
Em kính mong Ban Giám hiệu và các bác bảo vệ giúp đỡ kiểm tra camera tại cổng trường để em sớm tìm lại được xe.
Em xin chân thành cảm ơn!
Người tường trình (Ký và ghi rõ họ tên)
Ngô Bảo Châu
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
Phường Chũ, ngày 06 tháng 01 năm 2026
BẢN TƯỜNG TRÌNH Về việc bị mất xe đạp tại khu vực nhà xe của trường
Kính gửi: Ban Giám hiệu và Tổ bảo vệ Trường THCS Trần Hưng Đạo.
Tên em là: Ngô Bảo Châu, học sinh lớp 7A. Thời gian xảy ra sự việc: Từ 07 giờ 00 đến 11 giờ 30 ngày 06/01/2026. Địa điểm: Dãy xe đạp khối lớp 7, khu vực nhà xe học sinh.
Nội dung sự việc: Sáng nay, khi đến trường vào lúc 7 giờ, em có để xe tại nhà xe dành cho khối 7 và được bác bảo vệ cấp vé số 89. Đến khi tan học lúc 11 giờ 30, em cầm vé ra lấy xe thì phát hiện chiếc xe của mình đã biến mất, mặc dù em đã khóa xe cẩn thận. Em đã hỏi các bạn xung quanh và tìm kiếm ở các dãy xe khác nhưng không thấy.
Đặc điểm nhận dạng xe:
- Loại xe: Xe đạp Thống Nhất mới.
- Màu sắc: Màu đỏ trắng.
- Dấu hiệu riêng: Có gắn một chiếc chuông màu bạc bên tay lái phải và phía sau yên xe có dán một nhãn dán hình siêu nhân.
Em kính mong Ban Giám hiệu và các bác bảo vệ giúp đỡ kiểm tra camera tại cổng trường để em sớm tìm lại được xe.
Em xin chân thành cảm ơn!
Người tường trình (Ký và ghi rõ họ tên)
Ngô Bảo Châu
Bài thơ "Chiều đồng nội" của Nguyễn Lãm Thắng là một bức tranh thơ mộng và thanh bình về làng quê Việt Nam trong buổi chiều mùa thu. Bằng thể thơ bốn chữ nhẹ nhàng, giọng điệu êm ái, tác giả đã gợi lên cảm xúc sâu lắng trong lòng người đọc.Ngay từ những khổ thơ đầu, hình ảnh “Cánh chim bay xuống chiều”, “Buổi chiều thu mướt xanh”, “Cánh cò trôi nhanh nhanh, đàn trâu về chậm rãi” đã mở ra không gian đồng quê mênh mang, trong trẻo. Thiên nhiên hiện lên thật hiền hòa, đầy sức sống, với sắc xanh của cỏ cây, hương thơm của hoa dại và nhịp sống yên ả của muôn loài. Đặc biệt, hình ảnh “Mùa thu như tay mềm / Chạm lên từng thảm lụa” là một so sánh đẹp, gợi cảm, làm cho mùa thu như có linh hồn, như đang âu yếm vuốt ve cánh đồng quê.Ở khổ thơ cuối, “Bếp nhà ai toả khói / Gọi trăng thu xuống gần” là một nét vẽ đầy chất thơ. Hình ảnh nhân hóa ấy khiến cho thiên nhiên và con người như hòa quyện, gắn bó thân thiết. Khói bếp quê vừa gợi sự ấm áp, đoàn tụ, vừa làm cho bức tranh chiều thêm tình, thêm hồn.“Chiều đồng nội” không chỉ miêu tả cảnh đẹp mà còn thể hiện tình yêu quê hương tha thiết của tác giả. Bài thơ khiến người đọc nhớ về quê nhà, về những buổi chiều yên bình nơi đồng lúa chín, để thấy thêm yêu cuộc sống giản dị và thanh khiết nơi thôn quê.
Khi đọc bài thơ, em nhớ về những buổi chiều quê hương yên bình, khi em cùng bà ra đồng chăn trâu, nghe tiếng gió lùa qua ruộng lúa và nhìn khói bếp bay lên từ mái nhà ai xa xa. Kỉ niệm ấy giúp em hiểu rằng, tác giả muốn gửi gắm tình yêu tha thiết với làng quê, nơi chứa đựng sự bình yên và gắn bó trong tâm hồn mỗi người. “Chiều đồng nội” không chỉ là cảnh vật mà còn là miền ký ức đẹp, nhắc ta biết trân trọng quê hương giản dị mà thân thương.