Tạ Nguyễn Phan Anh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: câu chuyện trên được kể theo ngôi thứ 3.
Câu 2: Theo câu chuyện trên, không có ai là người trồng cây.
Câu 3: Trong câu văn trên, tác giả đã sử dụng biện pháp tu từ nhân hoá.Ông đã miêu tả cây hoàng lan như một con người, có hành động " khoác trên mình" một bộ trang phục là " màu xanh nõn nà". Cây cối không thể tự khoác lên mình trang phục mà hành động này thuộc về con người. Qua việc sự dụng biện pháp nhân hoá giúp hình ảnh cây hoàng lan trở nên sinh động , gần gũi và có sức sống hơn, Nó gợi lên sự tươi mới, tràn đầy sức sống của cây sau một thời gian ngắn, đồng thời thể hiện tình cảm yêu mến, gắn bó với thiên nhiên của tác giả.
Câu 4:
_ Hành động " run run đỡ những cánh hoa hoàng lan trên tay bà"" diễn tả sự run nhẹ, xúc động khi nhận những cánh hoa. Hà cảm nhận được ý thiêng liêng và ý nghĩa sâu sắc của những cánh hoa đó nó không phải là vật vô tri mà là kỉ vật tình yêu minh chứng cho sự gắn bó, là biểu tượng của nỗi nhỡ, hi vọng trong thời chiến.
_ Hành động " ngước đôi mắt tròn xoe lên ban thờ" cho thấy Hà đang hướng về tổ tiên, những người đã khuất.
Sự kêt hợp hai hành động cho thấy Hà đang trải qua một khoảnh khắc ý nghĩa, sự xúc động khi nhận món quà từ bà, sự tưởng nhớ, kính trọng những người đã khuất.
Câu 5:
Gia đình là cái nôi đầu tiên nuôi dưỡng mỗi con người, là điểm tựa vững chẵc trên suốt hành trình cuộc đời mỗi con người chúng ta.Từ câu chuyện về cây hoàng lan, ta thấy dù vật chất có thể không đầy đủ, nhưng tình yêu thương, sự sẻ chia và những kỉ niệm đẹp đẽ trong gia đình luôn là hành trang quý báu, là nền tảng để chúng ta trưởng thành , đối diện với những khó khăn thử thách.Chính những giá trị ấy giúp mỗi người trưởng thành và nhận ra gia đình không chỉ là nơi ta thuộc về mà còn là tinh thần vô giá, giúp ta cảm nhận sâu sắc hơn tình yêu thương và sự gắn bó trong cuộc sống.