Lương Khánh Huyền
Giới thiệu về bản thân
Bài làm
Trong những năm tháng học dưới mái trường Tiểu học, em đã có rất nhiều kỷ niệm đáng nhớ, nhưng có lẽ, trải nghiệm em nhớ nhất là lần đầu tiên em được tham gia vào một dự án nhỏ của lớp để giúp đỡ các bạn có hoàn cảnh khó khăn. Đó là vào một buổi chiều mùa đông se lạnh, khi cô giáo chủ nhiệm thông báo về việc lớp sẽ tổ chức một buổi quyên góp quần áo ấm và sách vở cũ để gửi tặng cho các bạn học sinh ở vùng cao. Ngay lập tức, em và các bạn trong lớp đều cảm thấy vô cùng hào hứng và sẵn sàng tham gia.
Sau khi thống nhất kế hoạch, mỗi bạn đều về nhà xem lại tủ quần áo của mình để chọn những món đồ còn tốt, còn mặc được để mang đến lớp. Em cũng đã rất cẩn thận lựa chọn những chiếc áo ấm, chiếc quần dài và một vài cuốn sách giáo khoa mà em đã đọc xong. Sáng hôm sau, khi mang đồ đến lớp, em thấy mọi người đều mang đến rất nhiều quần áo và sách vở. Cô giáo đã cùng cả lớp phân loại, gấp gọn gàng và đóng gói chúng vào các thùng carton lớn. Ai ai cũng làm việc hăng say, tiếng cười nói rộn rã cả không gian lớp học.
Điều khiến em xúc động nhất là khi nhìn thấy sự sẻ chia và tình yêu thương giữa các bạn trong lớp. Có những bạn còn mang đến những món đồ chơi cũ còn rất mới để tặng cho các bạn nhỏ ở vùng cao. Mặc dù chỉ là những món đồ nhỏ bé, nhưng nó chứa đựng cả tấm lòng của chúng em. Khi nhìn những thùng quà dần đầy lên, em cảm thấy lòng mình thật ấm áp và hạnh phúc.
Chuyến đi trao quà sau đó đã để lại trong em những ấn tượng sâu sắc. Được nhìn thấy nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt các bạn nhỏ khi nhận được những món quà đã khiến em hiểu được ý nghĩa thực sự của sự sẻ chia. Trải nghiệm đó đã dạy cho em bài học quý giá về lòng nhân ái, sự đồng cảm và biết trân trọng những gì mình đang có. Em nhận ra rằng, việc giúp đỡ người khác không chỉ mang lại niềm vui cho họ mà còn khiến tâm hồn mình trở nên phong phú và tốt đẹp hơn. Đó chắc chắn sẽ là một kỷ niệm đẹp mà em sẽ không bao giờ quên trong suốt quãng đời học sinh của mình.
Câu 1: Câu chuyện trên được kể theo ngôi thứ ba.
Câu 2: Theo câu chuyện trên, không ai biết ai là người trồng cây hoàng lan.
Câu 3:
- Biện pháp tu từ trong câu " Chỉ mấy ngày sau, cả cây hoang lan đã khoác trên mình một màu xanh nõn nà " là biện pháp tu từ nhân hoá.
- Tác dụng: Tác giả sử dụng biện pháp nhân hóa để biến cây hoàng lan trở nên sống động, có ý thức như một con người, tả vẻ đẹp tươi mới, tràn đầy sức sống khi cây "khoác lên mình" màu xanh của chồi non, nhấn mạnh sự hồi sinh và vẻ đẹp giản dị của nó.
Câu 4: Theo em,
- Hà "run run đỡ những cánh hoa hoàng lan từ trong tay bà" vì cô bé nhận ra giá trị thiêng liêng mà những cánh hoa này mang lại. Chúng không chỉ là kỷ niệm của ông nội mà còn là biểu tượng cho tình yêu quê hương, sự hy sinh và nhớ thương của ông trong chiến tranh.
- Hà "ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ" để tưởng nhớ và bày tỏ lòng kính trọng sâu sắc với ông và bà. Qua đó, cô bé hiểu được tình yêu sâu đậm mà bà dành cho ông và cho cây hoàng lan, đồng thời nhận ra sự gắn bó thiêng liêng giữa ba thế hệ thông qua những kỷ niệm về cây.
Câu 5:
Gia đình là điểm tựa vững chắc, là nơi mà mỗi người tìm thấy tình yêu thương, sự sẻ chia và những kỷ niệm vô giá. Trong cuộc sống, gia đình là nguồn động viên tinh thần, giúp ta mạnh mẽ hơn khi đối mặt với khó khăn. Chính những tình cảm ấm áp, sự quan tâm và hy sinh của gia đình đã tạo nên nền tảng vững chắc để mỗi người trưởng thành và phát triển.