Thân Hà Nhật Anh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
- Thể thơ: Tự do
Câu 2: Phương thức biểu đạt chính: biểu cảm
Câu 3: Kỷ niệm gắn với trường cũ
- “Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay".
- “Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước".
- "Một lớp học bâng khuâng màu xanh rủ".
- “Sân trường đêm - rụng xuống trái bàng đêm".
- ”Hết thời cầm dao khắc lăng nhăng lên bàn ghế cũ".
Điểm đặc biệt của những kỷ niệm này:
Đó là những kỷ niệm vô cùng hồn nhiên, tinh nghịch và gắn liền với những hình ảnh đặc trưng nhất của tuổi học trò. Chúng mang màu sắc của sự hoài niệm, vừa tươi đẹp vừa pha chút tiếc nuối khi thời gian trôi qua không trở lại.
Câu 4:
- Biện pháp tu từ: Ẩn dụ chuyển đổi cảm giác ("tiếng ve" – thính giác được cảm nhận qua "trong veo" – thị giác và "xé đôi" – xúc giác/vận động).
Tác dụng:
- Làm cho âm thanh tiếng ve trở nên cụ thể, sinh động và có sức gợi hình cao.
- Nhấn mạnh sự tĩnh lặng của không gian hồ nước và sự mãnh liệt, sắc sảo của âm thanh mùa hè.
- Thể hiện sự nhạy cảm và nỗi lòng xao động, đầy cảm xúc của nhân vật trữ tình khi nhớ về kỷ niệm.
Câu 5:
-Hình ảnh: "Hết thời cầm dao khắc lăng nhăng lên bàn ghế cũ".
- Vì đây là một hình ảnh rất thực, gợi lại hành động nghịch ngợm quen thuộc của học sinh. Nó tạo cảm giác gần gũi và gây xúc động mạnh vì đó là minh chứng cho một thời hoa mộng đã khép lại, để lại sự tiếc nuối khi đối diện với sự trưởng thành.