Nguyễn Ngọc Phương Thảo

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Ngọc Phương Thảo
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Ý nghĩa của các kí hiệu trên nhãn trang phục:

- Chỉ được là với nhiệt độ thấp (không quá 110°C).

- Nên giặt khô trang phục.

- Phơi trang phục trên mặt phẳng.

- Không được sấy trang phục.

Ý nghĩa của các kí hiệu trên nhãn trang phục:

- Chỉ được là với nhiệt độ thấp (không quá 110°C).

- Nên giặt khô trang phục.

- Phơi trang phục trên mặt phẳng.

- Không được sấy trang phục.

Thông tin trên nhãn quần áo trong hình ảnh cho biết:
1. Chậu nước 40°C → Quần áo được giặt ở nhiệt độ tối đa 40°C.
2. Hình tam giác có dấu X → Không được dùng chất tẩy (không tẩy bằng thuốc tẩy).
3. Bàn ủi có 1 chấm → Phải ủi (là) ở nhiệt độ thấp.
4. Hình tròn có dấu X → Không được giặt khô.

heart :> :o :-(( :-h

Thông tin trên nhãn quần áo trong hình ảnh cho biết:
1. Chậu nước 40°C → Quần áo được giặt ở nhiệt độ tối đa 40°C.
2. Hình tam giác có dấu X → Không được dùng chất tẩy (không tẩy bằng thuốc tẩy).
3. Bàn ủi có 1 chấm → Phải ủi (là) ở nhiệt độ thấp.
4. Hình tròn có dấu X → Không được giặt khô.

heart :> :o :-(( :-h

-Tắt ti vi khi không sử dụng.

-Hạn chế đóng, mở tủ lạnh.

-Tắt đèn học khi học xong.

- Sử dụng điều hoà ở nhiệt độ phù hợp.

a. Nhà của cô T thuộc kiến trúc nhà chung cư.

b. Các vật liệu xây dựng tương ứng với từng thành phần cấu tạo của kiến trúc nhà chung cư:

+ Tường: Thường được xây bằng bê tông hoặc gạch.

+ Mái: Thường làm bằng bê tông cốt thép.

+ Cửa sổ và cửa ra vào: Thường làm bằng nhôm kính hoặc gỗ.

+ Sàn nhà: Thường lát gạch men hoặc gỗ công nghiệp.

Câu 1: Câu chuyện được kể theo ngôi thứ 3.

Câu 2: Theo câu chuyện trên, không ai biết cây hoàng lan do ai trồng.

Câu 3:

-Biện pháp tu từ nhân hóa: chỉ mấy ngày sau, cả cây hoàng lan đã khoác trên mình một màu xanh nõn nà.

-Tác dụng:

+ Giúp câu văn trở nên hay hơn, sinh động, hấp dẫn, có hồn, tăng sức gợi hình, gợi cảm.

+ Nhấn mạnh sự biến đổi nhanh chóng và vẻ đẹp tươi tốt của cây hoàng lan khi mùa xuân đến, giúp người đọc có thể hình dung một cách cụ thể, rõ ràng.

+ Qua đó cho thấy tài năng, bút pháp tinh tế cùng sự am hiểu sâu sắc về thiên nhiên của tác giả.

Câu 4:

- Theo em, Hà ''run run đỡ những cánh hoa hoàng lan từ trong tay bà'' vì điều đó thể hiện sự kính trọng và tình yêu thương của cô bé dành cho bà, cũng như biểu tượng cho sự tiếp nối tình yêu thương giữa các thế hệ. Hà ''ngước đôi mắt tròn xoe lên nhìn ban thờ' vì hành động ấy nhấn mạnh sự tò mò, nhớ nhung và kính trọng đối với những kỉ niệm của người ông đã mất của cô bé.

Câu 5:

-Từ câu chuyện về cây hoàng lan, em nghĩ vai trò của gia đình đối với cuộc sống của mỗi người là:

+ Gia đình là điểm tựa tinh thần vững chắc, là nơi nuôi dưỡng tâm hồn ta cả về thể xác lẫn tinh thần.

+ Tình yêu thương, sự gắn kết và bồi đắp của đình chính là nguồn động lực to lớn giúp mỗi người vượt qua khó khăn, thử thách và tự hoàn thiện bản thân mình.

+ Hiểu được vai trò quan trọng ấy, chúng ta cần có trách nhiệm yêu thương, quan tâm và giữ gìn hạnh phúc của gia đình để nó mãi là nơi ấm áp và là điểm tựa đáng tin cậy.


Bài làm

Henry Ford đã từng nói rằng: ''Cuộc sống là một chuỗi trải nghiệm, mỗi trải nghiệm lại giúp ta lớn lao hơn, dù đôi khi khó nhận ra điều này''. Dù là thành công hay thất bại, ngọt bùi hay đắng cay thì trải nghiệm nào cũng đều đóng góp vào sự trưởng thành của mỗi người. Qủa thật, và em cũng có 1 trải nghiệm về lần đối diện với nỗi thất bại khi đạt điểm thấp ở môn Toán khi học Tiểu học.

Từ năm lớp 1 đến giờ, em luôn đc coi là 1 học sinh gương mẫu, chăm ngoan trong mắt thầy cô và bạn bè. Em chưa bao h để thầy cô phải nhắc nhở, phản ánh với bố mẹ về vấn đề học tập. Môn Toán vốn là thế mạnh của em. Em thường xuyên đạt điểm cao nên trong lòng em lúc nào cũng tự và tin rằng mình giỏi thật nhưng chính sự tự tin, chủ quan ấy đã khiến em đạt kết quả ko tốt trong kì thi Toán.

Trước hôm ấy, cô giáo đã thông báo với cả lớp rằng ngày mai sẽ có bài kiểm tra Toán rất quan trọng. Khi nghe vậy, trên mặt ai cũng lộ rõ vẻ lo lắng nhưng chỉ riêng em là vẫn bình thản, ngồi trật tự khoanh tay lên bàn vì nghĩ chắc chắn mình sẽ đc điểm cao. Sáng hôm sau đến lớp, các bạn đều đang cắm cúi nhìn từng trang sách, hỏi từng bài một cách giải. Em nghĩ thầm trong đầu: ''Có thế mà các bạn cũng phải loạn hết cả lên, thể nào mình cũng đc 10 điểm cho mà xem''. Khi tiếng trống vang lên, cô giám thị đã bắt đầu vào lớp và phát đề cho chúng em. Em bĩu môi vì đề toàn mấy dạng mình đã đc làm qua rồi. Thế là em cắm cúi viết, tay thoăn thắt, nét chữ đều đều lướt nhanh trên trang giấy. Mới 20 phút trôi qua mà em đã làm xong bài, khi liếc nhìn những bạn xung quanh đang loay hoay, vò đầu bứt vai, bỗng trong lòng em dâng lên một chút tự hào. Khi cô giáo nhắc cả lớp kiểm tra lại bài, em chỉ khẽ nhún vai, nghĩ rằng mình chẳng thể sai câu nào đc. Em đứng dậy nộp bài sớm nhất lớp trong ánh mắt ngưỡng mộ pha chút ghen tị của các bạn. Trong đầu em đã tưởng tượng ra cảnh ngày mai mình nhận lại bài với con số 10 đỏ chói, đc thầy cô khen ngợi và các bạn trầm trồ.

Thế nhưng kết quả lại ko như em nghĩ. Ngày hôm sau, khi cô giáo bước vào lớp với xấp giấy dầy trên tay, em bỗng cảm thấy lo lắng ko biết vì sao. Cô giáo em có thói quen trả đề từ điểm thấp đến điểm cao nhưng hôm nay lại ngược lại. Em chờ 5 bạn, 7 bạn rồi đến 10 bạn mà vẫn chẳng thấy tên mình đâu. Các bạn trong lớp cũng thắc mắc tại sao không có tên em với cô. Lúc ấy, trong lòng em càng lo lắng, bất an hơn khi nghĩ lại hôm làm bài mình làm rất nhanh nhưng ko kiểm tra lại bài.

Đến khi cô trả bài cho cả lớp xong mới nói rằng: '' Trong lớp mình chỉ có 1 bạn đc 6 điểm do ko kiểm tra lại bài nên đã sai phép tính đầu dẫn đến sai cả bài''. Dù cô ko chỉ đích danh ai nhưng cả lớp bạn nào cũng biết đó là em. Khi đứng lên nộp bài đầu tiên tự hào đến đâu thì bây h em lại buồn rầu, tự trách đến đấy. Trong lớp, ai nấy đều nhìn em với ánh mắt chế giễu, khinh thường và đâu đó còn văng vẳng nhưng lời chửi rủa, chê bai độc địa như cắm sâu vào tim em . Nhưng những điều ấy chưa là gì khi em nhìn thấy sự thất vọng trong mắt cô giáo, em cúi gằm mặt xuống bàn, cố che đi cái mép của bài thi và những giọt nước mắt của nỗi buồn, sự thất bại vì quá xấu hổ.

Từ sau hôm đó dù đã rất cố gắng ở những kì thi sau và đạt kết quả tốt. Nhưng mỗi lần nhớ lại kì thi Toán ấy, em vẫn rất buồn rầu và hổ thẹn. Đó là một trong những kỉ niệm buồn và đáng nhớ nhất của em khi còn học Tiểu học, và qua đó em rút ra đc 1 bài học rằng:''thành công ko đến từ sự tự tin mù quáng mà đến từ sự nỗ lực và cẩn thận trong từng việc nhỏ''.