Nguyễn Kim Như
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
BL
Trong cuộc sống, thói bắt chước người khác có thể mang lại cho con người nhiều tác hại. Khi chỉ biết bắt chước, con người sẽ mất đi bản sắc và khả năng sáng tạo của bản thân. Người luôn chạy theo người khác sẽ không bao giờ khám phá được khả năng thật sự của mình, trở nên phụ thuộc và thiếu tự tin. Giống như chú Vẹt trong câu chuyện, vì chỉ biết bắt chước mà cuối cùng chẳng có tiếng hót riêng, bị mọi người chê cười. Bắt chước còn khiến ta dễ thất bại, vì mỗi người có hoàn cảnh và năng lực khác nhau. Do đó, mỗi chúng ta cần học hỏi có chọn lọc, đồng thời biết sáng tạo và khẳng định bản thân để thành công trong cuộc sống.
Câu 2:
BL
Trong cuộc sống, có những kỷ niệm tuy nhỏ bé nhưng lại khiến em nhớ mãi không quên. Một trong những kỷ niệm đáng nhớ nhất đối với em là lần em khiến mẹ vô cùng bất ngờ và xúc động.
Hôm đó là một ngày cuối tuần, thời tiết mát mẻ, bầu trời trong xanh. Mẹ em phải đi làm thêm nên không có thời gian nghỉ ngơi. Nhìn mẹ tất bật chuẩn bị đi làm, em thấy thương mẹ vô cùng. Từ sáng sớm đến tối muộn, mẹ luôn bận rộn với công việc, lại còn chăm lo cho gia đình. Em thầm nghĩ mình phải làm gì đó để mẹ vui hơn, để mẹ cảm nhận được tình yêu thương của em.
Khi mẹ đi khỏi, căn nhà im ắng lạ thường. Em nhìn quanh và nhận ra mọi thứ còn khá bừa bộn. Trên bàn học còn sách vở chưa xếp gọn, sàn nhà có vài chiếc lá khô rơi từ chậu cây ngoài ban công, bếp thì còn bát đũa chưa rửa. Em liền quyết định sẽ tự tay dọn dẹp và nấu một bữa cơm thật tươm tất để khi mẹ về, mẹ sẽ được nghỉ ngơi và cảm thấy vui lòng.
Ban đầu, em hơi vụng về vì chưa quen làm việc nhà. Chiếc chổi có vẻ “nặng” hơn mọi ngày, còn chổi lau nhà thì cứ trơn trượt khiến em phải lau đi lau lại nhiều lần. Dù vậy, em vẫn kiên nhẫn và cố gắng hết sức. Sau khi dọn dẹp xong, căn nhà trở nên sạch sẽ, gọn gàng và thơm tho. Em thấy lòng mình nhẹ nhõm lạ thường.
Tiếp đó, em vào bếp chuẩn bị bữa cơm tối. Em chọn những món đơn giản mà mình có thể làm được như trứng rán, rau luộc và canh cà chua. Dù không khéo léo như mẹ, nhưng em đã cẩn thận trong từng việc nhỏ. Khi nồi cơm chín, mùi thơm lan khắp căn bếp khiến em cảm thấy thật tự hào.
Buổi chiều, khi mẹ trở về, căn nhà đã được dọn gọn gàng, mâm cơm bày sẵn trên bàn. Nhìn ánh mắt mẹ sáng lên vì ngạc nhiên và niềm vui, em cảm thấy lòng mình ấm áp vô cùng. Dù mẹ không nói gì nhiều, nhưng chỉ cần nhìn nụ cười của mẹ, em đã hiểu mẹ hạnh phúc đến nhường nào.
Tối hôm đó, bữa cơm gia đình diễn ra trong không khí thật đầm ấm. Mẹ ăn rất ngon miệng, còn em thì cảm thấy hãnh diện vì đã làm được điều ý nghĩa. Từ lần ấy, em nhận ra rằng niềm vui không chỉ đến từ việc được nhận, mà còn đến từ việc mang lại hạnh phúc cho người mình yêu thương.
Em vẫn luôn nhớ mãi buổi chiều hôm ấy – buổi chiều mà em đã khiến mẹ bất ngờ bằng chính tấm lòng chân thành của mình. Đó là một kỷ niệm giản dị nhưng thật đáng quý, giúp em hiểu thêm về tình yêu thương gia đình và học được cách quan tâm đến những người thân quanh mình.
Câu 1:
BL
Trong cuộc sống, thói bắt chước người khác có thể mang lại cho con người nhiều tác hại. Khi chỉ biết bắt chước, con người sẽ mất đi bản sắc và khả năng sáng tạo của bản thân. Người luôn chạy theo người khác sẽ không bao giờ khám phá được khả năng thật sự của mình, trở nên phụ thuộc và thiếu tự tin. Giống như chú Vẹt trong câu chuyện, vì chỉ biết bắt chước mà cuối cùng chẳng có tiếng hót riêng, bị mọi người chê cười. Bắt chước còn khiến ta dễ thất bại, vì mỗi người có hoàn cảnh và năng lực khác nhau. Do đó, mỗi chúng ta cần học hỏi có chọn lọc, đồng thời biết sáng tạo và khẳng định bản thân để thành công trong cuộc sống.
Câu 2:
BL
Trong cuộc sống, có những kỷ niệm tuy nhỏ bé nhưng lại khiến em nhớ mãi không quên. Một trong những kỷ niệm đáng nhớ nhất đối với em là lần em khiến mẹ vô cùng bất ngờ và xúc động.
Hôm đó là một ngày cuối tuần, thời tiết mát mẻ, bầu trời trong xanh. Mẹ em phải đi làm thêm nên không có thời gian nghỉ ngơi. Nhìn mẹ tất bật chuẩn bị đi làm, em thấy thương mẹ vô cùng. Từ sáng sớm đến tối muộn, mẹ luôn bận rộn với công việc, lại còn chăm lo cho gia đình. Em thầm nghĩ mình phải làm gì đó để mẹ vui hơn, để mẹ cảm nhận được tình yêu thương của em.
Khi mẹ đi khỏi, căn nhà im ắng lạ thường. Em nhìn quanh và nhận ra mọi thứ còn khá bừa bộn. Trên bàn học còn sách vở chưa xếp gọn, sàn nhà có vài chiếc lá khô rơi từ chậu cây ngoài ban công, bếp thì còn bát đũa chưa rửa. Em liền quyết định sẽ tự tay dọn dẹp và nấu một bữa cơm thật tươm tất để khi mẹ về, mẹ sẽ được nghỉ ngơi và cảm thấy vui lòng.
Ban đầu, em hơi vụng về vì chưa quen làm việc nhà. Chiếc chổi có vẻ “nặng” hơn mọi ngày, còn chổi lau nhà thì cứ trơn trượt khiến em phải lau đi lau lại nhiều lần. Dù vậy, em vẫn kiên nhẫn và cố gắng hết sức. Sau khi dọn dẹp xong, căn nhà trở nên sạch sẽ, gọn gàng và thơm tho. Em thấy lòng mình nhẹ nhõm lạ thường.
Tiếp đó, em vào bếp chuẩn bị bữa cơm tối. Em chọn những món đơn giản mà mình có thể làm được như trứng rán, rau luộc và canh cà chua. Dù không khéo léo như mẹ, nhưng em đã cẩn thận trong từng việc nhỏ. Khi nồi cơm chín, mùi thơm lan khắp căn bếp khiến em cảm thấy thật tự hào.
Buổi chiều, khi mẹ trở về, căn nhà đã được dọn gọn gàng, mâm cơm bày sẵn trên bàn. Nhìn ánh mắt mẹ sáng lên vì ngạc nhiên và niềm vui, em cảm thấy lòng mình ấm áp vô cùng. Dù mẹ không nói gì nhiều, nhưng chỉ cần nhìn nụ cười của mẹ, em đã hiểu mẹ hạnh phúc đến nhường nào.
Tối hôm đó, bữa cơm gia đình diễn ra trong không khí thật đầm ấm. Mẹ ăn rất ngon miệng, còn em thì cảm thấy hãnh diện vì đã làm được điều ý nghĩa. Từ lần ấy, em nhận ra rằng niềm vui không chỉ đến từ việc được nhận, mà còn đến từ việc mang lại hạnh phúc cho người mình yêu thương.
Em vẫn luôn nhớ mãi buổi chiều hôm ấy – buổi chiều mà em đã khiến mẹ bất ngờ bằng chính tấm lòng chân thành của mình. Đó là một kỷ niệm giản dị nhưng thật đáng quý, giúp em hiểu thêm về tình yêu thương gia đình và học được cách quan tâm đến những người thân quanh mình.
BL
Trong cuộc sống, ai cũng có những kỉ niệm khiến mình không thể nào quên. Có những kỉ niệm vui mang đến nụ cười, cũng có những kỉ niệm buồn khiến ta rơi nước mắt. Đối với tôi, kỉ niệm buồn nhất chính là lần chú mèo cưng của tôi đi lạc, để lại trong tôi một khoảng trống khó nguôi ngoai.
Chú mèo ấy tôi nuôi từ khi còn nhỏ xíu, lúc mới được vài tuần tuổi. Vì bộ lông của nó đen tuyền óng mượt nên tôi đặt tên là Mun. Ngay từ ngày đầu về nhà, Mun đã quấn quýt không rời. Nó nhỏ bé, đôi mắt tròn xoe màu xanh biếc, mỗi bước đi còn vụng về nhưng đã toát lên vẻ tinh nghịch đáng yêu. Càng lớn, Mun càng thông minh. Nó biết đợi tôi đi học về, chạy lon ton ra cổng, cất tiếng “meo” nhỏ nhẹ như chào đón. Những buổi tối rảnh rỗi, tôi thường bày trò chơi đùa với Mun. Lúc thì lấy cuộn len để nó đuổi theo, lúc lại đưa bàn tay ra để Mun tinh nghịch cắn nhẹ. Với tôi, Mun không chỉ là một con mèo, mà còn là một người bạn nhỏ luôn ở bên chia sẻ niềm vui, nỗi buồn.
Thế nhưng, một buổi chiều mùa hè, kỉ niệm buồn nhất đã đến. Hôm ấy, tôi mải làm bài tập nên không để ý cửa chính chưa được khép kín. Khi xong việc, tôi gọi Mun ra ăn cơm như mọi khi nhưng chẳng thấy bóng dáng đâu. Tôi đi một vòng quanh nhà, gọi khắp nơi mà không thấy. Ban đầu, tôi nghĩ chắc Mun đang trốn trong một góc quen thuộc nào đó. Nhưng rồi trời tối dần, cả nhà bật đèn lên mà Mun vẫn biệt tăm. Lúc ấy, một nỗi lo lắng len lỏi trong tim tôi.Đêm hôm đó, tôi không tài nào yên tâm. Thỉnh thoảng, tôi lại chạy ra cửa ngõ, nhìn ra con đường vắng, mong nghe tiếng “meo” quen thuộc vọng lại. Nhưng xung quanh chỉ là sự tĩnh lặng. Tôi nhớ Mun đến quay quắt. Từng hình ảnh về nó cứ hiện lên trong đầu: dáng vẻ nhỏ bé khi nằm cuộn tròn ngủ trong lòng tôi, ánh mắt long lanh khi được cho ăn cá, hay chiếc đuôi vẫy nhẹ mỗi khi tôi xoa đầu nó.Sáng hôm sau, tôi cùng bố đi tìm. Chúng tôi đi dọc con đường làng, ghé qua những bụi cây ven đường, hỏi cả những người bán hàng ngoài chợ. Có người lắc đầu, có người bảo có thấy một con mèo đen chạy ngang qua từ hôm trước. Tôi nghe mà lòng càng nặng trĩu. Tôi cũng ghé nhìn những chú mèo hoang bên vệ đường, nhưng chẳng có con nào giống Mun. Tôi bắt đầu day dứt. Giá như hôm đó tôi chịu khó đóng cửa cẩn thận hơn, giá như tôi chú ý đến Mun nhiều hơn, có lẽ nó đã không đi lạc.
Ngày lại ngày trôi qua, Mun vẫn không quay về. Mỗi buổi chiều đi học về, tôi lại vô thức liếc nhìn cánh cổng, hi vọng thấy bóng dáng quen thuộc đang chờ tôi. Có lần, nghe tiếng mèo kêu từ xa, tôi vội chạy ra, nhưng đó chỉ là một con mèo khác. Tôi thất vọng, nước mắt rưng rưng. Tôi hiểu rằng có lẽ Mun đã đi thật xa, hoặc được một người nào đó thương tình mang về nuôi. Tôi chỉ mong nó được ăn no, ngủ yên và có một mái nhà ấm áp.Từ ngày Mun đi lạc, căn nhà như mất đi một phần hơi ấm. Góc sân vắng bóng dáng nó nằm sưởi nắng, chiếc gối cũ nó hay nằm nay phủ đầy bụi. Mỗi khi nhìn thấy những chú mèo khác, lòng tôi lại nhói lên. Dù buồn, nhưng tôi dần học cách chấp nhận. Tôi tự nhủ: có lẽ Mun vẫn còn đâu đó trên thế gian này, và vẫn sống khỏe mạnh. Tôi cũng nhận ra rằng tình yêu thương không chỉ là quý mến, mà còn phải đi cùng sự quan tâm, chăm sóc và cẩn thận.
Kỉ niệm chú mèo Mun đi lạc là một nỗi buồn khó phai trong tuổi thơ của tôi. Nó để lại một khoảng trống trong tim, nhưng đồng thời cũng dạy tôi bài học về sự trân trọng. Từ đó, tôi luôn cố gắng yêu thương và chăm lo nhiều hơn cho những người và những vật thân thuộc quanh mình, để không phải một lần nữa tiếc nuối vì đánh mất.
Câu 1:
-Văn bản trên thuộc thể loại: Truyện đồng thoại.
Câu 2:
-Theo văn bản, những hạt dẻ gai lớn lên trong hoàn cảnh:
Giữa mùa hè nắng lửa, mưa dông, dưới sự che chở, chăm sóc của cây mẹ – mẹ Dẻ Gai.
Câu 3:
-Cheo leo: diễn tả trạng thái ở vị trí cao, nguy hiểm, chênh vênh.
-Ào ạt: chỉ sự chuyển động mạnh, nhanh và dồn dập.
Câu 4:
-Nhân vật “tôi”thể hiện những đặc điểm của nhân vật trong truyện đồng thoại:
Được nhân hoá: có suy nghĩ, cảm xúc, biết sợ hãi, yêu thương mẹ.
Có tính cách riêng: ban đầu rụt rè, sợ hãi, sau đó trở nên dũng cảm, biết nghe lời mẹ và chấp nhận rời mẹ để tự lập.
Thể hiện bài học, thông điệp nhân văn qua thế giới loài vật/cây cối được nhân hoá.
Câu 5:
-Cuộc sống luôn có những lúc phải rời xa sự che chở để tự lập, mạnh mẽ và dũng cảm đối diện với thử thách.Giống như hạt dẻ bé nhỏ phải rời mẹ để nảy mầm, mỗi người cũng cần vươn lên, tin tưởng vào bản thân để trưởng thành và khẳng định mình trong cuộc sống.
1. Tắt các thiết bị điện khi không sử dụng
→ Tắt đèn, quạt, tivi, máy tính, và các thiết bị điện tử khác khi ra khỏi phòng hoặc không cần dùng để tránh lãng phí điện năng.
2. Sử dụng thiết bị tiết kiệm điện
→ Chọn mua bóng đèn LED, tủ lạnh, máy giặt, điều hòa có nhãn “tiết kiệm năng lượng” để giảm lượng điện tiêu thụ.
3. Tận dụng ánh sáng và gió tự nhiên
→ Ban ngày mở cửa sổ, kéo rèm để đón ánh sáng và gió trời, hạn chế bật đèn và quạt, giúp vừa tiết kiệm điện vừa tốt cho sức khỏe.
4. Sử dụng nước nóng hợp lý
→ Giảm thời gian tắm bằng nước nóng, tắt bình nóng lạnh khi không dùng, và chỉ bật khi cần thiết để tiết kiệm điện năng.
✅ Kết luận:
Những hành động nhỏ này nếu được duy trì thường xuyên sẽ góp phần giảm chi phí sinh hoạt, bảo vệ tài nguyên thiên nhiên và giúp môi trường sống xanh, sạch, bền vững hơn.
a.
Nhà của cô T là căn hộ trong tòa nhà cao tầng, nên thuộc loại kiến trúc “nhà chung cư”, đây là kiểu nhà ở đô thị đặc trưng của Việt Nam hiện nay, thường được xây dựng tại các thành phố lớn.
b.
Bốn loại vật liệu xây dựng tương ứng với các thành phần cấu tạo của kiến trúc nhà chung cư:
Tường, cột, sàn | Bê tông cốt thép |
Mái nhà | Tấm bê tông hoặc tôn chống nóng |
Cửa ra vào, cửa sổ | Gỗ, nhôm kính |
Sàn, tường trong nhà | Gạch men, sơn tường |
Khi nhớ về những năm tháng tiểu học, có một kỷ niệm đặc biệt khiến tôi vẫn không khỏi xúc động. Đó là một buổi lễ khai giảng năm học mới mà tôi không bao giờ quên.
Sáng hôm đó, bầu trời trong xanh, ánh nắng vàng rực rỡ chiếu xuống sân trường. Không khí rộn ràng, náo nức của các bạn học sinh, phụ huynh làm cho tôi cảm thấy hồi hộp hơn bao giờ hết. Tôi mặc trên người bộ đồng phục trắng tinh, tay cầm bó hoa tươi thắm mà mẹ đã chuẩn bị cho tôi để tặng cô giáo chủ nhiệm. Tiếng trống trường vang lên dồn dập, tiếng cười nói râm ran hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian thật ấm cúng.
Buổi lễ khai giảng được tổ chức long trọng với sự hiện diện của thầy cô, phụ huynh và các bạn học sinh. Khi cô hiệu trưởng phát biểu, tôi cảm nhận được niềm tự hào và tình yêu thương của cô dành cho chúng tôi. Tôi còn nhớ rất rõ cái khoảnh khắc tôi đứng trước sân trường, lòng tràn đầy cảm xúc khi nghe bài hát “Tình bạn” vang lên. Những giai điệu tươi vui, rộn ràng như gửi gắm tất cả những kỳ vọng và ước mơ của chúng tôi vào năm học mới.
Điều làm tôi nhớ mãi là màn biểu diễn văn nghệ của các anh chị lớp lớn. Họ đã trình diễn những tiết mục múa, nhảy rất sinh động, và đặc biệt là bài múa sạp mà ai cũng cười tươi. Tôi và các bạn nhỏ cứ nhảy theo, cùng nhau tạo nên những khoảnh khắc đáng nhớ. Sau buổi lễ, tôi đã đứng xếp hàng cùng các bạn để nhận những phần quà nhỏ từ nhà trường. Niềm vui như vỡ òa khi tôi nhận được quyển sách màu sắc sặc sỡ, đầy hấp dẫn.
Trải nghiệm đáng nhớ này không chỉ giúp tôi nhìn nhận lại giá trị của việc học mà còn giúp tôi thêm yêu mái trường, yêu những người bạn quanh mình. Tôi cảm thấy may mắn khi đã tạo nên những kỷ niệm tuyệt đẹp trong những năm tháng học trò đầy ngây thơ. Ngày khai giảng đó như một dấu ấn không thể phai mờ, nhắc nhở tôi về sức mạnh của tình bạn và tình yêu thương trong mỗi bước đường trưởng thành.
Khi nhớ về những năm tháng tiểu học, có một kỷ niệm đặc biệt khiến tôi vẫn không khỏi xúc động. Đó là một buổi lễ khai giảng năm học mới mà tôi không bao giờ quên.
Sáng hôm đó, bầu trời trong xanh, ánh nắng vàng rực rỡ chiếu xuống sân trường. Không khí rộn ràng, náo nức của các bạn học sinh, phụ huynh làm cho tôi cảm thấy hồi hộp hơn bao giờ hết. Tôi mặc trên người bộ đồng phục trắng tinh, tay cầm bó hoa tươi thắm mà mẹ đã chuẩn bị cho tôi để tặng cô giáo chủ nhiệm. Tiếng trống trường vang lên dồn dập, tiếng cười nói râm ran hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian thật ấm cúng.
Buổi lễ khai giảng được tổ chức long trọng với sự hiện diện của thầy cô, phụ huynh và các bạn học sinh. Khi cô hiệu trưởng phát biểu, tôi cảm nhận được niềm tự hào và tình yêu thương của cô dành cho chúng tôi. Tôi còn nhớ rất rõ cái khoảnh khắc tôi đứng trước sân trường, lòng tràn đầy cảm xúc khi nghe bài hát “Tình bạn” vang lên. Những giai điệu tươi vui, rộn ràng như gửi gắm tất cả những kỳ vọng và ước mơ của chúng tôi vào năm học mới.
Điều làm tôi nhớ mãi là màn biểu diễn văn nghệ của các anh chị lớp lớn. Họ đã trình diễn những tiết mục múa, nhảy rất sinh động, và đặc biệt là bài múa sạp mà ai cũng cười tươi. Tôi và các bạn nhỏ cứ nhảy theo, cùng nhau tạo nên những khoảnh khắc đáng nhớ. Sau buổi lễ, tôi đã đứng xếp hàng cùng các bạn để nhận những phần quà nhỏ từ nhà trường. Niềm vui như vỡ òa khi tôi nhận được quyển sách màu sắc sặc sỡ, đầy hấp dẫn.
Trải nghiệm đáng nhớ này không chỉ giúp tôi nhìn nhận lại giá trị của việc học mà còn giúp tôi thêm yêu mái trường, yêu những người bạn quanh mình. Tôi cảm thấy may mắn khi đã tạo nên những kỷ niệm tuyệt đẹp trong những năm tháng học trò đầy ngây thơ. Ngày khai giảng đó như một dấu ấn không thể phai mờ, nhắc nhở tôi về sức mạnh của tình bạn và tình yêu thương trong mỗi bước đường trưởng thành.