Phạm Khánh Huyền
Giới thiệu về bản thân
Trước khu phố em có một cây xoài có tán lá xum xuê. Đó thường là nơi mà em cùng các bạn vui đùa. Dù cho có nắng gắt hay mưa bão thì cây xoài vẫn hiên ngang đứng vững trên mảnh đất ấy. Nó là nơi chứa biết bao kỉ niệm của chúng em. Em cũng không biết cây có từ khi nào, chỉ biết rằng khi em mới chuyển vào khu phố ấy, cây đã đứng sừng sững.
Khi nhìn từ xa, cây xoài giống như một cây nấm nhỏ. Thân cây dài thẳng tắp như một cái cột. Tuy nhỏ nhưng nó lại là trụ cột giúp nâng đỡ tán lá xum xuê. Rễ cây sở hữu một màu nâu sẫm như màu áo của bà em. Nó có hình dáng tựa như một con trăn đang say sưa ngủ. Rễ cây còn chăm chỉ, cần cù hút chất dinh dưỡng cho cây và bám chặt vào long đất giúp cây đứng vững. Cành cây có hình thù khẳng khiu như cánh tay của người khổng lồ. Nó còn che chở cho những chiếc lá mỏng manh, yếu đuối. Khi mùa xuân về, những cành cây trở nên xinh đẹp hơn bao giờ hết bởi những đốm hoa màu trắng nhỏ nhỏ. Lúc chị Gió tới, những chiếc lá sẽ vui vẻ trò chuyện với chị. Đặc biệt, cây xoài có những quả xoài thơm ngon. Ruột xoài có màu vàng ươm, thường có vị ngọt. Hột xoài to như lòng bàn tay của em. Sau khi ăn xoài xong, bà em thường lấy hột xoài để vun vào đất mong sao cây xoài sẽ sớm mọc. Khi ăn, xoài như tan ra trong miệng, cảm giác như đang ăn một thứ tuyệt vời nhất. Những con chim sâu thường đậu trên cây xoài hót líu lo tạo nên một khung cảnh thật náo nhiệt.
Dù em đã chuyển nhà sang một nơi xa khu phố đó. Nhưng em chắc chắn rằng những kí ức về cây xoài em sẽ không bao giờ quên.