Lỷ Sòi Dưỡng
Giới thiệu về bản thân
Tình yêu quê hương trong bài thơ "Tên làng" của Y Phương không phải là những khái niệm trừu tượng mà hiện lên qua những hình ảnh vô cùng mộc mạc và chân thực. Đó là sự gắn bó máu thịt với ngôi nhà xây bằng "đá hộc", với "con đường trâu bò vàng đen đi kìn kịt". Tình yêu ấy bắt nguồn từ lòng biết ơn: biết ơn "cây cỏ quê nhà" đã chữa lành vết thương sau chiến tranh, biết ơn "cái làng của mẹ" đã dạy con những "tiếng đầu tiên". Nhân vật trữ tình tự hào định danh mình là "Người đàn ông ở làng Hiếu Lễ", cho thấy quê hương đã trở thành một phần bản sắc không thể tách rời. Dù bàn chân có "đạp bằng đá sắc" hay tâm hồn chịu nhiều "nỗi buồn thấm tháp", người con vẫn luôn hướng về làng với sự trân trọng tuyệt đối. Tình yêu quê hương ở đây vừa là điểm tựa tinh thần, vừa là sức mạnh để con người vượt qua nghịch cảnh và sống đúng với cốt cách của dân tộc mình.
câu 1: thể thơ trên là thể thơ tự do
câu 2: phương thức biểu đạt được sử dụng trong bài thơ là: tự sự, miêu tả, biểu cảm
câu 3
Cảm nhận: "Tên làng" gợi lên cội nguồn, bản sắc văn hóa và lòng tự hào về nơi chôn rau cắt rốn. Nó gợi sự thân thuộc, thiêng liêng. Tác dụng: Xác định đối tượng trung tâm của cảm xúc: Làng quê. Là sợi dây kết nối giữa cá nhân (người con) với cộng đồng, tổ tiên. Góp phần nhấn mạnh chủ đề về tình yêu quê hương và sự tri ân nguồn cội.
câu 4:
Tác dụng: Về cấu trúc: Tạo nhịp điệu điệp khúc, làm cho bài thơ có sức âm vang, nhấn mạnh tính khẳng định. Về nội dung: Khẳng định bản sắc, vị thế của người con. Dù đi đâu, làm gì (ra trận hay về làm nhà), người con vẫn luôn gắn liền với làng Hiếu Lễ. Về biểu cảm: Thể hiện niềm tự hào kiêu hãnh và sự gắn bó không thể tách rời giữa con người với mảnh đất quê hương
câu 5: Bài thơ là lời bày tỏ tình cảm chân thành, sâu nặng của người con đối với mẹ và quê hương (làng Hiếu Lễ).