Nguyễn Thị Thảo Linh
Giới thiệu về bản thân
"Văn chương không phải là liều thuốc an thần ru con người ta vào giấc ngủ uể oải mà là sắt nung bỏng rát thức tỉnh con người."
0
0
0
0
0
0
0
2026-01-14 11:23:12
Khi so sánh hai phân số có cùng mẫu số dương, phân số nào có tử số lớn hơn thì phân số đó lớn hơn. Ở đây, cả hai phân số là 148 phần 12 và 147 phần 12 nên
=> 147 phần 12 lớn hơn 148 phần 12
2026-01-14 11:21:22
812:7=116 nhé bạn
2026-01-14 11:20:49
Không đăng hoặc hỏi linh tinh nhé bạn
2026-01-14 11:17:52
Khả năng tái tạo Giải thích:
Thằn lằn có khả năng mọc lại đuôi nhờ một quá trình gọi là tái tạo. Khi đuôi bị đứt, các tế bào gốc chuyên biệt ở gốc đuôi được kích hoạt để phân chia và biệt hóa, hình thành các mô và cấu trúc mới để thay thế phần bị mất. Quá trình này được kiểm soát bởi các tín hiệu hóa học và gen phức tạp.
Thằn lằn có khả năng mọc lại đuôi nhờ một quá trình gọi là tái tạo. Khi đuôi bị đứt, các tế bào gốc chuyên biệt ở gốc đuôi được kích hoạt để phân chia và biệt hóa, hình thành các mô và cấu trúc mới để thay thế phần bị mất. Quá trình này được kiểm soát bởi các tín hiệu hóa học và gen phức tạp.
2026-01-14 11:16:39
Tìm mồi nhé bạn mình gõ bị thiếu
2026-01-14 11:16:14
- Bao quát: Từ xa nhìn lại, cánh đồng lúa quê em trải dài mênh mông, bát ngát, tựa như một tấm thảm khổng lồ màu xanh non mượt mà, uốn lượn theo những triền đê.
- Chi tiết: Khi đến gần hơn, những bông lúa đang thì con gái, vươn cao, khoe những hạt sữa non mỏng manh. Gió nhẹ thoảng qua, cả cánh đồng như đang nhảy múa, rì rào khúc nhạc đồng quê êm dịu. Xen kẽ giữa màu xanh mướt mát ấy là vài bóng áo nâu, áo chàm của các bác nông dân đang cặm cụi làm việc, hoặc những chú trâu thong dong gặm cỏ bên bờ ruộng. Phía trên cao, bầu trời xanh vời vợi, điểm xuyết vài gợn mây trắng lững lờ trôi, làm nền cho những cánh cò trắng muốt chao lượn tìm m
2026-01-14 11:15:12
Trong những năm tháng học tiểu học, em đã có rất nhiều tình bạn đẹp. Mỗi người bạn đều mang đến cho em những kỷ niệm khó quên. Nhưng người bạn mà em yêu quý nhất và luôn khắc sâu trong tâm trí em là Mai Anh. Mai Anh là một cô bé xinh xắn với mái tóc dài, đen nhánh, luôn được tết gọn gàng hai bên. Khuôn mặt bầu bĩnh, phúc hậu của bạn nổi bật với đôi mắt to tròn, đen láy, long lanh như những viên bi ve. Mỗi khi Mai Anh cười, chiếc răng khểnh bên phải lại hiện ra, làm cho nụ cười của bạn thêm duyên dáng và rạng rỡ. Bạn có làn da trắng hồng, mịn màng và dáng người cân đối, nhanh nhẹn. Mai Anh thường mặc những bộ váy áo đơn giản nhưng rất hợp với vóc dáng của bạn. Điều em yêu quý nhất ở Mai Anh không chỉ là vẻ ngoài xinh xắn mà còn là tính cách hiền lành, tốt bụng và rất chăm chỉ. Bạn luôn sẵn lòng giúp đỡ bạn bè trong học tập cũng như trong cuộc sống. Mỗi khi em gặp khó khăn trong việc giải một bài toán hay viết một đoạn văn, Mai Anh luôn kiên nhẫn giảng giải cho em hiểu cặn kẽ. Bạn học rất giỏi, luôn đạt điểm cao trong các kỳ thi, nhưng không bao giờ kiêu căng, ngược lại còn rất khiêm tốn. Kỉ niệm đẹp nhất của em với Mai Anh là vào dịp lễ Giáng sinh năm lớp Ba. Trường em tổ chức một buổi văn nghệ và chúng em cùng nhau tham gia một tiết mục múa. Chúng em đã dành nhiều buổi chiều sau giờ học để tập luyện. Có những lúc mệt mỏi, muốn bỏ cuộc, nhưng Mai Anh luôn động viên em cố gắng. Bạn còn tự tay làm tặng em một chiếc nơ nhỏ xinh để cài lên tóc khi biểu diễn. Nhờ sự nỗ lực của cả hai, tiết mục của chúng em đã thành công rực rỡ và nhận được tràng pháo tay nồng nhiệt từ khán giả. Đó là một kỷ niệm vô cùng đáng nhớ, thắt chặt thêm tình bạn của chúng em. Mai Anh không chỉ là một người bạn học giỏi mà còn là một người bạn chân thành, luôn biết lắng nghe và chia sẻ. Tình bạn với Mai Anh là một món quà quý giá mà tuổi thơ đã ban tặng cho em. Em mong rằng tình bạn đẹp này sẽ mãi mãi bền chặt theo thời gian.
Mai Anh là tên mẫu của bạn thân bạn thay bằng tên bạn thân mình nhé
2026-01-14 11:13:04
Mở bài Trong quãng đời học sinh, mỗi người đều có những kỷ niệm đẹp về thầy cô giáo. Với em, người để lại ấn tượng sâu sắc nhất chính là cô Lan, giáo viên chủ nhiệm lớp 5. Thân bài Cô Lan có dáng người thanh mảnh, mái tóc đen dài thường được búi gọn gàng. Gương mặt cô hiền hậu, với đôi mắt toát lên sự ấm áp, mỗi khi nhìn học sinh, ánh mắt ấy dường như thấu hiểu mọi tâm tư. Giọng nói của cô nhẹ nhàng, truyền cảm, khiến những bài giảng văn chương trở nên sống động và dễ đi vào lòng người. Điều em ấn tượng nhất ở cô không chỉ là kiến thức chuyên môn vững vàng mà còn là sự tận tâm, kiên nhẫn. Cô luôn dành thời gian lắng nghe, động viên những học sinh nhút nhát như em. Cô không bao giờ trách phạt nặng lời, thay vào đó, cô dùng những lời khuyên chân thành, giúp học sinh nhận ra lỗi sai và cố gắng sửa chữa. Những tiết học của cô luôn đầy ắp tiếng cười và sự hứng thú. Cô dạy em biết yêu thương, chia sẻ và trân trọng những giá trị tốt đẹp trong cuộc sống. Kết bài Cô Lan không chỉ là một giáo viên mà còn là người mẹ thứ hai, người bạn đồng hành đáng tin cậy. Tình cảm và những bài học của cô sẽ mãi là hành trang quý giá theo em trên con đường trưởng thành.
2026-01-14 11:12:20
Dàn ý chi tiết
- Mở bài: Giới thiệu về vận động viên em yêu thích (tên, môn thể thao, lý do yêu thích).
- Thân bài:
- Tả ngoại hình:
- Dáng người (cao, khỏe khoắn, nhanh nhẹn...).
- Khuôn mặt (nụ cười, ánh mắt, sự tập trung...).
- Trang phục thi đấu đặc trưng.
- Tả hoạt động (khi thi đấu):
- Phong thái, cử chỉ chuyên nghiệp, tự tin.
- Những pha bóng đẹp, cú sút uy lực, đường chuyền chính xác... (tùy môn thể thao).
- Sự phối hợp đồng đội hoặc nỗ lực cá nhân.
- Cảm xúc khi chiến thắng hoặc đối mặt thử thách.
- Tả tính cách/phẩm chất:
- Ý chí kiên cường, không ngại khó khăn.
- Sự khiêm tốn, tinh thần fair-play.
- Tình yêu với thể thao, sự cống hiến.
- Kết bài: Nêu cảm nghĩ của em về vận động viên đó, ước mơ hoặc lời chúc của em dành cho họ.
2026-01-14 11:11:47
Trong dòng đời tấp nập, có những người ta gặp gỡ hằng ngày rồi lãng quên, nhưng cũng có những bóng hình chỉ thoáng qua một vài lần lại để lại ấn tượng sâu đậm mãi trong tâm trí. Đối với em, người đó là một bà cụ bán hàng rong bên vỉa hè. Em gặp bà vào một buổi chiều mưa phùn lất phất, khi em đang vội vã tìm chỗ trú mưa. Bà ngồi co ro bên gánh hàng nhỏ, trên chiếc ghế nhựa đã bạc màu. Điều khiến em chú ý không phải là những món đồ chơi trẻ con rực rỡ sắc màu mà bà bày bán, mà là nụ cười hiền hậu, ấm áp trên khuôn mặt đầy nếp nhăn. Mái tóc bà đã bạc trắng như cước, được búi gọn gàng sau gáy. Đôi mắt bà tuy đã mờ đục theo thời gian nhưng vẫn ánh lên sự tinh anh, nhân hậu lạ thường. Em đến gần hỏi mua một chiếc chong chóng giấy. Bà đưa cho em chiếc chong chóng màu xanh lá, rồi khẽ hỏi thăm em vài câu chuyện về trường lớp, về gia đình. Giọng nói bà trầm ấm, nhẹ nhàng, nghe rất dễ chịu. Dù chỉ là những câu chuyện xã giao ngắn ngủi, nhưng em cảm nhận được sự quan tâm chân thành từ bà. Bà không vồ vập mời chào, chỉ từ tốn bán hàng và trò chuyện như một người bà hiền từ. Sau lần đó, em có đi qua con đường ấy vài lần nữa, nhưng không còn thấy bóng dáng bà cụ với gánh hàng nhỏ quen thuộc. Có lẽ bà đã chuyển đi nơi khác, hoặc nghỉ bán. Em chỉ gặp bà vài lần ít ỏi, nhưng hình ảnh bà cụ hiền lành, nụ cười ấm áp và giọng nói nhân hậu ấy đã in sâu vào tâm trí em. Bà không phải là người thân, cũng chẳng phải người quen thân thiết, nhưng sự tử tế và ấm áp của bà đã sưởi ấm trái tim em trong buổi chiều mưa hôm đó, trở thành một kỉ niệm đẹp mà em sẽ nhớ mãi.