Võ Nguyễn Hạ Diệp Anh
Giới thiệu về bản thân
Qua đoạn thơ, em rút ra bài học phải biết yêu thương, hiếu thảo, quan tâm và chăm sóc cha mẹ, trân trọng những hi sinh thầm lặng của mẹ và sống tình nghĩa với mọi người xung quanh.
Biện pháp tu từ được sử dụng trong hai câu thơ là ẩn dụ. Hình ảnh “đi gió đi sương” ẩn dụ cho cả cuộc đời vất vả, tảo tần, nhiều gian nan của mẹ. Hình ảnh “lăn giường tập đi” ẩn dụ cho sự yếu đuối, bệnh tật khi mẹ đã già. Biện pháp tu từ này làm nổi bật sự hi sinh, nhọc nhằn của mẹ, đồng thời thể hiện tình cảm yêu thương, xót xa của người con đối với mẹ.
Câu 1:
Văn bản thuộc thể thơ tự do.
Câu 2:
Phương thức biểu đạt chính là biểu cảm.
Câu 3:
Hai dòng thơ sử dụng điệp ngữ kết hợp làm nổi bật hình ảnh người bà tảo tần, quen thuộc với công việc lao động, gợi tình cảm yêu thương và nỗi nhớ da diết của người cháu.
Câu 4:
Hai dòng thơ thể hiện bà đã về với cõi vĩnh hằng nhưng tình yêu thương của bà vẫn luôn dịu dàng ở bên người cháu.
Câu 5:
Bài thơ nhắc em phải yêu thương, trân trọng và biết ơn bà, người thân trong gia đình.
Câu 6:
Bài thơ gợi cho em cảm xúc xúc động và yêu thương sâu sắc dành cho bà. Hình ảnh người bà hiện lên giản dị nhưng ấm áp. Dù bà đã không còn, tình yêu của bà vẫn luôn bên con cháu. Bài thơ khiến em thêm trân trọng những khoảnh khắc bên người thân. Em tự nhắc mình phải sống ngoan ngoãn và hiếu thảo hơn.
Câu 1:
Văn bản được kể theo ngôi thứ nhất, người kể xưng là “tôi”.
Câu 2:
Nhân vật “tôi” học ở nhà, còn ham chơi, do cha dạy nên việc học chưa bài bản.
Câu 3:
Bài Tựa viết về buổi học đầu tiên của tác giả và con, khẳng định tình yêu thương và trách nhiệm giáo dục của cha mẹ qua các thế hệ.
Câu 4:
Người cha yêu thương, có trách nhiệm, quan tâm việc học của con.
Câu 5:
Qua câu chuyện buổi đầu đi học của nhân vật “tôi”, em nhận ra rằng cha mẹ có vai trò rất quan trọng đối với việc học tập của con cái. Cha mẹ không chỉ sinh thành mà còn phải quan tâm, định hướng và tạo điều kiện cho con được học hành đầy đủ. Sự chăm sóc, đồng hành của cha mẹ giúp con có động lực và niềm tin trong học tập. Từ đó, mỗi người con cần biết trân trọng tình yêu thương ấy và cố gắng học tập thật tốt để đáp lại công lao của cha mẹ.
Trong mỗi gia đình, ai cũng có những kỉ niệm yêu thương khó quên. Đối với em, kỉ niệm sâu sắc nhất chính là một buổi tối em bị ốm nặng và được mẹ chăm sóc tận tình, kỉ niệm ấy đến bây giờ vẫn khiến em xúc động mỗi khi nhớ lại.
Hôm đó là vào một ngày mùa đông, sau khi đi học về, em cảm thấy trong người mệt mỏi, đầu óc choáng váng và nóng ran. Mẹ sờ trán em rồi lo lắng vì em bị sốt cao. Mẹ vội vàng nghỉ việc sớm để đưa em đi khám. Trên đường đến bệnh viện, mẹ ôm chặt em vào lòng, liên tục hỏi han và dỗ dành để em bớt sợ. Khi bác sĩ khám xong và dặn dò phải uống thuốc đúng giờ, mẹ cẩn thận ghi chép lại rồi đưa em về nhà nghỉ ngơi. Suốt đêm hôm đó, mẹ gần như không ngủ, cứ một lúc lại thức dậy kiểm tra nhiệt độ, lau mồ hôi và cho em uống thuốc. Mỗi lần em tỉnh giấc, điều đầu tiên em nhìn thấy vẫn là bóng dáng mẹ ngồi bên cạnh với ánh mắt lo lắng nhưng đầy yêu thương. Em vừa mệt vừa thương mẹ, chỉ muốn mau khỏe lại để mẹ không phải vất vả nữa. Nhờ sự chăm sóc tận tình của mẹ, đến sáng hôm sau, cơn sốt của em đã giảm hẳn và em cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.
Sau lần đó, em hiểu rằng tình yêu thương của mẹ dành cho em là vô điều kiện và không gì có thể thay thế được. Kỉ niệm ấy tuy giản dị nhưng đã khắc sâu trong tâm trí em, giúp em biết trân trọng hơn sự hi sinh thầm lặng của mẹ. Em tự hứa với bản thân sẽ cố gắng ngoan ngoãn, học tập thật tốt để không phụ lòng yêu thương của mẹ và gia đình.
Ở địa phương em, hằng năm có rất nhiều sự kiện văn hóa ý nghĩa được tổ chức, trong đó sự kiện để lại cho em nhiều ấn tượng nhất là Lễ hội Carnaval Hạ Long mà em đã có dịp được trực tiếp tham gia và chứng kiến.
Lễ hội Carnaval Hạ Long thường được tổ chức vào dịp cuối tháng tư hoặc đầu tháng năm tại thành phố Hạ Long, tỉnh Quảng Ninh. Đây là một sự kiện văn hóa – du lịch lớn, nhằm quảng bá hình ảnh con người và cảnh đẹp của quê hương em đến với du khách trong và ngoài nước. Lễ hội thường diễn ra tại khu vực ven biển với không gian rộng rãi, rực rỡ ánh đèn và đông đảo người dân, du khách tham gia. Khi em cùng gia đình đến nơi tổ chức, em cảm nhận được không khí vô cùng náo nhiệt, sôi động với tiếng nhạc rộn ràng vang lên khắp nơi. Điểm nổi bật nhất của lễ hội là chương trình diễu hành và biểu diễn nghệ thuật. Các đoàn nghệ thuật trong những bộ trang phục đầy màu sắc lần lượt xuất hiện, biểu diễn những điệu múa sôi động, thể hiện nét đẹp văn hóa của vùng biển Quảng Ninh. Em đặc biệt ấn tượng với các tiết mục múa, hát ca ngợi Vịnh Hạ Long, biển đảo quê hương và con người lao động cần cù, thân thiện. Ngoài ra, lễ hội còn có các màn biểu diễn ánh sáng, pháo hoa rực rỡ, khiến bầu trời đêm Hạ Long trở nên lung linh và vô cùng đẹp mắt. Trong suốt thời gian diễn ra sự kiện, em thấy mọi người ai cũng vui vẻ, hào hứng, cùng nhau chụp ảnh, cổ vũ cho các tiết mục biểu diễn, tạo nên một bầu không khí đoàn kết và đầy sức sống.
Lễ hội Carnaval Hạ Long không chỉ mang đến niềm vui, sự giải trí cho người dân mà còn góp phần giới thiệu, quảng bá du lịch của địa phương em. Qua việc tham gia và chứng kiến sự kiện này, em cảm thấy thêm yêu quê hương mình và tự hào vì Hạ Long có những hoạt động văn hóa đặc sắc, ý nghĩa. Em mong rằng trong tương lai, lễ hội sẽ tiếp tục được duy trì và ngày càng phát triển hơn nữa.
Trong cuộc sống của mỗi người, ai cũng có cho mình những kỉ niệm đáng nhớ, có những kỉ niệm trôi qua rất nhanh nhưng cũng có những kỉ niệm in sâu trong tâm trí và theo ta suốt những năm tháng sau này. Đối với em, kỉ niệm khiến em nhớ mãi chính là một lần em được cô giáo tuyên dương trước lớp khi đạt điểm cao trong một bài kiểm tra, đó là kỉ niệm đã giúp em thêm tự tin và yêu việc học hơn.
Hôm ấy là một buổi sáng đầu tuần, không khí trong lớp học có phần căng thẳng vì cô giáo sắp trả bài kiểm tra Toán. Em ngồi tại chỗ mà trong lòng lo lắng không yên, tay cứ vô thức xoay cây bút vì sợ mình làm chưa tốt. Khi cô bắt đầu phát bài, tim em đập nhanh hơn từng nhịp. Em cúi đầu nhìn quyển vở, không dám ngẩng lên cho đến khi nghe thấy cô đọc tên mình. Cô mỉm cười và nói rằng em đã đạt điểm cao nhất lớp, bài làm sạch sẽ và trình bày rất cẩn thận. Nghe đến đó, em vừa bất ngờ vừa vui sướng, cảm giác như mọi lo âu trong lòng tan biến hết. Cô còn đứng trước lớp khen em đã có ý thức học tập tốt và cố gắng đều đặn trong suốt thời gian qua. Lúc ấy, gương mặt em nóng bừng vì ngại, nhưng trong lòng lại tràn ngập niềm hạnh phúc và tự hào. Các bạn quay xuống nhìn em, có bạn mỉm cười, có bạn vỗ tay chúc mừng, có bạn còn thì thầm khen em giỏi khiến em càng thêm xúc động. Khoảnh khắc đó, em chợt nhớ lại những buổi tối ngồi học bài đến muộn, những lúc gặp bài khó nhưng vẫn cố gắng làm cho bằng được, và em nhận ra rằng mọi sự nỗ lực đều có kết quả xứng đáng. Sau tiết học hôm đó, em cảm thấy bản thân mình tự tin hơn rất nhiều, không còn sợ hãi mỗi khi làm bài kiểm tra như trước nữa.
Kỉ niệm ấy tuy chỉ là một khoảnh khắc nhỏ trong quãng đời học sinh nhưng lại có ý nghĩa vô cùng lớn đối với em. Nó giúp em hiểu rằng chỉ cần cố gắng và chăm chỉ thì sẽ được ghi nhận, đồng thời tiếp thêm cho em động lực để không ngừng vươn lên trong học tập. Cho đến bây giờ, mỗi khi gặp khó khăn hay cảm thấy nản lòng, em lại nhớ đến kỉ niệm ấy để tự nhắc nhở bản thân phải kiên trì và tin tưởng vào chính mình.
Trong quãng đời học sinh của em, có rất nhiều kỉ niệm đẹp đã đi qua. Nhưng kỉ niệm mãi in sâu trong kí ức của em chính là lần đầu tiên em gặp người bạn thân của em trong một khoảnh khắc.
Năm ấy là ngày đầu tiên em chuyển vào ngôi trường mới hoàn toàn xa lạ. Em được mẹ dẫn vào lớp, được cô giới thiệu với các bạn. Lúc đó em đã rất căng thẳng và lo lắng, sợ bản thân không thể hòa nhập với mọi người ở môi trường mới. Nhưng lúc cô sắp xếp chỗ ngồi cho em lại có rất nhiều bạn muốn em ngồi cùng. Cuối cùng, cô sắp xếp cho em ngồi cạnh một bạn học giỏi trong lớp để hỗ trợ giảng lại những kiến thức mới. Vào giờ ra chơi, em có nói chuyện với một vài bạn nữ, quay đi quay lại thì em thấy một gói kẹo dẻo nằm trên bàn nhưng không biết là của ai. Buổi trưa, em được cậu bạn cùng bàn chỉ bài toán. Nhưng vì cậu ấy giảng quá nhanh nên em chỉ có thể đọc sách giáo khoa để làm bài. Trong lúc em đang bối rối và lúng túng không biết phải làm bài thế nào, thì đột nhiên một bạn nữ xinh xắn lại gần. Ấn tượng đầu tiên của em về bạn ấy là khuôn mặt xinh đẹp. Bạn ấy có đôi mắt long lanh như hai giọt nước, làn da trắng hồng và đôi má ửng hồng dễ thương. Bạn ấy chào hỏi và giới thiệu bạn ấy tên là Minh Anh. Minh Anh như một tia nắng đang tỏa sáng trong mắt em lúc ấy. Nụ cười của Minh Anh có thể khiến bao nhiêu người rung động. Cậu ấy cũng chính là người để keo dán bàn của em. Chúng em cùng nhau đi tham quan trường. Sau đó, em được Minh Anh hướng dẫn giải bài. Cậu ấy giảng bài rất tỉ mỉ, chỉ cho em từng bước một và làm mẫu giúp em hiểu hơn. Những bài em vẫn chưa hiểu, Minh Anh vẫn kiên nhẫn giảng lại cho em mà không một lời than trách hay làm em sai. Cậu ấy cứ như một vì sao lấp lánh vậy. Minh Anh rất cởi mở và hòa đồng, cậu ấy dạy biết để gần gũi, thân cảm. Chỉ cần lại gần một chút, em đã cảm nhận được năng lượng tích cực mà bạn ấy lan tỏa cho mọi người. Mẹ em đến đón đưa cho em cũng thấy cảnh này và đã chụp cho chúng em một tấm ảnh làm kỉ niệm đầu tiên của em ở ngôi trường mới. Minh Anh còn cho em hai cái kẹo chip chip rất đáng yêu. Mặc dù chỉ là trong một khoảnh khắc nhỏ, nhưng khiến em nhớ mãi.
Kỉ niệm ấy tuy không lớn lao nhưng để lại trong em một dấu ấn sâu đậm. Nó giúp em hiểu ra rằng hạnh phúc đôi khi chỉ là những điều nhỏ nhặt, là khi được gặp người mà sẵn sàng ở bên và giúp đỡ mình mỗi khi khó khăn. Cho đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại kỉ niệm đó, em vẫn cảm thấy ấm áp và thầm cảm ơn vì đã có một người bạn tuyệt vời như Minh Anh.
Từ truyện Sơn Tinh-Thủy Tinh em rút ra bài học về lòng yêu nước, ý chí kiên cường, đoàn kết chống thiên tai, và điều đó được thể hiện qua sức mạnh của Sơn Tinh. Vì truyện nói về cuộc chiến giữa Sơn Tinh và Thuỷ Tinh, Sơn Tinh tượng trưng cho ý chí kiên cường, đoàn kết chống thiên tai của nhân dân ta, còn Thuỷ Tinh tượng trưng cho thiên tai, bão lũ gây nguy hiểm cho người dân.