Phạm Minh Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Minh Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong cuộc đời mỗi người, gia đình luôn là bến đỗ bình yên nhất. Với tôi, kỉ niệm sâu sắc nhất chính là chuyến về quê thăm ông bà vào mùa hè năm ngoái – một chuyến đi đã dạy cho tôi bài học quý giá về sự thấu hiểu và tình yêu thương. Năm đó, vì mải mê với những dự định cá nhân và các lớp học thêm dày đặc, tôi đã tỏ ra khá miễn cưỡng khi bố mẹ thông báo cả nhà sẽ về quê nội một tuần. Tôi vốn đã quen với sự tiện nghi của thành phố, với máy lạnh và sóng Wi-Fi căng đét, nên việc phải về một vùng quê nghèo, nắng cháy khiến tôi cảm thấy khó chịu. Ngày đầu tiên về quê, tôi chỉ ngồi trong nhà với chiếc điện thoại, mặc kệ sự háo hức của ông bà. Thấy tôi lầm lì, ông nội không trách mắng mà chỉ mỉm cười bảo: "Chiều nay ông cháu mình ra đồng thả diều nhé, gió to lắm!". Nghe đến thả diều, ký ức tuổi thơ ùa về, tôi gật đầu đồng ý. Chiều hôm đó, trên cánh đồng thơm mùi lúa chín, tôi và ông cùng chạy trên những bờ đê nhỏ. Gió lồng lộng thổi, cánh diều giấy tự tay ông làm bay cao vút trên bầu trời xanh thẳm. Lúc ấy, tôi chợt nhận ra đôi bàn tay ông đã gầy guộc và thô ráp đi nhiều vì làm lụng vất vả. Ánh mắt ông nhìn tôi đầy trìu mến, như thể sự hiện diện của tôi là món quà lớn nhất đối với ông. Tối đến, cả gia đình quây quần bên mâm cơm giản dị với rau muống luộc, cà pháo và cá kho tộ - những món ăn mà mẹ tôi đã tỉ mỉ chuẩn bị dưới sự hướng dẫn của bà. Không có tivi, không có điện thoại, chỉ có tiếng cười nói rôm rả và tiếng quạt nan của bà phe phẩy. Bố kể về những ngày xưa nghèo khó, mẹ nhắc lại những kỷ niệm vụng về khi mới về làm dâu. Tôi lắng nghe và chợt nhận ra bấy lâu nay mình đã quá ích kỷ, chỉ biết nhận lấy sự chăm sóc mà quên mất việc chia sẻ, quan tâm đến những người thân yêu. Khoảnh khắc bà nắm lấy tay tôi và dặn: "Gắng học con nhé, nhưng đừng quên giữ sức khỏe, thỉnh thoảng về chơi với ông bà là bà vui rồi", tôi đã không kìm được nước mắt. Một tuần trôi qua thật nhanh, nhưng nó đã làm thay đổi hoàn toàn suy nghĩ của tôi. Kỷ niệm ấy không chỉ là một chuyến đi chơi, mà là một hành trình trở về với cội nguồn và tình thân. Tôi hiểu rằng, dù sau này có đi xa đến đâu, gia đình vẫn luôn là nơi dang rộng vòng tay đón đợi tôi với tất cả lòng bao dung. Từ đó, tôi tự hứa với bản thân sẽ trân trọng từng phút giây bên cạnh người thân và luôn dành thời gian để chăm sóc cho tổ ấm của mình.

Câu 1 . Ngôi thứ nhất

Câu 2 , Nhà xa , phải đi bộ 8 km mỗi ngày nhưng kiên trì , quyết tâm

Câu 3. Sự nối tiếp , kế thừa giữa các thế hệ , sự quan tâm của cha mẹ , thầy cô đến việc học hành, rèn luyện của các thanh thiếu niên

Câu 4 Tình yêu thương bao la , sự hy sinh thầm lặng ; giàu làng vị tha , nhân ái , là ng thấy mẫu mực dạy con lẽ sống

Câu 5

Câu 1 . Ngôi thứ nhất

Câu 2 , Nhà xa , phải đi bộ 8 km mỗi ngày nhưng kiên trì , quyết tâm

Câu 3. Sự nối tiếp , kế thừa giữa các thế hệ , sự quan tâm của cha mẹ , thầy cô đến việc học hành, rèn luyện của các thanh thiếu niên

Câu 4 Tình yêu thương bao la , sự hy sinh thầm lặng ; giàu làng vị tha , nhân ái , là ng thấy mẫu mực dạy con lẽ sống

Câu 5