Vi Nhã Uyên

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Vi Nhã Uyên
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
rong cuộc đời học sinh, có lẽ hình ảnh người thầy, người cô đứng trên bục giảng luôn là những kỷ niệm đẹp nhất. Với tôi, truyền thống "tôn sư trọng đạo" không phải là điều gì quá xa xôi, mà nó thể hiện ngay qua một sự việc mà tôi đã được chứng kiến vào ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 năm ngoái tại trường cũ. Hôm đó là một ngày đặc biệt, sân trường rợp bóng cờ và hoa. Trong không khí hân hoan, tôi thấy một nhóm các anh chị cựu học sinh, có người đã ngoài 40, 50 tuổi, ăn mặc chỉnh tề, tay cầm bó hoa tươi thắm bước vào trường. Họ không tìm đến phòng ban giám hiệu ngay, mà đi thẳng đến nhà tập thể cũ của thầy Nguyễn Văn Hùng - người thầy giáo già đã nghỉ hưu từ lâu và nổi tiếng nghiêm khắc nhưng vô cùng tận tâm. Tôi nghe kể, nhóm cựu học sinh đó là khóa cách đây gần 20 năm. Dù bận rộn với công việc, cuộc sống riêng, nhưng năm nào cũng vậy, cứ đến ngày 20/11, họ lại hẹn nhau về thăm thầy Hùng. Khi thầy Hùng bước ra cửa, mái tóc đã bạc phơ, lưng đã còng, nhóm cựu học sinh đã đồng loạt cúi đầu chào theo lối "tôn sư trọng đạo" xưa. Không có khoảng cách giữa người thành đạt và người giáo viên già, chỉ có tình thầy trò ấm áp. Họ quây quần bên thầy, kể lại những kỷ niệm xưa, hỏi thăm sức khỏe thầy, và thầy Hùng thì rưng rưng nước mắt, nụ cười hạnh phúc hiển hiện trên gương mặt già nua. Chứng kiến sự việc đó, trong lòng tôi dâng lên một cảm xúc khó tả. Tôi vô cùng cảm phục tấm lòng của các anh chị cựu học sinh kia. Sự trân trọng của họ đối với người thầy cũ đã chứng minh rằng: kiến thức mà thầy dạy không chỉ để thành tài, mà còn để làm người. Sự việc ấy làm tôi hiểu sâu sắc câu "Một chữ cũng thầy, mà nửa chữ cũng thầy". Nó nhắc nhở tôi phải biết kính trọng thầy cô, chăm chỉ học tập để không phụ công lao dạy dỗ. Truyền thống tôn sư trọng đạo là viên ngọc quý của dân tộc, và những câu chuyện như thầy Hùng và các học trò cũ sẽ mãi là ngọn lửa ấm áp, tiếp thêm động lực cho thế hệ học trò hôm nay noi theo. 



a. Trạng ngữ chỉ phương tiện: Bằng đôi bàn tay khéo léo, mẹ đã thêu nên một bức tranh hoa mai tuyệt đẹp.

b. Trạng ngữ chỉ nơi chốn: Trên cành cây cao, chú chim hót líu lo chào đón bình minh

a. Trạng ngữ chỉ phương tiện: Bằng đôi bàn tay khéo léo, mẹ đã thêu nên một bức tranh hoa mai tuyệt đẹp.

b. Trạng ngữ chỉ nơi chốn: Trên cành cây cao, chú chim hót líu lo chào đón bình minh


“Nhất tự vi sư – bán tự vi sư” không chỉ là câu nói có ý nghĩa trong xã hội xưa, mà cho đến ngày nay câu nói vẫn còn để lại ý nghĩa sâu sắc. Trong hành trình dài và rộng của mình, mỗi chúng ta đều được gặp gỡ, gắn bó với nhiều người thầy, người thầy nào cũng đều để lại một dấu ấn riêng chiếu rọi vào đời ta những thứ ánh sáng riêng biệt. Thầy là người đã dạy dỗ, truyền tải cho ta biết bao tri thức, văn hóa, lẽ sống, không chỉ vậy, thầy còn là người chắp cánh những ước mơ, hoài bão, lí tưởng cao đẹp cho chúng ta. Mỗi một lời giảng của thầy là cả tâm huyết với nghề, chứa đựng niềm khát khao được chia sẻ kinh nghiệm, vốn sống của mình cho trò, những lời giảng ấy không đơn thuần chỉ là kiến thức học vấn mà còn đem đến niềm tin, tình yêu, nghị lực, lí trí và có những thứ đã trở thành kim chỉ nam để ta theo đuổi trong cuộc đời này. Thật vậy, công lao của thầy to lớn vô ngần, thầy đã hi sinh cả cuộc đời mình cho ta những bài học hay. Bởi vậy, mỗi chúng ta cần phải biết quý trọng, yêu mến thầy cô, sự trân trọng, biết ơn không phải chỉ những hành động lớn, những lời đao to búa lớn mới thể hiện tấm lòng của ta. Đôi khi chỉ một cử chỉ nhỏ như ta luôn chăm học, nghiêm túc nghe giảng cũng là lời tri ân chân thành, sâu sắc nhất của ta. Nhưng đáng buồn thay, lẽ sống đẹp này đang bị mai một dần trong xã hội hiện đại, chúng ta cần phê phán nhiều bạn trẻ có những hành vi thiếu lễ độ, thiếu tôn trọng và có những phát ngôn không tốt đối với thầy cô. Qua đó, mỗi chúng ta cần rút ra bài học cho mình, cần biết yêu mến quý trọng thầy cô và luôn dưỡng nuôi truyền thống “tôn sư trọng đạo”.

a. Câu có trạng ngữ chỉ nơi chốn: Trong khu vườn nhỏ trước nhà, những bông hoa mai vàng rực rỡ khoe sắc thắm.

.
b. Câu có trạng ngữ chỉ thời gian: Khi mùa xuân về, những cành đào phai chúm chím nở, tỏa hương thơm dịu nhẹ. 

a. Câu có trạng ngữ chỉ nơi chốn: Trong khu vườn nhỏ trước nhà, những bông hoa mai vàng rực rỡ khoe sắc thắm.

.
b. Câu có trạng ngữ chỉ thời gian: Khi mùa xuân về, những cành đào phai chúm chím nở, tỏa hương thơm dịu nhẹ. 

Nếu được đứng trong khu vườn tươi đẹp đó, em sẽ cảm thấy vô cùng thư thái, dễ chịu và thích thú trước cảnh sắc thiên nhiên rực rỡ, ngát hương. Em cảm thấy yêu thiên nhiên hơn, biết trân trọng những gì mình đang có và muốn gửi lời cảm ơn đến người đã chăm sóc khu vườn xanh tươi này

Nếu được đứng trong khu vườn tươi đẹp đó, em sẽ cảm thấy vô cùng thư thái, dễ chịu và thích thú trước cảnh sắc thiên nhiên rực rỡ, ngát hương. Em cảm thấy yêu thiên nhiên hơn, biết trân trọng những gì mình đang có và muốn gửi lời cảm ơn đến người đã chăm sóc khu vườn xanh tươi này

Trong bài "Tiếng vườn", tác giả đã sử dụng các từ ngữ và hình ảnh đặc sắc để miêu tả cây xoan là lá nhỏ xanh và đầu cành cây xoan lại lốm đốm những cánh hoa. Những từ ngữ này khắc họa vẻ đẹp nhẹ nhàng, tinh khôi và báo hiệu sự chuyển mình của mùa xuân. 

Vào thế kỉ thứ XVI, đất nước chìm vào nội chiến do hai chúa: Chúa Trịnh chuyên quyền lấn áp vua Lê ở Đàng Ngoài và chúa Nguyễn ra sức xây dựng và mở mang thế lực ở Đàng Trong. Nội chiến của nước ta là điều kiện thuận lợi cho phong kiến phương Bắc tiến quân xâm lấn.

Năm 1786, ba anh em nhà Tây Sơn dựng cờ khởi nghĩa và làm chủ được nhiều nơi. Năm 1788, quân Thanh ồ ạt đưa quân vào Thăng Long. Nguyễn Huệ lập tức lên ngôi vua và chỉ huy toàn lực lượng tiến quân ra Bắc. Hành quân thần tốc và chỉ trong năm ngày chiến đấu, vua Quang Trung Nguyễn Huệ giải phóng hoàn toàn Thăng Long, đánh đuổi quân Thanh ra khỏi đất nước ta.

Giải phóng hoàn toàn đất nước, vua Quang Trung bắt tay xây dựng Tổ quốc. Tiếc thay, mọi cải cách của ông đang tiến hành thì ông đột ngột từ trần. Người anh hùng áo vải, cờ đào khi ấy chỉ mới bốn mươi tuổi. Vua Quang Trung mất đi để lại trong lòng người dân Việt sự kính trọng, mến tiếc khôn nguôi và lòng tự hào về một anh hùng chống ngoại xâm lỗi lạc.