Vũ Mạnh Dũng
Giới thiệu về bản thân
hả
chào điên
Trong các câu chuyện đã đọc, em ấn tượng nhất với tác phẩm "Con vẹt xanh". Truyện đã để lại nhiều bài học quý giá về thái độ, cách đối xử giữa người với người.
Truyện kể về một bạn nhỏ tên Tú. Một hôm, Tú thấy một con vẹt lông xanh đang bị thương. Khi ấy, cậu quyết định đem chú vẹt về nhà chăm sóc. Thấy anh bảo vẹt có thể bắt chước tiếng người, Tú vô cùng hào hứng. Cậu chăm chỉ, miệt mài dạy chú vẹt tập nói.
Có hôm đang ngồi chơi với vẹt, Tú nghe anh gọi ra giúp. Do cảm thấy bị làm phiền, cậu đã cáu gắt và nói trống không với anh: "Cái gì?", "Kêu chi kêu hoài". Điều này diễn ra không chỉ một mà là rất nhiều lần.
Thời gian qua đi, vẹt xanh đã biết huýt sáo. Tuy nhiên, nó vẫn chưa chịu nói tiếng nào. Một lần Tú gọi, vẹt đã cất giọng the thé gắt lại: "Cái gì?". Nghe vậy, Tú vui mừng khôn xiết, nghĩ rằng mình đã thành công rồi. Thế là cậu đi khoe khắp nơi về việc vẹt nhỏ nhà mình biết nói.Hôm sau, bạn bè đến nhà Tú chơi để "chiêm ngưỡng" chú vẹt. Tú hãnh diện gọi "Vẹt ơi" nhưng vẹt nhỏ lại the thé đáp "Cái gì?". Điều này khiến Tú xấu hổ, nghiêm giọng gọi lại thêm lần nữa. Khi này, vẹt nhỏ than phiền bằng giọng bất mãn: "Kêu chi kêu hoài". Thế là các bạn được dịp cười bò thích thú. Nhưng Tú lại ngồi lặng thinh, nhớ lại bao lần mình nói trống không, cằn nhằn bởi anh gọi. Nghĩ vậy, cậu hối hận vô cùng. Chú vẹt nhỏ dường như cũng biết lỗi, xù lông cổ, rụt đầu và gù một cái nghe tựa tiếng "Dạ!".
Qua câu chuyện, em cảm thấy bản thân cần biết lễ phép với người lớn hơn. Các em nhỏ đều có thể bắt chước những việc mình làm. Vậy nên ta cần cư xử mẫu mực, trở thành tấm gương sáng cho thế hệ sau.
Liên Hợp Quốc,Tổ chức Y tế Thế giới,Bộ Y tế Việt Nam
ai hỏi