Đỗ Minh Tuấn
Giới thiệu về bản thân
Trào phúng là một thể loại văn học dùng tiếng cười làm vũ khí để phê phán cái xấu, cái chưa hoàn thiện trong xã hội. Trong số các nhà thơ trào phúng Việt Nam, Trần Tế Xương (Tú Xương) nổi lên như một bậc thầy với những vần thơ sắc sảo, cay độc nhưng cũng đầy đau xót. Bài thơ "Lễ xướng danh khoa Đinh Dậu" là tác phẩm tiêu biểu nhất, thể hiện rõ nét sức mạnh của tiếng cười chống lại sự suy đồi của nền khoa cử nước nhà buổi giao thời.
Hai câu đề mở ra một thực trạng trớ trêu của giáo dục thời bấy giờ: "Nhà nước ba năm mở một khoa / Trường Nam thi lẫn với trường Hà". Từ "lẫn" báo hiệu một sự xáo trộn, mất đi vẻ uy nghiêm vốn có của một kỳ thi quốc gia.
Tác giả sử dụng bút pháp đối lập và các từ láy cực kỳ đắt giá để vẽ nên bức chân dung hài hước nhưng thảm hại:
"Lôi thôi sĩ tử vai đeo lọ": Hình ảnh các bậc trí thức tương lai hiện lên lếch thếch, nhếch nhác. Từ "lôi thôi" không chỉ tả ngoại hình mà còn châm biếm sự xuống cấp của vị thế người học trò.
"Ậm ọe quan trường miệng thét loa": Quan coi thi – những người cầm cân nảy mực – lại hiện lên với vẻ oai phong giả tạo, "ậm ọe" ra oai nhưng thực chất chỉ là những con rối trong một vở kịch hài.
Tiếng cười của Tú Xương càng trở nên cay độc khi có sự hiện diện của những kẻ thực dân: "Lọng cắm rợp trời quan sứ đến / Váy lê quét đất mụ đầm ra". Sự đối lập giữa cái "lọng" biểu tượng cho uy quyền và cái "váy" quét đất lố lăng của mụ đầm tại một nơi trang nghiêm như trường thi đã phơi bày nỗi nhục mất nước.
Kết thúc bài thơ, tiếng cười trào phúng chuyển thành tiếng khóc than và lời kêu gọi thức tỉnh: "Nhân tài đất Bắc nào ai đó / Ngoảnh cổ mà trông cảnh nước nhà". Đây là lúc tiếng cười thực hiện chức năng cao cả nhất: thúc đẩy con người nhìn nhận thực tại để thay đổi và hướng tới cái đẹp.
Tóm lại, qua bài thơ "Lễ xướng danh khoa Đinh Dậu", Trần Tế Xương đã sử dụng tiếng cười như một thứ vũ khí sắc bén để chống lại cái nhố nhăng, giả tạo của xã hội thực dân phong kiến. Tác phẩm không chỉ là một bài ca trào phúng xuất sắc mà còn là minh chứng cho tâm lòng yêu nước thiết tha, luôn trăn trở trước vận mệnh dân tộc của nhà thơ.
Ý kiến trên hoàn toàn đúng đắn khi khẳng định giá trị giáo dục và phê phán của tiếng cười trong đời sống cũng như văn học. Tiếng cười trào phúng không đơn thuần là để giải trí mà nó là một "vũ khí" sắc bén để vạch trần, đả kích những thói hư tật xấu, những hủ tục lạc hậu hay sự bất công. Thông qua sự mỉa mai, châm biếm hài hước, tiếng cười khiến cái xấu trở nên lố bịch, giúp con người nhận thức được sai lầm để tự sửa mình. Chính vì vậy, tiếng cười góp phần quan trọng trong việc thanh lọc tâm hồn, xây dựng một lối sống văn minh và hướng xã hội tới những giá trị tốt đẹp hơn.
Sắc thái nghĩa: Từ "thiếu phụ" là một từ Hán Việt dùng để chỉ người đàn ông phụ nữ trẻ tuổi đã có gia đình. Tác dụng: Trong câu văn, từ này mang sắc thái trang trọng, tôn trọng và lịch sự hơn so với các từ thuần Việt có cùng nghĩa chỉ người phụ nữ. Nó giúp cho lời văn trở nên nhẹ nhàng, phù hợp với không khí thân thiện và nhân văn mà tác giả Dale Carnegie muốn truyền tải trong đoạn trích.