Vũ Minh Hằng
Giới thiệu về bản thân
ta có M là trung điểm AB , N là trung điểm AC
=> MN là đường trung bình của tam giác ABC
Áp dụng định lí , ta có :
MN = 1\2 BC ( tính chất )
Trong câu "Chợt một thiếu phụ bước vào với một đứa bé độ chín, mười tháng tuổi trên tay và một chú mèo con", từ "thiếu phụ" mang sắc thái lịch sự, trang trọng hơn "cô gái" hay "người phụ nữ trẻ", gợi hình ảnh người phụ nữ đã có chồng, có con, đằm thắm, dịu dàng, có nét đẹp trưởng thành, mang hơi hướng cổ điển hoặc văn chương, tạo cảm giác bình yên, thân thuộc (chứ không phải là một cô gái trẻ trung hay một phụ nữ bình thường)
Khi viết thơ, viết văn châm biếm, các tác giả thường xéo xắt những vấn đề trong xã hội và biến nó thành đề tài. Nhưng hiếm ai như Nguyễn Khuyến, ông viết thơ tự trào, là trào chính bản thân của mình! Người ta nói Nguyễn Khuyến là nhà thơ làng cảnh Việt Nam, với chùm thơ thu lãng mạn tinh tế. Nhưng chẳng ai biết, trong Tự trào, Nguyễn Khuyến lại trở thành một vị quan bất tài tự trào phúng chính bản thân mình!
Tự trào được viết trong khi Nguyễn Khuyến cáo lão hồi hương, khi đất nước bị giặc xâm lăng nhưng ông chỉ có thể đứng nhìn. Là người đề danh bảng vàng, được ca tụng học rộng tài cao nhưng lúc này, ông cũng chẳng biết làm gì. Hết lời khuyên can nhưng không được, ông chán nản bỏ về quê vì không muốn chứng kiến cảnh xót thương. Nhưng cũng chính vì vậy, ông coi thường bản thân và viết nên bài thơ Tự trào trong khi đang ở quê. Không chỉ vậy, bài thơ còn là lời châm biếm xã hội lúc bấy giờ, những kẻ quan cao chức lớn để dân thường chịu khổ vì giặc.
Trong hai câu thơ đầu, Nguyễn Khuyến đã tự vẽ lên dáng hình của mình khi ấy:
Cũng chẳng giàu mà cũng chẳng sang,
Chẳng gầy chẳng béo, chỉ làng nhàng.
Dường như lúc ấy, vị quan cũ trở về nhưng vẫn không cam lòng, làm bạn với rượu và ngâm thơ. Vậy nên giọng điệu bài thơ mới gàn dở như một ông lão đương lúc say mèm. Ông đã tự nói về mình: không giàu, không nghèo, không gầy, không béo. Dường như đó là con người bình thường đến không thể bình thường hơn, không có gì nổi bật. Trước đây, trong tay ông có chức quan, là người được ca tụng tài hoa. Nhưng khi về quê, khi thấy sự bất lực của mình, niềm tin như đã phai nhòa trong ông, biến vị tuấn tài đó trở nên bình thường như bao người khác!
Cờ đương dở cuộc không còn nước,
Bạc chửa thâu canh đã chạy làng.
Sự châm biếm bắt đầu rõ ràng hơn từ hai câu thực. Nguyễn Khuyến tự cười mình bằng hai chữ “chạy làng”. Ông ví việc mình cáo lão về quê chính là chạy trốn. Mà cũng đúng thật! Ông chạy khỏi hiện thực đau thương, chạy khỏi chốn cung đình cao rộng nhưng tù túng, trở về với thiên nhiên và tự do như ông hằng mong ước. Nhưng khi ấy, hành động này trong mắt chính nhà thơ lại đáng bị lên án. Ông như kẻ vô tâm chỉ biết từ xa đừng nhìn thế cục rối ren của đất nước. Nhưng hỡi ôi! Cái đau lòng và khiến Nguyễn Khuyến đau xót nhất lại nằm trong chính câu thơ, đó là cảnh “không còn nước”. Ván cờ dang dở như cuộc đời, còn chưa kịp cống hiến, quân cờ chưa kịp đi thì đã mất nước. Mà khi ấy, mất nước tức là hết, trong tay chẳng còn lại gì. Thế nên trước hành động chạy trốn của mình, ông lại càng thêm mỉa mai, giọng điệu càng thêm châm biếm!
Nhưng một vị quan nhỏ đã vậy, mà những kẻ quyền cao hơn lại có thái độ càng thêm bạc bẽo:
Mở miệng nói ra gàn bát sách,
Mềm môi chén mãi tít cung thang.
Nguyễn Khuyến đã khuyên can, đã gàn “bát sách” nhưng chẳng được, tiếng cười dân trở nên chua xót, cười đời, cười mình, cười thế sự vô thường. Khi trở về, ông say trong men rượu như để quên đi nỗi xót xa bên ngoài, lấy rượu để giải sầu, mượn rượu để nói ra nỗi lòng. Không chỉ châm biếm chính bản thân, Nguyễn Khuyến còn châm biếm cả một thế hệ học sĩ lúc bấy giờ. Những người có ăn có học, được bổng lộc của dân đen nhưng lại làm ngơ chính sự, chịu nhục để giặc đọa đày. Vì nỗi đó, ông mới thân lên câu kết:
Nghĩ mình lại ngán cho mình nhỉ,
Mà cũng bia xanh, cũng bảng vàng.
Là một vị danh sĩ một thời, ấy vậy mà ông không làm gì được nên mới “ngán cho mình”. Tự trách mình kém cỏi, không xứng nhưng cả các bậc tiến sĩ hồi ấy cũng thật đang cười. Nào là bia xanh, nào là bảng vàng, nhưng những lúc thực sự cần lại không thầy. Như Nguyễn Khuyến, ông chọn về quê, tránh rời thế sự trên đời. Bởi bao lần ngăn vua không được, ông mới thực sự hiểu rằng “Vua chèo còn chẳng ra gì/ Quan chèo vai nhọ khác chi thằng hề”!
Trong bài thơ Tự trào, nghệ thuật trào phúng được vận dụng linh hoạt, đặc sắc, góp phần khắc họa rõ nét chân dung tự họa của nhà nho trong xã hội đương thời. Trước hết, tác giả sử dụng giọng điệu mỉa mai, châm biếm xen lẫn tự giễu, biến tiếng cười hướng vào chính bản thân mình, qua đó bộc lộ sự tỉnh táo và thái độ tự ý thức sâu sắc. Thủ pháp đối lập giữa hình thức bên ngoài với thực chất bên trong được khai thác triệt để, làm nổi bật sự rỗng tuếch, vô nghĩa của danh phận khoa cử mà xã hội tôn sùng. Bên cạnh đó, ngôn ngữ thơ giản dị, đời thường nhưng giàu sức gợi, kết hợp với hình ảnh quen thuộc, gần gũi đã tạo nên tiếng cười vừa hóm hỉnh vừa cay đắng. Đặc biệt, nghệ thuật phóng đại và nói ngược không chỉ tăng tính châm biếm mà còn gửi gắm nỗi buồn, sự bất lực của người trí thức trước thời cuộc. Nhờ những yếu tố nghệ thuật ấy, bài thơ không chỉ gây cười mà còn mang giá trị phê phán sâu sắc, thể hiện bản lĩnh và nhân cách đáng trân trọng của tác giả.
Bài thơ thể hiện sự tự nhận thức của Nguyễn Khuyến về tài năng, về vận mệnh của mình và một thời đại, một thế hệ. Ngôn ngữ thơ giản dị, mộc mạc nhưng lại rất tinh tế, sâu sắc đã châm biếm từ bản thân đến thế hệ ngày ấy, khiến cho người đọc ngỡ ngàng. Vậy nên từ đây say trong men rượu, ông đồng ý bỏ hết về với thiên nhiên và tận hưởng những ngày tháng an nhàn, dù tâm vẫn lo lắng cho nghiệp nước, sự đời!
Theo em, ý kiến cho rằng tiếng cười là một thứ vũ khí chống lại cái chưa hay, chưa đẹp là hoàn toàn đúng. Tiếng cười châm biếm, mỉa mai có thể phê phán thói hư tật xấu, những hành vi sai trái trong xã hội một cách nhẹ nhàng mà sâu sắc. Nó giúp con người nhận ra khuyết điểm của mình để sửa đổi, hoàn thiện bản thân. Bên cạnh đó, tiếng cười còn góp phần bảo vệ lẽ phải, cái đẹp và lan tỏa những giá trị tích cực. Vì vậy, tiếng cười không chỉ mang tính giải trí mà còn có ý nghĩa xã hội sâu sắc.
topic 1 : Living a healthy lifestyle has many advantages. It helps you feel more energetic and improves your mood. Eating healthy food like fruits and vegetables can keep your body strong and prevent illness. Regular exercise is also important because it makes your heart and muscles stronger. A healthy lifestyle can help you live longer and feel happier, both physically and mentally
topic 2 : In my opinion, customs and traditions are very important. Like other families, we have our own customs and traditions. Firstly, there's a tradition in our family of having lunch together on the second day of Tet. Secondly, we have the custom of spending Sunday together. We usually go to the cinema or go for a picnic. We don't have to do it, but it makes us closer as a family. We all enjoy these customs and traditions because they provide our family with a sense of belonging.
topic 3 : To help my family, I do many small tasks around the house. I help clean the kitchen and wash the dishes after meals. Sometimes, I take care of my younger brother by playing with him or helping with homework. I also help my parents by organizing things in the living room and making sure everything is in place. These little actions make our home better and help my family feel more relaxed.
1 . Muong earns a living by farming and raising animals
2. They are in the habit of exercising after work
1. If you don't drink more water , you will get more acne
2. my sister wants to see the terraced fields , so she is going to Sa Pa
3 . Unless he spends time on his phone , he will complete his work