Nguyễn Đăng Hải
Giới thiệu về bản thân
Trong văn học Việt Nam cuối thế kỉ XIX đầu thế kỉ XX, Trần Tế Xương (Tú Xương) là nhà thơ trào phúng xuất sắc, dùng tiếng cười để phê phán xã hội thực dân nửa phong kiến mục nát. Bài thơ “Vịnh khoa thi Hương” là một tác phẩm tiêu biểu, thể hiện rõ tài năng nghệ thuật cũng như tấm lòng đau đáu với thời cuộc của ông.
Mở đầu bài thơ, Tú Xương đã dựng lên khung cảnh trường thi với vẻ ngoài tưởng chừng trang nghiêm nhưng thực chất lại đầy lố bịch:
“Nhà nước ba năm mở một khoa
Trường Nam thi lẫn với trường Hà”
Cách nói tưởng như bình thản nhưng ẩn chứa sự mỉa mai sâu cay. Khoa thi vốn là nơi tuyển chọn nhân tài cho đất nước nay lại trở thành một sự kiện hình thức, rối ren, mất đi ý nghĩa cao quý vốn có.
Tiếng cười trào phúng được đẩy lên cao khi nhà thơ khắc họa hình ảnh sĩ tử và quan trường:
“Lôi thôi sĩ tử vai đeo lọ
Ậm ọe quan trường miệng thét loa”
Những từ ngữ giàu tính tạo hình như “lôi thôi”, “ậm ọe” đã vạch trần sự nhếch nhác, kệch cỡm của cả người đi thi lẫn kẻ coi thi. Qua đó, Tú Xương cho thấy sự suy đồi toàn diện của nền học vấn đương thời.
Đặc biệt, hai câu thơ sau mang ý nghĩa phê phán sâu sắc nhất:
“Lọng cắm rợp trời quan sứ đến
Váy lê quét đất mụ đầm ra”
Hình ảnh quan sứ và mụ đầm xuất hiện giữa trường thi Nho học đã phơi bày thực trạng đau xót: nền giáo dục truyền thống của dân tộc bị đặt dưới sự kiểm soát của thực dân. Tiếng cười ở đây không còn đơn thuần là châm biếm mà đã trở thành tiếng cười cay đắng, xót xa cho cảnh nước mất, văn hóa bị xâm lăng.
Kết thúc bài thơ, Tú Xương gửi gắm nỗi niềm của một trí thức bất lực trước thời cuộc:
“Nhân tài đất Bắc nào ai đó
Ngoảnh cổ mà trông cảnh nước nhà”
Câu hỏi tu từ vang lên như một lời tự vấn, vừa chua chát vừa đau đớn. Đằng sau tiếng cười trào phúng là tấm lòng yêu nước thầm kín, là nỗi lo cho vận mệnh dân tộc của nhà thơ.
Như vậy, “Vịnh khoa thi Hương” không chỉ là một bài thơ trào phúng sắc sảo mà còn là một bản cáo trạng đanh thép đối với xã hội đương thời. Bằng nghệ thuật châm biếm tài tình và ngôn ngữ giàu sức gợi, Trần Tế Xương đã biến tiếng cười thành vũ khí sắc bén để phê phán cái xấu, cái giả, đồng thời bộc lộ sâu sắc tinh thần yêu nước của mình.
Em đồng ý với ý kiến cho rằng tiếng cười là một thứ vũ khí chống lại cái chưa hay, chưa đẹp. Tiếng cười đúng lúc có thể phê phán thói hư tật xấu một cách nhẹ nhàng mà sâu sắc, khiến con người tự nhìn lại bản thân. Nó giúp làm giảm căng thẳng, xua tan những điều tiêu cực trong cuộc sống. Tiếng cười tích cực còn lan tỏa niềm vui, sự lạc quan và gắn kết con người với nhau. Tuy nhiên, tiếng cười chỉ thực sự có ý nghĩa khi xuất phát từ sự nhân ái, không mang tính chế giễu hay làm tổn thương người khác.
Từ “thiếu phụ” trong câu văn mang sắc thái nghĩa chỉ người phụ nữ còn trẻ, đã có gia đình (thường là đã làm mẹ).
Ngoài nghĩa chỉ đối tượng, từ này còn có sắc thái trang trọng, lịch sự và tôn trọng, gợi hình ảnh một người phụ nữ trẻ trung, đằm thắm, chín chắn hơn “cô gái” nhưng vẫn còn nét trẻ trung, dịu dàng.