LÊ HOÀNG QUÂN
Giới thiệu về bản thân
Trong đoạn trích chia tay Kim Trọng, hình tượng Thúy Kiều hiện lên với tất cả vẻ đẹp của một người con gái giàu tình cảm, thủy chung và sâu sắc. Trước giờ ly biệt, nàng thổ lộ nỗi lòng bằng những lời nhắn nhủ chan chứa yêu thương. Kiều lo lắng cho hạnh phúc lâu dài, nhấn mạnh sự đồng lòng: “Sao cho trong ấm thì ngoài mới êm”. Nàng cũng tỏ rõ phẩm chất chân thành khi mong Kim Trọng sống thật thẳng thắn, không giấu giếm, bởi tình yêu cần sự tin tưởng: “Hơn điều giấu ngược giấu xuôi / Lại mang những tiếng tày trời đến sau”. Đặc biệt, Kiều biết đặt chữ “nghĩa” lên trên chữ “tình”: “Đôi ta chút nghĩa đèo bòng / Đến nhà, trước liệu nói sòng cho minh”. Những lời dặn dò vừa thiết tha vừa chín chắn cho thấy nàng không chỉ sống trong cảm xúc mà còn suy nghĩ thấu đáo, lo xa. Thúy Kiều hiện lên không chỉ là một người con gái đa sầu đa cảm mà còn là người phụ nữ biết hi sinh, giàu trách nhiệm, khát vọng thủy chung son sắt. Qua đó, Nguyễn Du ngợi ca vẻ đẹp tâm hồn và tình yêu sâu nặng của người phụ nữ trong xã hội phong kiến.
Câu 2Trong bất cứ thời đại nào, lí tưởng sống luôn giữ vai trò quan trọng, đặc biệt với thế hệ trẻ – những người sẽ gánh vác tương lai đất nước. Sống có lí tưởng là xác định cho mình mục tiêu đúng đắn, cao đẹp để phấn đấu, cống hiến và khẳng định giá trị bản thân.
Ngày nay, trong bối cảnh hội nhập toàn cầu, thế hệ trẻ cần nuôi dưỡng lí tưởng sống gắn liền với tình yêu Tổ quốc, tinh thần trách nhiệm với cộng đồng, đồng thời biết khẳng định bản lĩnh và trí tuệ trong học tập, lao động, sáng tạo. Một bạn trẻ có lí tưởng sẽ không sống buông thả, mơ hồ mà luôn nỗ lực học hỏi, rèn luyện, dấn thân vì những giá trị tốt đẹp. Chẳng hạn, những tấm gương trẻ dám khởi nghiệp, dám theo đuổi nghiên cứu khoa học hay tình nguyện vì cộng đồng chính là biểu hiện sinh động của lối sống có lí tưởng.
Ngược lại, nếu không có lí tưởng, con người dễ rơi vào lối sống ích kỉ, vô nghĩa, chạy theo vật chất tầm thường. Đó là tình trạng một bộ phận thanh niên hiện nay sống thờ ơ, chỉ nghĩ đến hưởng thụ, thiếu trách nhiệm với bản thân và xã hội. Lối sống ấy không chỉ làm lãng phí tuổi trẻ mà còn gây cản trở cho sự phát triển của đất nước.
Mỗi người trẻ cần tự ý thức về vai trò, trách nhiệm của mình, từ đó xác định lí tưởng phù hợp với khả năng, điều kiện, và kiên trì theo đuổi. Đó có thể là ước mơ trở thành bác sĩ cứu người, kỹ sư sáng tạo công nghệ mới, nhà giáo tận tụy hay đơn giản là một công dân sống tử tế, có ích cho xã hội. Quan trọng nhất, lí tưởng sống phải gắn liền với khát vọng cống hiến và ý chí vươn lên.
Tóm lại, lí tưởng sống là kim chỉ nam định hướng cho tuổi trẻ. Thế hệ trẻ hôm nay cần nuôi dưỡng ước mơ lớn, sống trách nhiệm và nhân ái để vừa khẳng định giá trị bản thân, vừa góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp.
Câu 1. Xác định thể thơ của văn bản.
Đoạn trích được viết bằng thể thơ lục bát (một câu 6 tiếng xen kẽ một câu 8 tiếng, có vần điệu uyển chuyển, truyền thống của dân tộc).
Câu 2. Đoạn trích trên kể về sự việc gì?
Đoạn thơ kể về cảnh chia tay giữa Thúy Kiều và Kim Trọng khi Kim Trọng phải về quê chịu tang chú. Cả hai lưu luyến bịn rịn, trao cho nhau những lời dặn dò, lời hẹn thề trong nỗi buồn chia xa.
Câu 3. Xác định và nêu tác dụng của biện pháp tu từ trong hai dòng thơ:
Người về chiếc bóng năm canh,
Kẻ đi muôn dặm một mình xa xôi.
- Biện pháp tu từ:
- Đối lập (người về – kẻ đi; năm canh – muôn dặm).
- Ẩn dụ (chiếc bóng → sự cô đơn; muôn dặm → nỗi xa cách mênh mông).
- Tác dụng: Khắc họa sâu sắc cảnh ngộ chia lìa, sự cô đơn buồn tủi của đôi lứa, đồng thời gợi lên nỗi đau đớn, trống trải khi tình yêu bị ngăn cách bởi không gian và thời gian.
Câu 4. Cảm hứng chủ đạo trong văn bản trên là gì?
Cảm hứng chủ đạo là nỗi buồn chia ly, sự lưu luyến, nhớ thương và khát vọng thủy chung trong tình yêu đôi lứa.
Câu 5. Hãy đặt nhan đề cho đoạn trích và giải thích lí do.
Có thể đặt nhan đề: “Cảnh chia tay của Kiều và Kim Trọng”.
- Lí do: Nhan đề thể hiện nội dung chính của đoạn thơ – cuộc chia ly đầy xúc động giữa hai nhân vật, qua đó bộc lộ tâm trạng đau buồn, tình yêu sâu nặng, lời thề gắn bó son sắt của đôi lứa.
Câu 1 bài lamf
Bài thơ Những bóng người trên sân ga của Nguyễn Bính là một khúc ca buồn về chia ly, với nhiều nét đặc sắc nghệ thuật và nội dung. Về nội dung, tác giả đã tái hiện sinh động những cảnh tiễn đưa nơi sân ga: từ đôi bạn nhỏ, người yêu, vợ chồng, mẹ con đến cả những con người đơn lẻ. Dù khác nhau về hoàn cảnh, tất cả đều gặp nhau ở một điểm chung: nỗi buồn bịn rịn, thương nhớ khi chia xa. Điều này làm nổi bật chủ đề muôn thuở: chia ly là một phần tất yếu trong cuộc sống, đồng thời phản ánh tình cảm tha thiết, gắn bó giữa con người với con người. Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng điệp ngữ “Có lần tôi thấy…” làm sợi chỉ xuyên suốt, tạo nhịp điệu đều đặn, gợi cảm giác chứng kiến liên tiếp những cảnh chia tay. Thể thơ lục bát uyển chuyển, giàu nhạc tính kết hợp với hình ảnh gợi tả cụ thể như “khăn màu thổn thức bay”, “lưng còng đổ bóng” càng làm tăng sức gợi cảm. Nhờ đó, nỗi buồn nơi sân ga trở thành nỗi buồn nhân loại, chạm đến trái tim người đọc. Bài thơ vừa mang giá trị hiện thực, vừa chứa đựng chiều sâu nhân văn về tình đời, tình người.
Câu 2 bài làm
Nhà thơ Mỹ Robert Frost từng viết:
“Trong rừng có nhiều lối đi
Và tôi chọn lối đi chưa có dấu chân người.”
Lời thơ đã trở thành biểu tượng cho tinh thần dám lựa chọn con đường riêng, sáng tạo trong cuộc sống. Đây là một quan niệm sâu sắc và đầy ý nghĩa đối với mỗi người.
Trong cuộc đời, mỗi người đều đứng trước nhiều ngã rẽ, nhiều lựa chọn. Đi theo lối mòn, con đường có sẵn sẽ mang lại sự an toàn, ít rủi ro. Nhưng nếu ai cũng đi lại những lối cũ, cuộc sống sẽ trở nên đơn điệu, xã hội sẽ thiếu sự đổi mới. Chọn “lối đi chưa có dấu chân người” chính là chọn sự sáng tạo, khác biệt, dám bứt phá khỏi giới hạn thông thường để khẳng định bản thân và mang lại những giá trị mới mẻ.
Câu 1 :Trong truyện ngắn Anh béo và anh gầy của Sê-khốp, nhân vật anh gầy hiện lên với tính cách nhỏ nhen, hèn kém và khúm núm. Khi mới gặp lại bạn cũ, anh gầy rất vui mừng, thân mật, trò chuyện tự nhiên, tự hào giới thiệu vợ con. Nhưng sự thay đổi xảy ra ngay khi biết anh béo có địa vị cao hơn: anh gầy trở nên run rẩy, cúi đầu khép nép, xưng hô bằng giọng nô lệ, coi bạn cũ như “quan lớn”. Thái độ ấy kéo theo cả vợ và con trai cũng rúm ró, e sợ. Sự biến đổi ấy bộc lộ rõ tâm lý tự ti, nịnh bợ quyền lực và coi nhẹ tình bạn. Nhân vật anh gầy là hình ảnh điển hình của những con người ti tiện trong xã hội cũ, sống cúi mình trước địa vị, danh lợi mà quên đi nhân phẩm và nghĩa tình. Qua đó, tác giả phê phán thói hèn mạt, đồng thời bộc lộ sự chán ghét của chính những người có địa vị khi phải đối diện với sự khúm núm giả dối. Nhân vật anh gầy đã để lại bài học: con người phải biết giữ phẩm giá, đừng để quyền lực và địa vị làm lu mờ tình cảm chân thành.
Câu 2 ;
Có ý kiến cho rằng: “Chúng ta có thể phàn nàn vì bụi hồng có gai hoặc vui mừng vì bụi gai có hoa hồng.” Câu nói giản dị nhưng hàm chứa triết lí sâu sắc về cách nhìn nhận cuộc sống. Trong bất cứ hoàn cảnh nào, ta luôn có thể lựa chọn giữa sự bi quan hay lạc quan, giữa phàn nàn hay trân trọng.
Quả thật, cuộc sống vốn không bao giờ hoàn hảo. Một bông hồng đẹp luôn đi kèm với những chiếc gai nhọn, cũng như mỗi thành công luôn đi cùng khó khăn, mỗi niềm vui xen lẫn thử thách. Người bi quan sẽ chỉ nhìn thấy gai, từ đó chán nản, than vãn, bỏ lỡ cái đẹp đáng được tận hưởng. Ngược lại, người lạc quan sẽ vui mừng vì giữa bụi gai lại nở ra bông hoa, nhờ đó họ biết trân trọng giá trị, nuôi dưỡng hi vọng và tìm thấy động lực để bước tiếp. Cách nhìn tích cực không xóa bỏ được khó khăn, nhưng giúp ta đủ bản lĩnh để vượt qua chúng.
Trong thực tế, nhiều người chỉ biết than vãn trước thất bại, coi khó khăn là trở ngại không thể vượt qua, nên dễ bỏ cuộc. Trái lại, những con người thành công thường là người nhìn thấy cơ hội trong thử thách. Thomas Edison từng thất bại hàng nghìn lần khi chế tạo bóng đèn, nhưng ông không gọi đó là thất bại, mà là “tìm ra thêm một cách không hiệu quả” để tiếp tục tiến lên. Ở Việt Nam, sau những thiên tai khắc nghiệt, nhiều người dân vẫn giữ niềm tin, đoàn kết dựng xây lại cuộc sống. Chính nhờ cách nhìn lạc quan, họ biến đau thương thành sức mạnh.
Tuy nhiên, không phải lúc nào lạc quan cũng đồng nghĩa với việc bỏ qua khó khăn. Điều quan trọng là ta cần nhìn nhận hiện thực đúng đắn, thấy được cả “hoa” lẫn “gai”. Chỉ khi chấp nhận sự thật và đối diện với thử thách bằng tinh thần tích cực, ta mới trưởng thành và đạt được thành công bền vững.
Tóm lại, câu nói trên nhắc nhở chúng ta: trong mọi hoàn cảnh, hãy chọn cách nhìn nhận tích cực. Đừng chỉ phàn nàn vì gai nhọn mà hãy biết trân trọng bông hoa rực rỡ. Sống lạc quan, chúng ta sẽ biến thử thách thành cơ hội, biến cuộc đời thành hành trình nhiều màu sắc và ý nghĩa hơn.
Câu 1 :Trong truyện ngắn Anh béo và anh gầy của Sê-khốp, nhân vật anh gầy hiện lên với tính cách nhỏ nhen, hèn kém và khúm núm. Khi mới gặp lại bạn cũ, anh gầy rất vui mừng, thân mật, trò chuyện tự nhiên, tự hào giới thiệu vợ con. Nhưng sự thay đổi xảy ra ngay khi biết anh béo có địa vị cao hơn: anh gầy trở nên run rẩy, cúi đầu khép nép, xưng hô bằng giọng nô lệ, coi bạn cũ như “quan lớn”. Thái độ ấy kéo theo cả vợ và con trai cũng rúm ró, e sợ. Sự biến đổi ấy bộc lộ rõ tâm lý tự ti, nịnh bợ quyền lực và coi nhẹ tình bạn. Nhân vật anh gầy là hình ảnh điển hình của những con người ti tiện trong xã hội cũ, sống cúi mình trước địa vị, danh lợi mà quên đi nhân phẩm và nghĩa tình. Qua đó, tác giả phê phán thói hèn mạt, đồng thời bộc lộ sự chán ghét của chính những người có địa vị khi phải đối diện với sự khúm núm giả dối. Nhân vật anh gầy đã để lại bài học: con người phải biết giữ phẩm giá, đừng để quyền lực và địa vị làm lu mờ tình cảm chân thành.
Câu 2 ;
Có ý kiến cho rằng: “Chúng ta có thể phàn nàn vì bụi hồng có gai hoặc vui mừng vì bụi gai có hoa hồng.” Câu nói giản dị nhưng hàm chứa triết lí sâu sắc về cách nhìn nhận cuộc sống. Trong bất cứ hoàn cảnh nào, ta luôn có thể lựa chọn giữa sự bi quan hay lạc quan, giữa phàn nàn hay trân trọng.
Quả thật, cuộc sống vốn không bao giờ hoàn hảo. Một bông hồng đẹp luôn đi kèm với những chiếc gai nhọn, cũng như mỗi thành công luôn đi cùng khó khăn, mỗi niềm vui xen lẫn thử thách. Người bi quan sẽ chỉ nhìn thấy gai, từ đó chán nản, than vãn, bỏ lỡ cái đẹp đáng được tận hưởng. Ngược lại, người lạc quan sẽ vui mừng vì giữa bụi gai lại nở ra bông hoa, nhờ đó họ biết trân trọng giá trị, nuôi dưỡng hi vọng và tìm thấy động lực để bước tiếp. Cách nhìn tích cực không xóa bỏ được khó khăn, nhưng giúp ta đủ bản lĩnh để vượt qua chúng.
Trong thực tế, nhiều người chỉ biết than vãn trước thất bại, coi khó khăn là trở ngại không thể vượt qua, nên dễ bỏ cuộc. Trái lại, những con người thành công thường là người nhìn thấy cơ hội trong thử thách. Thomas Edison từng thất bại hàng nghìn lần khi chế tạo bóng đèn, nhưng ông không gọi đó là thất bại, mà là “tìm ra thêm một cách không hiệu quả” để tiếp tục tiến lên. Ở Việt Nam, sau những thiên tai khắc nghiệt, nhiều người dân vẫn giữ niềm tin, đoàn kết dựng xây lại cuộc sống. Chính nhờ cách nhìn lạc quan, họ biến đau thương thành sức mạnh.
Tuy nhiên, không phải lúc nào lạc quan cũng đồng nghĩa với việc bỏ qua khó khăn. Điều quan trọng là ta cần nhìn nhận hiện thực đúng đắn, thấy được cả “hoa” lẫn “gai”. Chỉ khi chấp nhận sự thật và đối diện với thử thách bằng tinh thần tích cực, ta mới trưởng thành và đạt được thành công bền vững.
Tóm lại, câu nói trên nhắc nhở chúng ta: trong mọi hoàn cảnh, hãy chọn cách nhìn nhận tích cực. Đừng chỉ phàn nàn vì gai nhọn mà hãy biết trân trọng bông hoa rực rỡ. Sống lạc quan, chúng ta sẽ biến thử thách thành cơ hội, biến cuộc đời thành hành trình nhiều màu sắc và ý nghĩa hơn.
Câu 1 :Trong truyện ngắn Anh béo và anh gầy của Sê-khốp, nhân vật anh gầy hiện lên với tính cách nhỏ nhen, hèn kém và khúm núm. Khi mới gặp lại bạn cũ, anh gầy rất vui mừng, thân mật, trò chuyện tự nhiên, tự hào giới thiệu vợ con. Nhưng sự thay đổi xảy ra ngay khi biết anh béo có địa vị cao hơn: anh gầy trở nên run rẩy, cúi đầu khép nép, xưng hô bằng giọng nô lệ, coi bạn cũ như “quan lớn”. Thái độ ấy kéo theo cả vợ và con trai cũng rúm ró, e sợ. Sự biến đổi ấy bộc lộ rõ tâm lý tự ti, nịnh bợ quyền lực và coi nhẹ tình bạn. Nhân vật anh gầy là hình ảnh điển hình của những con người ti tiện trong xã hội cũ, sống cúi mình trước địa vị, danh lợi mà quên đi nhân phẩm và nghĩa tình. Qua đó, tác giả phê phán thói hèn mạt, đồng thời bộc lộ sự chán ghét của chính những người có địa vị khi phải đối diện với sự khúm núm giả dối. Nhân vật anh gầy đã để lại bài học: con người phải biết giữ phẩm giá, đừng để quyền lực và địa vị làm lu mờ tình cảm chân thành.
Câu 2 ;
Có ý kiến cho rằng: “Chúng ta có thể phàn nàn vì bụi hồng có gai hoặc vui mừng vì bụi gai có hoa hồng.” Câu nói giản dị nhưng hàm chứa triết lí sâu sắc về cách nhìn nhận cuộc sống. Trong bất cứ hoàn cảnh nào, ta luôn có thể lựa chọn giữa sự bi quan hay lạc quan, giữa phàn nàn hay trân trọng.
Quả thật, cuộc sống vốn không bao giờ hoàn hảo. Một bông hồng đẹp luôn đi kèm với những chiếc gai nhọn, cũng như mỗi thành công luôn đi cùng khó khăn, mỗi niềm vui xen lẫn thử thách. Người bi quan sẽ chỉ nhìn thấy gai, từ đó chán nản, than vãn, bỏ lỡ cái đẹp đáng được tận hưởng. Ngược lại, người lạc quan sẽ vui mừng vì giữa bụi gai lại nở ra bông hoa, nhờ đó họ biết trân trọng giá trị, nuôi dưỡng hi vọng và tìm thấy động lực để bước tiếp. Cách nhìn tích cực không xóa bỏ được khó khăn, nhưng giúp ta đủ bản lĩnh để vượt qua chúng.
Trong thực tế, nhiều người chỉ biết than vãn trước thất bại, coi khó khăn là trở ngại không thể vượt qua, nên dễ bỏ cuộc. Trái lại, những con người thành công thường là người nhìn thấy cơ hội trong thử thách. Thomas Edison từng thất bại hàng nghìn lần khi chế tạo bóng đèn, nhưng ông không gọi đó là thất bại, mà là “tìm ra thêm một cách không hiệu quả” để tiếp tục tiến lên. Ở Việt Nam, sau những thiên tai khắc nghiệt, nhiều người dân vẫn giữ niềm tin, đoàn kết dựng xây lại cuộc sống. Chính nhờ cách nhìn lạc quan, họ biến đau thương thành sức mạnh.
Tuy nhiên, không phải lúc nào lạc quan cũng đồng nghĩa với việc bỏ qua khó khăn. Điều quan trọng là ta cần nhìn nhận hiện thực đúng đắn, thấy được cả “hoa” lẫn “gai”. Chỉ khi chấp nhận sự thật và đối diện với thử thách bằng tinh thần tích cực, ta mới trưởng thành và đạt được thành công bền vững.
Tóm lại, câu nói trên nhắc nhở chúng ta: trong mọi hoàn cảnh, hãy chọn cách nhìn nhận tích cực. Đừng chỉ phàn nàn vì gai nhọn mà hãy biết trân trọng bông hoa rực rỡ. Sống lạc quan, chúng ta sẽ biến thử thách thành cơ hội, biến cuộc đời thành hành trình nhiều màu sắc và ý nghĩa hơn.