VŨ NGUYỄN CẨM LY
Giới thiệu về bản thân
Còn tôi ghét bạn vì câu ấy-)))
Áp dụng công thức là ra nhá
Câu 1. Thể thơ: lục bát. Câu 2. Sự việc được kể: Thúc Sinh từ biệt Thúy Kiều, về gặp Hoạn Thư để trình bày việc mình đã cưới vợ lẽ. Câu 3. −Biện pháp tu từ được tác giả sử dụng trong hai dòng thơ là biện pháp tu từ đối. − Tác dụng: Nhấn mạnh sự lê thê của thời gian và sự dằng dặc, vô cùng của không gian trong cảm nhận của Thúy Kiều và Thúc Sinh. Câu 4. Cảm hứng chủ đạo: tác giả thể hiện sự đồng cảm, xót thương trước khát vọng hạnh phúc nhỏ nhoi mà mong manh, bấp bênh, nhiều bất trắc của nàng Kiều. Câu 5. -Ta có thể đặt tên cho đoạn trích trên là "Thúc Sinh từ biệt Thúy Kiều" hoặc "Vầng trăng ai xẻ làm đôi?" vì những nhan đề này thể hiện trọn vẹn nội dung chính của văn bản, đồng thời gợi lên cảm xúc buồn rầu của Thúy Kiều trước cảnh phu thê chia ly.
Câu 1 Trong đoạn trích chia tay Kim Trọng, hình tượng Thúy Kiều hiện lên với tất cả nỗi đau đớn và bi thương của một kiếp hồng nhan bạc mệnh. Tôi cảm nhận được ở Kiều một tâm hồn giàu tình yêu, thủy chung mà cũng vô cùng hiếu thảo. Trước biến cố gia đình, nàng chấp nhận hi sinh tình riêng để gánh lấy chữ hiếu với cha mẹ. Đó là sự lựa chọn đầy nước mắt, nhưng cũng cho thấy tấm lòng nhân hậu và cao cả của Kiều. Đứng trước cảnh chia ly, Kiều đau đớn đến tột cùng, tiếng khóc của nàng như thắt vào lòng người đọc. Nhưng trong khổ đau ấy, ta còn nhận ra ở Kiều sự sâu sắc và giàu cảm xúc: nàng biết trân trọng tình yêu, biết giữ trọn chữ tình cho Kim Trọng dù số phận đã chia lìa. Chính điều đó khiến Thúy Kiều trở thành nhân vật đặc biệt, vừa gần gũi vừa lớn lao. Đọc đoạn trích, tôi vừa thương, vừa kính phục nàng – một người con gái dám sống hết mình cho tình và hiếu, nhưng cũng phải chịu nhiều cay đắng do xã hội phong kiến bất công gây ra. --- Câu 2 Trong cuộc sống hôm nay, tôi luôn nghĩ rằng lý tưởng chính là ngọn đèn soi đường cho mỗi người trẻ bước đi giữa muôn ngả rẽ. Không có lý tưởng, con người dễ mất phương hướng, dễ sống hời hợt và vô định. Với riêng tôi, và cũng là với nhiều bạn trẻ khác, việc xác định cho mình một lý tưởng sống đúng đắn là điều vô cùng quan trọng. Lý tưởng trước hết giúp chúng tôi có mục tiêu để phấn đấu. Giữa một xã hội năng động và nhiều biến đổi, thanh niên cần nuôi dưỡng khát vọng học tập, cống hiến, khẳng định giá trị bản thân. Lý tưởng ấy không nhất thiết phải quá lớn lao như “cứu nhân độ thế”, nhưng cần thiết thực, phù hợp với khả năng và hoàn cảnh của mỗi người. Chẳng hạn, học tốt để sau này có nghề nghiệp ổn định, góp phần xây dựng quê hương cũng đã là một lý tưởng đẹp. Tôi tin rằng, khi mỗi người trẻ có ước mơ và không ngừng rèn luyện, xã hội sẽ ngày càng tiến bộ. Bên cạnh đó, lý tưởng còn giúp thế hệ trẻ biết sống có trách nhiệm hơn. Tôi nhận ra rằng một số bạn trẻ ngày nay dễ sa vào lối sống hưởng thụ, thờ ơ với cộng đồng. Điều ấy khiến tôi càng hiểu rõ hơn giá trị của một lý tưởng tốt đẹp: nó gắn cá nhân với tập thể, khơi dậy tinh thần “sống vì mọi người”. Khi tôi tham gia các hoạt động thiện nguyện, giúp đỡ trẻ em nghèo hay trồng cây xanh bảo vệ môi trường, tôi cảm nhận sâu sắc niềm vui khi được sống có ích. Chính những việc làm giản dị ấy nuôi dưỡng lý tưởng trong tôi: góp phần nhỏ bé để xã hội nhân văn và tươi đẹp hơn. Tuy nhiên, để biến lý tưởng thành hiện thực, thế hệ trẻ không chỉ cần mơ ước mà còn phải hành động kiên trì. Tôi hiểu rằng lý tưởng không thể đến từ sự mơ hồ, mà phải gắn với nỗ lực cụ thể mỗi ngày: học tập chăm chỉ, rèn luyện kỹ năng, giữ vững đạo đức. Những thử thách, thất bại có thể khiến ta chùn bước, nhưng lý tưởng sẽ giúp ta đứng dậy, vượt qua và trưởng thành hơn. Tóm lại, lý tưởng chính là động lực và cũng là kim chỉ nam để thế hệ trẻ chúng tôi định hình giá trị sống. Tôi chọn cho mình lý tưởng sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội. Tôi tin rằng nếu mỗi bạn trẻ đều nuôi dưỡng một lý tưởng tốt đẹp và kiên định theo đuổi nó, đất nước ta sẽ có thêm nhiều thế hệ giàu trí tuệ, giàu nhân ái và mạnh mẽ bước vào tương lai.
Câu 1. Thể thơ: lục bát. Câu 2. Sự việc được kể: Thúc Sinh từ biệt Thúy Kiều, về gặp Hoạn Thư để trình bày việc mình đã cưới vợ lẽ. Câu 3. −Biện pháp tu từ được tác giả sử dụng trong hai dòng thơ là biện pháp tu từ đối. − Tác dụng: Nhấn mạnh sự lê thê của thời gian và sự dằng dặc, vô cùng của không gian trong cảm nhận của Thúy Kiều và Thúc Sinh. Câu 4. Cảm hứng chủ đạo: tác giả thể hiện sự đồng cảm, xót thương trước khát vọng hạnh phúc nhỏ nhoi mà mong manh, bấp bênh, nhiều bất trắc của nàng Kiều. Câu 5. -Ta có thể đặt tên cho đoạn trích trên là "Thúc Sinh từ biệt Thúy Kiều" hoặc "Vầng trăng ai xẻ làm đôi?" vì những nhan đề này thể hiện trọn vẹn nội dung chính của văn bản, đồng thời gợi lên cảm xúc buồn rầu của Thúy Kiều trước cảnh phu thê chia ly.
Câu 1 Nhân vật anh gầy trong văn bản “Anh béo và anh gầy” hiện lên với vẻ ngoài khắc khổ và tính cách khiêm nhường. Tuy nghèo và chức vụ thấp, anh vẫn sống chân thành, cởi mở, không tính toán. Khi gặp lại bạn cũ, anh gầy rất vui mừng, nói năng gần gũi, vẫn giữ lối xưng hô bình đẳng, thể hiện sự trân trọng tình bạn. Tuy nhiên, khi biết anh béo làm chức vụ lớn, anh gầy bắt đầu tỏ ra rụt rè, lễ phép quá mức và tự ti. Sự thay đổi ấy phản ánh hoàn cảnh sống của anh: nghèo khó, địa vị thấp khiến anh luôn lo sợ và nhún nhường trước người có quyền thế. Qua đó, tác giả phê phán xã hội phân biệt đẳng cấp, đồng thời bộc lộ sự cảm thông với những con người thấp bé bị hoàn cảnh chi phối. Nhân vật anh gầy đại diện cho lớp người lương thiện nhưng bị ám ảnh bởi địa vị, tiếng nói của bản thân bị che lấp bởi sự mặc cảm. Dẫu vậy, qua cách anh gầy vui mừng khi gặp lại bạn, ta vẫn thấy ở anh một tấm lòng chân thành, giàu tình cảm, đáng được trân trọng.
Câu 2 Trong cuộc sống, mỗi người đều đối diện với khó khăn, thử thách và những điều không như ý. Cách chúng ta nhìn nhận vấn đề sẽ quyết định thái độ sống và kết quả đạt được. Câu nói: “Chúng ta có thể phàn nàn vì bụi hồng có gai hoặc vui mừng vì bụi gai có hoa hồng” đã đưa ra một thông điệp sâu sắc về cách lựa chọn góc nhìn trong cuộc đời. Trước hết, câu nói gợi ra hai thái độ trái ngược trước cùng một sự vật. Một người chỉ nhìn thấy gai nhọn—tức là những trở ngại, nỗi đau, thất bại—nên dễ bi quan, than vãn và bỏ cuộc. Ngược lại, người khác nhận ra hoa hồng—cái đẹp, niềm vui, cơ hội—nên biết trân trọng và lạc quan. Thực tế, hoàn cảnh không tự “tốt” hay “xấu”, chính cách nhìn của con người tạo nên cảm nhận tích cực hay tiêu cực. Thứ hai, lựa chọn góc nhìn tích cực không có nghĩa là phủ nhận khó khăn. Hoa hồng có gai, nhưng chính nhờ gai mà hoa được bảo vệ. Cũng như trong cuộc sống, thất bại giúp ta trưởng thành, gian khổ tạo nên bản lĩnh. Người lạc quan luôn tìm cách biến trở ngại thành động lực, còn người bi quan chỉ mãi dừng ở lời phàn nàn. Chẳng hạn, học sinh đối diện với bài kiểm tra khó có thể than thở và sợ hãi, nhưng cũng có thể coi đó là cơ hội để rèn luyện kiến thức và vượt lên chính mình. Thứ ba, thái độ tích cực ảnh hưởng đến chất lượng cuộc sống. Người biết trân trọng những gì mình có sẽ sống hạnh phúc hơn người chỉ so đo, trách móc. Họ không phủ nhận sự thật, nhưng họ chọn hành động thay vì than vãn. Thomas Edison từng thất bại hàng nghìn lần khi làm bóng đèn, nhưng ông không “phàn nàn vì gai”, mà “vui vì đã tìm ra thêm một cách không hiệu quả”. Chính góc nhìn ấy giúp ông tạo nên thành công. Tuy nhiên, không phải lúc nào chúng ta cũng dễ dàng giữ thái độ lạc quan. Có lúc con người yếu đuối, mệt mỏi, vấp ngã. Nhưng điều quan trọng là ta nhận ra rằng phàn nàn không thay đổi được thực tại, còn sự tích cực sẽ mở ra hướng đi. Lựa chọn cách nhìn không chỉ là cảm xúc, mà còn là bản lĩnh và trí tuệ. Là học sinh, chúng ta thường gặp áp lực học tập, điểm số, thi cử hoặc khó khăn trong các mối quan hệ. Nếu chỉ nhìn thấy “gai”, ta sẽ chán nản và mất động lực. Nếu biết nhìn thấy “hoa”, ta sẽ coi thử thách là cơ hội để tiến bộ. Ví dụ, điểm thấp không phải là thất bại, mà là lời nhắc để nỗ lực hơn. Tóm lại, câu nói trên khẳng định: cuộc sống giống như bụi hoa hồng, luôn tồn tại cả hoa và gai. Chúng ta không thể thay đổi sự thật, nhưng có thể thay đổi cách tiếp nhận nó. Chọn phàn nàn hay trân trọng, chán nản hay hi vọng là quyền của mỗi người. Hãy học cách nhìn vào điều tốt đẹp, bởi một góc nhìn tích cực sẽ giúp ta sống mạnh mẽ, hạnh phúc và thành công hơn.
Câu 1 Nhân vật anh gầy trong văn bản “Anh béo và anh gầy” hiện lên với vẻ ngoài khắc khổ và tính cách khiêm nhường. Tuy nghèo và chức vụ thấp, anh vẫn sống chân thành, cởi mở, không tính toán. Khi gặp lại bạn cũ, anh gầy rất vui mừng, nói năng gần gũi, vẫn giữ lối xưng hô bình đẳng, thể hiện sự trân trọng tình bạn. Tuy nhiên, khi biết anh béo làm chức vụ lớn, anh gầy bắt đầu tỏ ra rụt rè, lễ phép quá mức và tự ti. Sự thay đổi ấy phản ánh hoàn cảnh sống của anh: nghèo khó, địa vị thấp khiến anh luôn lo sợ và nhún nhường trước người có quyền thế. Qua đó, tác giả phê phán xã hội phân biệt đẳng cấp, đồng thời bộc lộ sự cảm thông với những con người thấp bé bị hoàn cảnh chi phối. Nhân vật anh gầy đại diện cho lớp người lương thiện nhưng bị ám ảnh bởi địa vị, tiếng nói của bản thân bị che lấp bởi sự mặc cảm. Dẫu vậy, qua cách anh gầy vui mừng khi gặp lại bạn, ta vẫn thấy ở anh một tấm lòng chân thành, giàu tình cảm, đáng được trân trọng.
Câu 2 Trong cuộc sống, mỗi người đều đối diện với khó khăn, thử thách và những điều không như ý. Cách chúng ta nhìn nhận vấn đề sẽ quyết định thái độ sống và kết quả đạt được. Câu nói: “Chúng ta có thể phàn nàn vì bụi hồng có gai hoặc vui mừng vì bụi gai có hoa hồng” đã đưa ra một thông điệp sâu sắc về cách lựa chọn góc nhìn trong cuộc đời. Trước hết, câu nói gợi ra hai thái độ trái ngược trước cùng một sự vật. Một người chỉ nhìn thấy gai nhọn—tức là những trở ngại, nỗi đau, thất bại—nên dễ bi quan, than vãn và bỏ cuộc. Ngược lại, người khác nhận ra hoa hồng—cái đẹp, niềm vui, cơ hội—nên biết trân trọng và lạc quan. Thực tế, hoàn cảnh không tự “tốt” hay “xấu”, chính cách nhìn của con người tạo nên cảm nhận tích cực hay tiêu cực. Thứ hai, lựa chọn góc nhìn tích cực không có nghĩa là phủ nhận khó khăn. Hoa hồng có gai, nhưng chính nhờ gai mà hoa được bảo vệ. Cũng như trong cuộc sống, thất bại giúp ta trưởng thành, gian khổ tạo nên bản lĩnh. Người lạc quan luôn tìm cách biến trở ngại thành động lực, còn người bi quan chỉ mãi dừng ở lời phàn nàn. Chẳng hạn, học sinh đối diện với bài kiểm tra khó có thể than thở và sợ hãi, nhưng cũng có thể coi đó là cơ hội để rèn luyện kiến thức và vượt lên chính mình. Thứ ba, thái độ tích cực ảnh hưởng đến chất lượng cuộc sống. Người biết trân trọng những gì mình có sẽ sống hạnh phúc hơn người chỉ so đo, trách móc. Họ không phủ nhận sự thật, nhưng họ chọn hành động thay vì than vãn. Thomas Edison từng thất bại hàng nghìn lần khi làm bóng đèn, nhưng ông không “phàn nàn vì gai”, mà “vui vì đã tìm ra thêm một cách không hiệu quả”. Chính góc nhìn ấy giúp ông tạo nên thành công. Tuy nhiên, không phải lúc nào chúng ta cũng dễ dàng giữ thái độ lạc quan. Có lúc con người yếu đuối, mệt mỏi, vấp ngã. Nhưng điều quan trọng là ta nhận ra rằng phàn nàn không thay đổi được thực tại, còn sự tích cực sẽ mở ra hướng đi. Lựa chọn cách nhìn không chỉ là cảm xúc, mà còn là bản lĩnh và trí tuệ. Là học sinh, chúng ta thường gặp áp lực học tập, điểm số, thi cử hoặc khó khăn trong các mối quan hệ. Nếu chỉ nhìn thấy “gai”, ta sẽ chán nản và mất động lực. Nếu biết nhìn thấy “hoa”, ta sẽ coi thử thách là cơ hội để tiến bộ. Ví dụ, điểm thấp không phải là thất bại, mà là lời nhắc để nỗ lực hơn. Tóm lại, câu nói trên khẳng định: cuộc sống giống như bụi hoa hồng, luôn tồn tại cả hoa và gai. Chúng ta không thể thay đổi sự thật, nhưng có thể thay đổi cách tiếp nhận nó. Chọn phàn nàn hay trân trọng, chán nản hay hi vọng là quyền của mỗi người. Hãy học cách nhìn vào điều tốt đẹp, bởi một góc nhìn tích cực sẽ giúp ta sống mạnh mẽ, hạnh phúc và thành công hơn.
Câu 1 Nhân vật anh gầy trong văn bản “Anh béo và anh gầy” hiện lên với vẻ ngoài khắc khổ và tính cách khiêm nhường. Tuy nghèo và chức vụ thấp, anh vẫn sống chân thành, cởi mở, không tính toán. Khi gặp lại bạn cũ, anh gầy rất vui mừng, nói năng gần gũi, vẫn giữ lối xưng hô bình đẳng, thể hiện sự trân trọng tình bạn. Tuy nhiên, khi biết anh béo làm chức vụ lớn, anh gầy bắt đầu tỏ ra rụt rè, lễ phép quá mức và tự ti. Sự thay đổi ấy phản ánh hoàn cảnh sống của anh: nghèo khó, địa vị thấp khiến anh luôn lo sợ và nhún nhường trước người có quyền thế. Qua đó, tác giả phê phán xã hội phân biệt đẳng cấp, đồng thời bộc lộ sự cảm thông với những con người thấp bé bị hoàn cảnh chi phối. Nhân vật anh gầy đại diện cho lớp người lương thiện nhưng bị ám ảnh bởi địa vị, tiếng nói của bản thân bị che lấp bởi sự mặc cảm. Dẫu vậy, qua cách anh gầy vui mừng khi gặp lại bạn, ta vẫn thấy ở anh một tấm lòng chân thành, giàu tình cảm, đáng được trân trọng.
Câu 2 Trong cuộc sống, mỗi người đều đối diện với khó khăn, thử thách và những điều không như ý. Cách chúng ta nhìn nhận vấn đề sẽ quyết định thái độ sống và kết quả đạt được. Câu nói: “Chúng ta có thể phàn nàn vì bụi hồng có gai hoặc vui mừng vì bụi gai có hoa hồng” đã đưa ra một thông điệp sâu sắc về cách lựa chọn góc nhìn trong cuộc đời. Trước hết, câu nói gợi ra hai thái độ trái ngược trước cùng một sự vật. Một người chỉ nhìn thấy gai nhọn—tức là những trở ngại, nỗi đau, thất bại—nên dễ bi quan, than vãn và bỏ cuộc. Ngược lại, người khác nhận ra hoa hồng—cái đẹp, niềm vui, cơ hội—nên biết trân trọng và lạc quan. Thực tế, hoàn cảnh không tự “tốt” hay “xấu”, chính cách nhìn của con người tạo nên cảm nhận tích cực hay tiêu cực. Thứ hai, lựa chọn góc nhìn tích cực không có nghĩa là phủ nhận khó khăn. Hoa hồng có gai, nhưng chính nhờ gai mà hoa được bảo vệ. Cũng như trong cuộc sống, thất bại giúp ta trưởng thành, gian khổ tạo nên bản lĩnh. Người lạc quan luôn tìm cách biến trở ngại thành động lực, còn người bi quan chỉ mãi dừng ở lời phàn nàn. Chẳng hạn, học sinh đối diện với bài kiểm tra khó có thể than thở và sợ hãi, nhưng cũng có thể coi đó là cơ hội để rèn luyện kiến thức và vượt lên chính mình. Thứ ba, thái độ tích cực ảnh hưởng đến chất lượng cuộc sống. Người biết trân trọng những gì mình có sẽ sống hạnh phúc hơn người chỉ so đo, trách móc. Họ không phủ nhận sự thật, nhưng họ chọn hành động thay vì than vãn. Thomas Edison từng thất bại hàng nghìn lần khi làm bóng đèn, nhưng ông không “phàn nàn vì gai”, mà “vui vì đã tìm ra thêm một cách không hiệu quả”. Chính góc nhìn ấy giúp ông tạo nên thành công. Tuy nhiên, không phải lúc nào chúng ta cũng dễ dàng giữ thái độ lạc quan. Có lúc con người yếu đuối, mệt mỏi, vấp ngã. Nhưng điều quan trọng là ta nhận ra rằng phàn nàn không thay đổi được thực tại, còn sự tích cực sẽ mở ra hướng đi. Lựa chọn cách nhìn không chỉ là cảm xúc, mà còn là bản lĩnh và trí tuệ. Là học sinh, chúng ta thường gặp áp lực học tập, điểm số, thi cử hoặc khó khăn trong các mối quan hệ. Nếu chỉ nhìn thấy “gai”, ta sẽ chán nản và mất động lực. Nếu biết nhìn thấy “hoa”, ta sẽ coi thử thách là cơ hội để tiến bộ. Ví dụ, điểm thấp không phải là thất bại, mà là lời nhắc để nỗ lực hơn. Tóm lại, câu nói trên khẳng định: cuộc sống giống như bụi hoa hồng, luôn tồn tại cả hoa và gai. Chúng ta không thể thay đổi sự thật, nhưng có thể thay đổi cách tiếp nhận nó. Chọn phàn nàn hay trân trọng, chán nản hay hi vọng là quyền của mỗi người. Hãy học cách nhìn vào điều tốt đẹp, bởi một góc nhìn tích cực sẽ giúp ta sống mạnh mẽ, hạnh phúc và thành công hơn.
Câu 1. Xác định thể loại của văn bản. → Văn bản Anh béo và anh gầy thuộc thể loại truyện ngắn hiện thực phê phán. ⸻ Câu 2. Xác định đoạn văn thể hiện sự thay đổi đột ngột về trạng thái, biểu cảm của gia đình anh gầy. → Đoạn văn: “Anh gầy bỗng dưng tái mét mặt, ngây ra như phỗng đá, nhưng lát sau thì anh ta toét miệng cười mặt mày nhăn nhúm; dường như mắt anh ta sáng hẳn lên. Toàn thân anh ta rúm ró, so vai rụt cổ khúm núm… Cả mấy thứ va-li, hộp, túi của anh ta như cũng co rúm lại, nhăn nhó… Chiếc cằm dài của bà vợ như dài thêm ra; thằng Na-pha-na-in thì rụt chân vào và gài hết cúc áo lại…” ⸻ Câu 3. Tình huống truyện của văn bản trên là gì? → Tình huống truyện: Cuộc gặp gỡ bất ngờ giữa hai người bạn cũ ở sân ga, trong đó sự thật về địa vị xã hội của anh béo và anh gầy được bộc lộ, làm thay đổi thái độ của anh gầy đối với bạn. ⸻ Câu 4. So sánh thái độ của anh gầy đối với anh béo trước và sau khi biết được cấp bậc của anh béo. • Trước khi biết cấp bậc: Anh gầy thân mật, cởi mở, tự nhiên, coi anh béo như bạn bè từ thuở nhỏ, nhắc lại kỉ niệm cũ, giới thiệu vợ con. • Sau khi biết cấp bậc: Anh gầy thay đổi hoàn toàn, trở nên khúm núm, rụt rè, nói năng cung kính, lễ phép, xem bạn như “quan lớn” chứ không còn là người bạn thuở nhỏ. ⸻ Câu 5. Phát biểu nội dung của văn bản. → Văn bản Anh béo và anh gầy phơi bày bộ mặt nịnh hót, khúm núm của những kẻ hèn nhát, coi trọng địa vị, tiền tài hơn tình bạn, đồng thời phê phán thói hèn hạ, xu nịnh và những quan niệm lệch lạc trong xã hội đương thời.
Câu 1. Xác định thể loại của văn bản. → Văn bản Anh béo và anh gầy thuộc thể loại truyện ngắn hiện thực phê phán.
⸻
Câu 2. Xác định đoạn văn thể hiện sự thay đổi đột ngột về trạng thái, biểu cảm của gia đình anh gầy. → Đoạn văn: “Anh gầy bỗng dưng tái mét mặt, ngây ra như phỗng đá, nhưng lát sau thì anh ta toét miệng cười mặt mày nhăn nhúm; dường như mắt anh ta sáng hẳn lên. Toàn thân anh ta dúm dó, so vai rụt cổ khúm núm… Cả mấy thứ vali, hộp, túi của anh ta như cũng co rúm lại, nhăn nhó… Chiếc cằm dài của bà vợ như dài thêm ra; thằng Na-pha-na-in thì rụt chân vào và gài hết cúc áo lại…”
⸻
Câu 3. Tình huống truyện của văn bản trên là gì? → Tình huống truyện: Cuộc gặp gỡ bất ngờ giữa hai người bạn cũ ở sân ga, trong đó sự thật về địa vị xã hội của anh béo và anh gầy được bộc lộ, làm thay đổi thái độ của anh gầy đối với bạn.
⸻
Câu 4. So sánh thái độ của anh gầy đối với anh béo trước và sau khi biết được cấp bậc của anh béo. • Trước khi biết cấp bậc: Anh gầy thân mật, cởi mở, tự nhiên, coi anh béo như bạn bè từ thuở nhỏ, nhắc lại kỉ niệm cũ, giới thiệu vợ con. • Sau khi biết cấp bậc: Anh gầy thay đổi hoàn toàn, trở nên khúm núm, rụt rè, nói năng cung kính, lễ phép, xem bạn như “quan lớn” chứ không còn là người bạn thuở nhỏ.
⸻
Câu 5. Phát biểu nội dung của văn bản. → Văn bản Anh béo và anh gầy phơi bày bộ mặt nịnh hót, khúm núm của những kẻ hèn nhát, coi trọng địa vị, tiền tài hơn tình bạn, đồng thời phê phán thói hèn hạ, xu nịnh và những quan niệm lệch lạc trong xã hội đương thời.