DƯƠNG NGỌC KHÁNH
Giới thiệu về bản thân
câu 1
Trong đoạn trích chia tay Kim Trọng, nhân vật Thúy Kiều hiện lên với vẻ đẹp vừa bi thương vừa cao cả. Trước cảnh ngộ gia biến, Kiều buộc phải bán mình chuộc cha, nhưng trong phút giây tiễn biệt, nàng không chỉ chìm trong nước mắt đau thương mà còn tỏ rõ sự sáng suốt và bản lĩnh. Nàng tha thiết căn dặn Kim Trọng: “Non nước xa khơi, sao cho trong ấm thì ngoài mới êm”, thể hiện tấm lòng hiếu thảo, luôn đặt chữ hiếu và chữ nghĩa gia đình lên trên hạnh phúc riêng. Đồng thời, Kiều còn bộc lộ phẩm chất thủy chung son sắt trong tình yêu, mong người yêu hiểu và chờ đợi: “Chén đưa nhớ bữa hôm nay, chén mừng xin đợi bữa này năm sau”. Sự lo lắng, trăn trở của nàng cho thấy Kiều không chỉ sống hết mình cho tình yêu mà còn sống có trách nhiệm với gia đình và danh dự. Bút pháp đối, ẩn dụ trong những câu thơ miêu tả cảnh chia ly càng làm nổi bật nỗi đau đớn, cô đơn của nàng. Qua đó, Nguyễn Du đã khắc họa một Thúy Kiều giàu đức hy sinh, đa sầu đa cảm nhưng vẫn sáng ngời phẩm chất cao đẹp của người phụ nữ truyền thống. Đoạn trích trở thành khúc ca bi thương mà lay động về tình yêu và số phận con người.
câu 2
Có người từng nói: “Tuổi trẻ không có lí tưởng khác nào bình minh không có ánh mặt trời.” Quả thật, lí tưởng giống như ánh sáng đầu ngày, mở ra con đường để con người bước đi một cách tự tin và vững chãi. Với thế hệ trẻ – những chủ nhân tương lai của đất nước – việc xác định cho mình một lí tưởng sống đúng đắn càng trở nên quan trọng hơn bao giờ hết. Đó không chỉ là kim chỉ nam định hướng cho từng cá nhân, mà còn là nguồn lực tinh thần góp phần làm nên sức mạnh chung của cả dân tộc.
Lí tưởng có thể hiểu là mục tiêu, hoài bão cao đẹp mà mỗi người khao khát vươn tới, gắn liền với lợi ích cộng đồng, chứ không chỉ giới hạn trong cái tôi nhỏ bé. Với thanh niên, lí tưởng trước hết thể hiện ở ước mơ học tập, rèn luyện, hoàn thiện bản thân để trở thành công dân có ích. Người trẻ sống có lí tưởng không chỉ biết yêu thương bản thân, gia đình, mà còn biết nghĩ cho người khác, biết cống hiến cho xã hội. Hình ảnh những sinh viên tình nguyện khoác áo xanh về với vùng sâu vùng xa, đem con chữ và tri thức đến với trẻ em nghèo; hay những bác sĩ trẻ tình nguyện nơi tuyến đầu chống dịch Covid-19 bất chấp hiểm nguy để bảo vệ cộng đồng… là minh chứng sinh động cho lí tưởng cao đẹp của tuổi trẻ hôm nay.
Không dừng lại ở tình cảm, lí tưởng còn biểu hiện ở ý chí dám nghĩ, dám làm, dám dấn thân vào con đường mới. Trong thời kì hội nhập quốc tế, nhiều bạn trẻ khởi nghiệp thành công, tạo ra sản phẩm công nghệ mang thương hiệu Việt, đưa trí tuệ dân tộc vươn ra thế giới. Những tấm gương như Nguyễn Hà Đông với trò chơi Flappy Bird gây tiếng vang toàn cầu, hay những bạn trẻ khởi nghiệp nông nghiệp công nghệ cao đã chứng minh rằng tuổi trẻ hoàn toàn có thể biến khát vọng thành hành động, biến ước mơ thành cống hiến thiết thực. Nhờ đó, lí tưởng của thế hệ trẻ không chỉ giúp mỗi người khẳng định bản thân mà còn góp phần nâng cao vị thế của đất nước trên trường quốc tế.
Ý nghĩa của việc sống có lí tưởng là vô cùng to lớn. Nó giúp tuổi trẻ tránh khỏi lối sống tầm thường, buông thả; tiếp thêm nghị lực để vượt qua khó khăn, thử thách; định hướng cho họ đi đúng đường, trở thành những công dân có trách nhiệm. Đặc biệt, khi lí tưởng cá nhân gắn bó với lí tưởng dân tộc, sức mạnh ấy sẽ cộng hưởng, tạo nên bước chuyển mình mạnh mẽ cho cả xã hội.
Tuy nhiên, bên cạnh những bạn trẻ giàu hoài bão, nhiệt huyết, vẫn còn một bộ phận sống mơ hồ, thiếu định hướng. Có người chỉ mải mê hưởng thụ, sa vào các thú vui vô bổ; có người nhầm lẫn lí tưởng với tham vọng ích kỉ, sẵn sàng bất chấp thủ đoạn để đạt lợi ích riêng. Đó là lối sống đáng phê phán, bởi nó không chỉ khiến tuổi trẻ trở nên vô nghĩa mà còn cản trở sự phát triển chung của cộng đồng.
Nhận thức được điều đó, thế hệ trẻ hôm nay cần nuôi dưỡng và rèn luyện cho mình một lí tưởng sống trong sáng, đúng đắn. Mỗi bạn trẻ hãy biết nuôi dưỡng ước mơ đẹp, gắn bó khát vọng cá nhân với trách nhiệm cộng đồng; trau dồi tri thức, rèn luyện kĩ năng, tu dưỡng đạo đức; đồng thời tích cực tham gia các hoạt động xã hội, thiện nguyện, bảo vệ môi trường và giữ gìn văn hóa truyền thống. Chỉ khi ấy, tuổi trẻ mới thực sự tỏa sáng, để lại dấu ấn tốt đẹp trong lòng mọi người.
Lí tưởng chính là ngọn hải đăng soi sáng con đường ra khơi của những con tàu tuổi trẻ. Một thế hệ thanh niên sống có lí tưởng sẽ không bao giờ lạc lối giữa biển đời mênh mông. Khi biết ước mơ lớn, sống có trách nhiệm và dám cống hiến, thế hệ trẻ không chỉ làm rạng ngời tuổi xuân của chính mình mà còn góp phần viết tiếp những trang sử vàng của cha ông, dựng xây đất nước ngày càng giàu đẹp, văn minh.
-+Câu 1:
-Đoạn trích được viết theo thể thơ: lục bát
Câu 2.
Đoạn trích kể về cuộc chia ly giữa Thúy Kiều và Kim Trọng. Do hoàn cảnh gia biến, Kiều phải bán mình chuộc cha, nên nàng khuyên Kim Trọng hãy tạm thời “hồi trang”, giữ trọn tình nghĩa, để sau này có cơ hội lại đoàn viên. Hai người quyến luyến chia tay trong cảnh ngập tràn lưu luyến, đau buồn.
Câu 3.
Hai câu thơ:
“Người về chiếc bóng năm canh,
Kẻ đi muôn dặm một mình xa xôi.”
Biện pháp tu từ: phép đối (người về – kẻ đi; chiếc bóng – muôn dặm),
Tác dụng:
+Tăng sức gợi hình gợi cảm cho câu thơ
Nhấn mạnh nỗi cô đơn, buồn tủi, cách trở của đôi lứa trong cảnh chia ly gợi hình ảnh đối lập mà đồng vọng: một bên ở nhà vò võ chăn đơn gối chiếc, một bên tha hương vạn dặm lẻ loi.
->Qua đó làm nổi bật tình yêu tha thiết và bi kịch chia xa của Kim – Kiều.
Câu 4.
Cảm hứng chủ đạo của đoạn trích là: nỗi đau xót, bi lụy của tình yêu đôi lứa khi phải chia ly vì hoàn cảnh éo le.
Câu 5.
Nhan đề có thể đặt: “Cuộc chia ly Kim – Kiều”.
Lí do: Đoạn thơ tập trung tái hiện cuộc chia tay đầy lưu luyến giữa hai nhân vật chính Kim Trọng và Thúy Kiều. Đây là điểm nhấn bi thương trong mối tình đẹp mà dang dở, đồng thời phản ánh hiện thực nghiệt ngã của số phận con người trong xã hội phong kiến.
câu 1
Anh gầy trong truyện ngắn Anh béo và anh gầy là một hình tượng nghệ thuật giàu ý nghĩa phê phán. Anh vốn là bạn học cũ, từng có mối quan hệ thân tình, gần gũi với anh béo. Ban đầu, khi gặp lại, anh gầy vui mừng khôn xiết, hồn nhiên giới thiệu vợ con, nhắc kỉ niệm xưa với giọng điệu chân chất, cởi mở. Tuy nhiên, sự thay đổi xảy ra khi anh biết bạn mình nay đã là viên chức bậc ba, còn bản thân chỉ là viên chức bậc bảy nhỏ bé. Lập tức, gương mặt anh “tái mét”, thân hình “rúm ró, so vai rụt cổ”, ngôn ngữ chuyển sang khúm núm, cung kính: “dạ bẩm quan lớn… đội ơn mưa móc…”. Không chỉ riêng anh, cả vợ và con trai cũng lộ rõ vẻ sợ hãi: cằm bà vợ “dường như dài thêm ra”, thằng bé thì rụt chân, gài hết cúc áo. Những chi tiết ấy đã khắc họa sâu sắc căn bệnh sợ cường quyền, sự mất tự trọng của con người nhỏ bé trong xã hội Nga đương thời. Bằng phép đối lập và bút pháp trào phúng sắc sảo, Sê-khốp vừa khiến người đọc bật cười, vừa ngậm ngùi xót xa. Qua nhân vật anh gầy, nhà văn phê phán thói xu nịnh, hèn nhát, đồng thời cảnh tỉnh con người hãy giữ gìn phẩm giá và sự chân thành trong tình bạn cũng như trong cuộc sống.
câu 2
Trong hành trình sống, con người không tránh khỏi những khúc quanh gập ghềnh, những chông gai thử thách. Nhưng điều quan trọng không phải ở hoàn cảnh, mà ở cách ta lựa chọn nhìn nhận nó. Có người chỉ thấy đau đớn vì “bụi hồng có gai”, nhưng cũng có người lại hạnh phúc khi nhận ra “bụi gai vẫn nở hoa hồng”. Câu nói giản dị ấy khơi gợi một chân lí sâu xa: chính thái độ sống quyết định niềm vui, nghị lực và hạnh phúc của mỗi người.
Trước hết, cần hiểu rằng, “bụi hồng có gai” tượng trưng cho những khó khăn, thử thách luôn song hành cùng cuộc sống. “Bụi gai có hoa hồng” lại gợi niềm tin và sự lạc quan, cho thấy cái đẹp và giá trị vẫn tồn tại ngay giữa nghịch cảnh. Như vậy, hai cách nhìn phản ánh hai thái độ sống: một bên bi quan, chỉ thấy gai góc; một bên tích cực, biết trân trọng vẻ đẹp dù nhỏ bé.
Trong cuộc sống, thái độ lựa chọn điểm nhìn giữ vai trò quyết định. Người chỉ mải than phiền sẽ dễ rơi vào thất vọng, bỏ lỡ cơ hội để trưởng thành. Ngược lại, người biết nhìn thấy “hoa hồng” trong “bụi gai” sẽ giữ cho mình tinh thần mạnh mẽ, lạc quan, từ đó tìm ra giải pháp và bước tiếp. Thực tế cho thấy, nhiều tấm gương đã minh chứng cho điều này. Thomas Edison không nản chí sau hàng nghìn lần thất bại mới sáng chế ra bóng đèn điện. Nick Vujicic – chàng trai không tay không chân – vẫn sống trọn vẹn, truyền cảm hứng cho hàng triệu người. Chính vì nhìn thấy “hoa hồng” giữa “gai nhọn”, họ đã biến khó khăn thành ánh sáng cuộc đời.
Tuy nhiên, cũng cần có cái nhìn khách quan, không cực đoan. Nếu chỉ mải tô hồng cuộc sống, ta dễ trở nên ảo tưởng, bỏ qua những khó khăn cần giải quyết. Do đó, thái độ đúng đắn nhất là vừa dũng cảm đối diện “gai”, vừa biết trân trọng “hoa hồng”. Gai giúp ta trưởng thành, hoa hồng cho ta niềm tin để bước tiếp.
Cuộc đời dẫu chẳng bao giờ vắng bóng gai góc, nhưng trong mỗi gai nhọn luôn ẩn giấu sắc hương của một bông hồng. Người biết nhìn đời bằng đôi mắt lạc quan sẽ biến gian khó thành cơ hội, biến thử thách thành sức mạnh. Bởi vậy, thay vì than phiền vì bóng tối, hãy học cách hướng về ánh sáng. Chỉ cần ta dám tin và sống tích cực, chắc chắn ta sẽ tìm thấy cho mình một mùa hoa hồng rực rỡ giữa muôn ngàn thử thách của cuộc đời.
Câu 1:
-Thể loại: Truyện ngắn
Câu 2: đoạn văn
''Anh gầy bỗng dưng tái mét mặt, ngây ra như phỗng đá, nhưng lát sau thì anh ta toét miệng cười mặt mày nhăn nhúm; dường như mắt anh ta sáng hẳn lên. Toàn thân anh ta rúm ró, so vai rụt cổ khúm núm... Cả mấy thứ va-li, hộp, túi của anh ta như cũng co rúm lại, nhăn nhó... Chiếc cằm dài của bà vợ như dài thêm ra; thằng Na-pha-na-in thì rụt chân vào và gài hết cúc áo lại...”
Câu 3:
→ Tình huống truyện là: Hai người bạn cũ tình cờ gặp lại nhau tại sân ga, ban đầu vui mừng thân mật nhưng khi anh gầy biết anh béo có địa vị, cấp bậc cao hơn mình thì thái độ ứng xử thay đổi hoàn toàn.
CÂU 4
Trước khi biết: Anh gầy hồn nhiên, chân thành, vui mừng khôn xiết, coi anh béo là bạn cũ thân thiết, khoe vợ con, kể chuyện cũ, trò chuyện thoải mái.
Sau khi biết: Anh gầy trở nên khúm núm, sợ sệt, cung kính, xưng hô lễ phép như cấp dưới với cấp trên, đánh mất sự thân tình ban đầu.
CÂU 5
Văn bản phê phán thói tôn sùng quyền lực, địa vị, sự hèn mọn, khúm núm của con người trong xã hội đương thời; đồng thời ca ngợi sự chân thành trong tình bạn và thái độ thẳng thắn trước những biểu hiện giả dối, xu nịnh.
CÂU 1:
Nguyễn Bính là một bức tranh cảm động về những cuộc chia ly trong đời sống. Nhà thơ đã chọn không gian sân ga – nơi những cuộc tiễn biệt diễn ra thường xuyên – để tái hiện nhiều cảnh chia tay khác nhau: hai cô bé khóc sụt sùi, đôi lứa yêu nhau bịn rịn, vợ chồng dặn dò nhau, bà mẹ già tiễn con hay bóng dáng lữ khách cô đơn. Mỗi cảnh chia ly đều chất chứa một nỗi buồn riêng nhưng cùng gặp nhau ở cảm giác trống vắng, xót xa. Hình ảnh “bóng người”, “bóng xiêu xiêu”, “bóng nhòa”, “bóng chạy dài” vừa có tính tả thực vừa mang ý nghĩa ẩn dụ, nhấn mạnh sự nhỏ bé, cô quạnh của con người trước những chuyến tàu chia biệt. Điệp cấu trúc “Có lần tôi thấy…” được lặp lại nhiều lần, tạo cảm giác những cảnh chia ly cứ nối tiếp nhau, nỗi buồn lan dài như nhịp tàu lăn bánh miên man. Giọng thơ chậm rãi, nhịp điệu đều đặn, ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức gợi đã làm cho nỗi buồn thấm sâu, lan tỏa nhẹ nhàng trong tâm hồn người đọc. Qua đó, tác giả không chỉ khắc họa chân thực cảnh tiễn biệt mà còn bộc lộ niềm cảm thông, xót xa và suy tư về những cuộc hợp – tan trong kiếp người. Bài thơ vừa đậm chất tự sự vừa giàu tính trữ tình, mang giá trị nhân văn sâu sắc.
CÂU 2:
Giữa khu rừng rậm rạp của cuộc đời, có biết bao ngả rẽ để con người lựa chọn. Nhà thơ Mỹ Robert Frost từng nói: “Trong rừng có nhiều lối đi và tôi chọn lối đi chưa có dấu chân người”. Câu thơ ấy không chỉ là một hình ảnh thi vị mà còn là triết lý sâu sắc về sự dũng cảm chọn con đường riêng. Trong một xã hội đang thay đổi từng ngày, sự chủ động lựa chọn lối đi riêng và tinh thần sáng tạo không chỉ giúp ta khẳng định bản thân mà còn góp phần làm thế giới trở nên phong phú và tiến bộ hơn.
Cuộc sống là một hành trình mà mỗi người chỉ được đi một lần. Nếu cứ rập khuôn bước theo dấu chân của người khác, ta sẽ mãi chỉ là cái bóng mờ nhạt, đánh mất cơ hội khám phá khả năng tiềm ẩn của mình. Chọn lối đi riêng nghĩa là dám suy nghĩ độc lập, dám chấp nhận thử thách và tìm ra con đường phù hợp với giá trị, sở thích, năng lực của bản thân. Thực tế đã chứng minh: nhà toán học Ngô Bảo Châu đã chọn con đường nghiên cứu thuần túy để rồi trở thành người Việt Nam đầu tiên đoạt Huy chương Fields; nhà phát triển Nguyễn Hà Đông dám tạo ra Flappy Bird, một trò chơi nhỏ bé nhưng “gây bão” toàn cầu. Họ đã không ngại khác biệt để tạo ra dấu ấn cá nhân.
Sự chủ động chọn lối đi riêng còn giúp ta phát huy tối đa tiềm năng, rèn luyện bản lĩnh, sự tự tin và sáng tạo. Khi ta bước trên con đường do chính mình chọn, mỗi thất bại cũng trở thành bài học quý, giúp ta trưởng thành. Xã hội cũng nhờ những người dám mở lối mới mà tiến bộ không ngừng. Nếu ai cũng an phận đi trên lối mòn, hẳn nhân loại đã không có những phát minh vĩ đại, những giá trị nghệ thuật hay những trào lưu đổi mới.
Tuy nhiên, chọn lối đi riêng không có nghĩa là chọn bừa hay chống đối xã hội. Một con đường mới mẻ cần được suy nghĩ chín chắn, cân nhắc khả năng, dự liệu khó khăn và chuẩn bị tinh thần chịu trách nhiệm. Nếu mù quáng chọn lối đi quá mạo hiểm, hoặc trái với chuẩn mực đạo đức, ta có thể trả giá đắt. Vì vậy, sự chủ động phải luôn đi kèm với bản lĩnh, tri thức và sự kiên định để không biến khác biệt thành liều lĩnh vô nghĩa.
Cuộc đời là một hành trình duy nhất, và mỗi người chỉ được sống một lần. Vì vậy, đừng ngại bước trên con đường ít người đi, dù phía trước có thể chông gai. Chính lối đi riêng sẽ tạo nên câu chuyện riêng của chúng ta, là minh chứng cho bản lĩnh, ước mơ và khát vọng vươn tới. Lời thơ của Robert Frost vì thế vang lên như một lời nhắc nhở dịu dàng nhưng quyết liệt: hãy dám khác biệt, hãy dám sáng tạo, để khi ngoái lại, ta thấy cuộc đời mình là một bức tranh rực rỡ chứ không phải bản sao mờ nhạt của ai khác
Câu 1: viết theo thể thơ: lục bát
Câu 2:
-Vần: ''bay-tay'' là vần bằng
-Kiểu vần: vần lưng tiếp nối vần chan
câu 3:Biện pháp tu từ được sử dụng xuyên suốt bài thơ:
-điệp cấu trúc: ''có làn tôi thấy...''
-hình ảnh ẩn dụ: ''bóng người'', ''bóng xiêu xiêu'', ''bóng nhòa''
-nhân hóa: ''bóng chạy dài''
Tác dụng:
+tăng sức gợi hình gợi cảm, tạo nhịp điệu đều đặn âm hưởng hài hòa, tạo tính gần gũi cho câu thơ
+điệp cấu trúc: nhấn mạnh giống nư nhịp tàu chạy hay với nhịp đời người với bao lần chia xa, tăng tính ám ảnh và day dứt
+ ẩn dụ: làm cho nỗi buồn chia li thêm sâu lắng , vì ''bóng'' gợi sự nhỏ bé , cô đơn, phảng phất nỗi buồn
+nhân hóa: khiến cảnh vật và bóng người như cùng đồng cảm với con ng, làm cảm xúc trữ tình trở nên tha thiết
=> qua đó thấy dc bài thơ thể hiện nỗi xót xa, cảm thương của nhà thơ trước những cảnh chia xa, đồng thời gợi cho người đọc suy ngâm về tình cảm và thân phận con người
Câu 4:
-đề tài: những cuộc chia tay, cảnh tiễn biệt ở sân ga
-chủ đề: nỗi buồn, sự day dứt và cảm thông sâu sắc với những phận người xa cách gợi suy ngẫm về tình cảm gia đình, tình yêu, tình bạn trong cuộc đời
Câu 5:
-Yếu tố tự sự được thể hiện trong bài thơ như sau:
bài thơ có giọng kể của nhân vật ''tôi'', mở đầu nhiều khổ bằng ''có lần tôi thấy...'' kể lại những cảnh chia tay nơi sân ga
-Tác dụng: yếu tố tự sự lam cảm xúc bài thơ chân thực, gần gũi, giúp ng đọc hình dung rõ cảnh tiễn biệt và những phận người khác nhau . Qua đó nỗi buồn chia li và sự cảm thông của tác giả được bộc lộ sâu sắc