Đinh Mạnh Dũng
Giới thiệu về bản thân
Câu1:
Trong truyện ngắn Anh béo và anh gầy của Sê-khốp, nhân vật anh gầy hiện lên như một kiểu người nhỏ nhen, hèn mọn và nịnh bợ trong xã hội Nga đương thời. Khi mới gặp lại bạn cũ, anh gầy tỏ ra vô cùng vui mừng, nói năng thân mật, niềm nở và đầy tình cảm. Điều đó cho thấy anh vốn có khả năng giữ được sự chân thành của một tình bạn lâu năm. Thế nhưng, khi biết anh béo đang là viên chức bậc ba, thái độ của anh gầy thay đổi hoàn toàn: khuôn mặt trở nên nhăn nhó, toàn thân rúm ró, cách xưng hô cũng chuyển sang cung kính, khúm núm gọi bạn là “quan lớn”. Ngay cả vợ con anh cũng noi theo mà hành xử khép nép, sợ sệt. Sự thay đổi ấy đã lột tả rõ bản chất của anh gầy: một con người trọng quyền thế, khúm núm trước địa vị, dễ dàng đánh mất sự chân thành và phẩm giá của bản thân. Thông qua hình tượng anh gầy, tác giả đã phê phán thói hèn nhát, nịnh hót, đồng thời cho thấy sự tha hóa nhân cách con người trước áp lực của xã hội bất công đương thời. Đây là một nhân vật điển hình, gợi cho người đọc suy ngẫm về bài học giữ gìn nhân cách và lòng tự trọng trong mọi mối quan hệ.
Câu2:
Trong cuộc sống, mỗi người đều phải đối diện với muôn vàn vấn đề, có niềm vui, hạnh phúc, nhưng cũng không ít khó khăn, thử thách. Có ý kiến cho rằng: “Chúng ta có thể phàn nàn vì bụi hồng có gai hoặc vui mừng vì bụi gai có hoa hồng”. Câu nói gợi ra cho ta một bài học sâu sắc: cách nhìn nhận vấn đề sẽ quyết định thái độ sống, từ đó ảnh hưởng đến kết quả và hạnh phúc của mỗi con người.
Thật vậy, cuộc đời vốn luôn tồn tại hai mặt đối lập: thuận lợi và khó khăn, niềm vui và nỗi buồn, hạnh phúc và khổ đau. Nếu chỉ chăm chăm nhìn vào “gai nhọn”, ta sẽ dễ nảy sinh tâm lí bi quan, chán nản, không đủ niềm tin để bước tiếp. Ngược lại, nếu biết nhìn nhận và trân trọng “hoa hồng” – tức là những điều tích cực, tốt đẹp, ta sẽ có thêm nghị lực, hi vọng để vượt qua trở ngại. Thực chất, không phải cuộc sống mang đến hạnh phúc hay khổ đau tuyệt đối, mà chính thái độ sống, cách chúng ta lựa chọn góc nhìn mới là yếu tố quyết định.
Trong học tập, có người chỉ than phiền vì bài tập quá nhiều, kiến thức quá khó mà chán nản bỏ cuộc. Nhưng cũng có người coi đó là cơ hội để rèn luyện tư duy, trau dồi năng lực và trưởng thành hơn. Trong lao động, có người thấy thất bại là “gai nhọn” đau đớn, song có người lại xem đó là “bài học quý” giúp mình tiến gần hơn đến thành công. Những tấm gương nổi tiếng như Thomas Edison, Walt Disney hay Nick Vujicic đều đã lựa chọn nhìn vào “hoa hồng” thay vì “gai nhọn”, nhờ đó họ không ngừng vươn lên, tạo nên thành tựu đáng ngưỡng mộ.
Tuy nhiên, nhìn vào “hoa hồng” không có nghĩa là ta phủ nhận sự tồn tại của “gai nhọn”. Thái độ sống tích cực phải đi kèm với tinh thần tỉnh táo, ý thức rõ những trở ngại để có biện pháp khắc phục. Lạc quan không phải là ảo tưởng, mà là nhìn thấy khó khăn nhưng vẫn tin tưởng và hành động để hướng tới điều tốt đẹp.
Là học sinh, chúng ta càng cần rèn luyện cho mình cách nhìn nhận tích cực trong học tập và cuộc sống. Thay vì than phiền khi điểm số chưa cao, hãy coi đó là động lực để nỗ lực hơn. Thay vì chán nản khi vấp ngã, hãy coi đó là bài học để trưởng thành. Chính niềm tin, nghị lực và thái độ sống lạc quan sẽ giúp ta biến “gai nhọn” thành động lực, để mỗi bụi gai đều nở rộ hoa hồng tươi đẹp.
Câu1:
Trong truyện ngắn Anh béo và anh gầy của Sê-khốp, nhân vật anh gầy hiện lên như một kiểu người nhỏ nhen, hèn mọn và nịnh bợ trong xã hội Nga đương thời. Khi mới gặp lại bạn cũ, anh gầy tỏ ra vô cùng vui mừng, nói năng thân mật, niềm nở và đầy tình cảm. Điều đó cho thấy anh vốn có khả năng giữ được sự chân thành của một tình bạn lâu năm. Thế nhưng, khi biết anh béo đang là viên chức bậc ba, thái độ của anh gầy thay đổi hoàn toàn: khuôn mặt trở nên nhăn nhó, toàn thân rúm ró, cách xưng hô cũng chuyển sang cung kính, khúm núm gọi bạn là “quan lớn”. Ngay cả vợ con anh cũng noi theo mà hành xử khép nép, sợ sệt. Sự thay đổi ấy đã lột tả rõ bản chất của anh gầy: một con người trọng quyền thế, khúm núm trước địa vị, dễ dàng đánh mất sự chân thành và phẩm giá của bản thân. Thông qua hình tượng anh gầy, tác giả đã phê phán thói hèn nhát, nịnh hót, đồng thời cho thấy sự tha hóa nhân cách con người trước áp lực của xã hội bất công đương thời. Đây là một nhân vật điển hình, gợi cho người đọc suy ngẫm về bài học giữ gìn nhân cách và lòng tự trọng trong mọi mối quan hệ.
Câu2:
Trong cuộc sống, mỗi người đều phải đối diện với muôn vàn vấn đề, có niềm vui, hạnh phúc, nhưng cũng không ít khó khăn, thử thách. Có ý kiến cho rằng: “Chúng ta có thể phàn nàn vì bụi hồng có gai hoặc vui mừng vì bụi gai có hoa hồng”. Câu nói gợi ra cho ta một bài học sâu sắc: cách nhìn nhận vấn đề sẽ quyết định thái độ sống, từ đó ảnh hưởng đến kết quả và hạnh phúc của mỗi con người.
Thật vậy, cuộc đời vốn luôn tồn tại hai mặt đối lập: thuận lợi và khó khăn, niềm vui và nỗi buồn, hạnh phúc và khổ đau. Nếu chỉ chăm chăm nhìn vào “gai nhọn”, ta sẽ dễ nảy sinh tâm lí bi quan, chán nản, không đủ niềm tin để bước tiếp. Ngược lại, nếu biết nhìn nhận và trân trọng “hoa hồng” – tức là những điều tích cực, tốt đẹp, ta sẽ có thêm nghị lực, hi vọng để vượt qua trở ngại. Thực chất, không phải cuộc sống mang đến hạnh phúc hay khổ đau tuyệt đối, mà chính thái độ sống, cách chúng ta lựa chọn góc nhìn mới là yếu tố quyết định.
Trong học tập, có người chỉ than phiền vì bài tập quá nhiều, kiến thức quá khó mà chán nản bỏ cuộc. Nhưng cũng có người coi đó là cơ hội để rèn luyện tư duy, trau dồi năng lực và trưởng thành hơn. Trong lao động, có người thấy thất bại là “gai nhọn” đau đớn, song có người lại xem đó là “bài học quý” giúp mình tiến gần hơn đến thành công. Những tấm gương nổi tiếng như Thomas Edison, Walt Disney hay Nick Vujicic đều đã lựa chọn nhìn vào “hoa hồng” thay vì “gai nhọn”, nhờ đó họ không ngừng vươn lên, tạo nên thành tựu đáng ngưỡng mộ.
Tuy nhiên, nhìn vào “hoa hồng” không có nghĩa là ta phủ nhận sự tồn tại của “gai nhọn”. Thái độ sống tích cực phải đi kèm với tinh thần tỉnh táo, ý thức rõ những trở ngại để có biện pháp khắc phục. Lạc quan không phải là ảo tưởng, mà là nhìn thấy khó khăn nhưng vẫn tin tưởng và hành động để hướng tới điều tốt đẹp.
Là học sinh, chúng ta càng cần rèn luyện cho mình cách nhìn nhận tích cực trong học tập và cuộc sống. Thay vì than phiền khi điểm số chưa cao, hãy coi đó là động lực để nỗ lực hơn. Thay vì chán nản khi vấp ngã, hãy coi đó là bài học để trưởng thành. Chính niềm tin, nghị lực và thái độ sống lạc quan sẽ giúp ta biến “gai nhọn” thành động lực, để mỗi bụi gai đều nở rộ hoa hồng tươi đẹp.
Câu1:
Trong truyện ngắn Anh béo và anh gầy của Sê-khốp, nhân vật anh gầy hiện lên như một kiểu người nhỏ nhen, hèn mọn và nịnh bợ trong xã hội Nga đương thời. Khi mới gặp lại bạn cũ, anh gầy tỏ ra vô cùng vui mừng, nói năng thân mật, niềm nở và đầy tình cảm. Điều đó cho thấy anh vốn có khả năng giữ được sự chân thành của một tình bạn lâu năm. Thế nhưng, khi biết anh béo đang là viên chức bậc ba, thái độ của anh gầy thay đổi hoàn toàn: khuôn mặt trở nên nhăn nhó, toàn thân rúm ró, cách xưng hô cũng chuyển sang cung kính, khúm núm gọi bạn là “quan lớn”. Ngay cả vợ con anh cũng noi theo mà hành xử khép nép, sợ sệt. Sự thay đổi ấy đã lột tả rõ bản chất của anh gầy: một con người trọng quyền thế, khúm núm trước địa vị, dễ dàng đánh mất sự chân thành và phẩm giá của bản thân. Thông qua hình tượng anh gầy, tác giả đã phê phán thói hèn nhát, nịnh hót, đồng thời cho thấy sự tha hóa nhân cách con người trước áp lực của xã hội bất công đương thời. Đây là một nhân vật điển hình, gợi cho người đọc suy ngẫm về bài học giữ gìn nhân cách và lòng tự trọng trong mọi mối quan hệ.
Câu2:
Trong cuộc sống, mỗi người đều phải đối diện với muôn vàn vấn đề, có niềm vui, hạnh phúc, nhưng cũng không ít khó khăn, thử thách. Có ý kiến cho rằng: “Chúng ta có thể phàn nàn vì bụi hồng có gai hoặc vui mừng vì bụi gai có hoa hồng”. Câu nói gợi ra cho ta một bài học sâu sắc: cách nhìn nhận vấn đề sẽ quyết định thái độ sống, từ đó ảnh hưởng đến kết quả và hạnh phúc của mỗi con người.
Thật vậy, cuộc đời vốn luôn tồn tại hai mặt đối lập: thuận lợi và khó khăn, niềm vui và nỗi buồn, hạnh phúc và khổ đau. Nếu chỉ chăm chăm nhìn vào “gai nhọn”, ta sẽ dễ nảy sinh tâm lí bi quan, chán nản, không đủ niềm tin để bước tiếp. Ngược lại, nếu biết nhìn nhận và trân trọng “hoa hồng” – tức là những điều tích cực, tốt đẹp, ta sẽ có thêm nghị lực, hi vọng để vượt qua trở ngại. Thực chất, không phải cuộc sống mang đến hạnh phúc hay khổ đau tuyệt đối, mà chính thái độ sống, cách chúng ta lựa chọn góc nhìn mới là yếu tố quyết định.
Trong học tập, có người chỉ than phiền vì bài tập quá nhiều, kiến thức quá khó mà chán nản bỏ cuộc. Nhưng cũng có người coi đó là cơ hội để rèn luyện tư duy, trau dồi năng lực và trưởng thành hơn. Trong lao động, có người thấy thất bại là “gai nhọn” đau đớn, song có người lại xem đó là “bài học quý” giúp mình tiến gần hơn đến thành công. Những tấm gương nổi tiếng như Thomas Edison, Walt Disney hay Nick Vujicic đều đã lựa chọn nhìn vào “hoa hồng” thay vì “gai nhọn”, nhờ đó họ không ngừng vươn lên, tạo nên thành tựu đáng ngưỡng mộ.
Tuy nhiên, nhìn vào “hoa hồng” không có nghĩa là ta phủ nhận sự tồn tại của “gai nhọn”. Thái độ sống tích cực phải đi kèm với tinh thần tỉnh táo, ý thức rõ những trở ngại để có biện pháp khắc phục. Lạc quan không phải là ảo tưởng, mà là nhìn thấy khó khăn nhưng vẫn tin tưởng và hành động để hướng tới điều tốt đẹp.
Là học sinh, chúng ta càng cần rèn luyện cho mình cách nhìn nhận tích cực trong học tập và cuộc sống. Thay vì than phiền khi điểm số chưa cao, hãy coi đó là động lực để nỗ lực hơn. Thay vì chán nản khi vấp ngã, hãy coi đó là bài học để trưởng thành. Chính niềm tin, nghị lực và thái độ sống lạc quan sẽ giúp ta biến “gai nhọn” thành động lực, để mỗi bụi gai đều nở rộ hoa hồng tươi đẹp.
Câu1:
Trong truyện ngắn Anh béo và anh gầy của Sê-khốp, nhân vật anh gầy hiện lên như một kiểu người nhỏ nhen, hèn mọn và nịnh bợ trong xã hội Nga đương thời. Khi mới gặp lại bạn cũ, anh gầy tỏ ra vô cùng vui mừng, nói năng thân mật, niềm nở và đầy tình cảm. Điều đó cho thấy anh vốn có khả năng giữ được sự chân thành của một tình bạn lâu năm. Thế nhưng, khi biết anh béo đang là viên chức bậc ba, thái độ của anh gầy thay đổi hoàn toàn: khuôn mặt trở nên nhăn nhó, toàn thân rúm ró, cách xưng hô cũng chuyển sang cung kính, khúm núm gọi bạn là “quan lớn”. Ngay cả vợ con anh cũng noi theo mà hành xử khép nép, sợ sệt. Sự thay đổi ấy đã lột tả rõ bản chất của anh gầy: một con người trọng quyền thế, khúm núm trước địa vị, dễ dàng đánh mất sự chân thành và phẩm giá của bản thân. Thông qua hình tượng anh gầy, tác giả đã phê phán thói hèn nhát, nịnh hót, đồng thời cho thấy sự tha hóa nhân cách con người trước áp lực của xã hội bất công đương thời. Đây là một nhân vật điển hình, gợi cho người đọc suy ngẫm về bài học giữ gìn nhân cách và lòng tự trọng trong mọi mối quan hệ.
Câu2:
Trong cuộc sống, mỗi người đều phải đối diện với muôn vàn vấn đề, có niềm vui, hạnh phúc, nhưng cũng không ít khó khăn, thử thách. Có ý kiến cho rằng: “Chúng ta có thể phàn nàn vì bụi hồng có gai hoặc vui mừng vì bụi gai có hoa hồng”. Câu nói gợi ra cho ta một bài học sâu sắc: cách nhìn nhận vấn đề sẽ quyết định thái độ sống, từ đó ảnh hưởng đến kết quả và hạnh phúc của mỗi con người.
Thật vậy, cuộc đời vốn luôn tồn tại hai mặt đối lập: thuận lợi và khó khăn, niềm vui và nỗi buồn, hạnh phúc và khổ đau. Nếu chỉ chăm chăm nhìn vào “gai nhọn”, ta sẽ dễ nảy sinh tâm lí bi quan, chán nản, không đủ niềm tin để bước tiếp. Ngược lại, nếu biết nhìn nhận và trân trọng “hoa hồng” – tức là những điều tích cực, tốt đẹp, ta sẽ có thêm nghị lực, hi vọng để vượt qua trở ngại. Thực chất, không phải cuộc sống mang đến hạnh phúc hay khổ đau tuyệt đối, mà chính thái độ sống, cách chúng ta lựa chọn góc nhìn mới là yếu tố quyết định.
Trong học tập, có người chỉ than phiền vì bài tập quá nhiều, kiến thức quá khó mà chán nản bỏ cuộc. Nhưng cũng có người coi đó là cơ hội để rèn luyện tư duy, trau dồi năng lực và trưởng thành hơn. Trong lao động, có người thấy thất bại là “gai nhọn” đau đớn, song có người lại xem đó là “bài học quý” giúp mình tiến gần hơn đến thành công. Những tấm gương nổi tiếng như Thomas Edison, Walt Disney hay Nick Vujicic đều đã lựa chọn nhìn vào “hoa hồng” thay vì “gai nhọn”, nhờ đó họ không ngừng vươn lên, tạo nên thành tựu đáng ngưỡng mộ.
Tuy nhiên, nhìn vào “hoa hồng” không có nghĩa là ta phủ nhận sự tồn tại của “gai nhọn”. Thái độ sống tích cực phải đi kèm với tinh thần tỉnh táo, ý thức rõ những trở ngại để có biện pháp khắc phục. Lạc quan không phải là ảo tưởng, mà là nhìn thấy khó khăn nhưng vẫn tin tưởng và hành động để hướng tới điều tốt đẹp.
Là học sinh, chúng ta càng cần rèn luyện cho mình cách nhìn nhận tích cực trong học tập và cuộc sống. Thay vì than phiền khi điểm số chưa cao, hãy coi đó là động lực để nỗ lực hơn. Thay vì chán nản khi vấp ngã, hãy coi đó là bài học để trưởng thành. Chính niềm tin, nghị lực và thái độ sống lạc quan sẽ giúp ta biến “gai nhọn” thành động lực, để mỗi bụi gai đều nở rộ hoa hồng tươi đẹp.
Câu1:
Trong truyện ngắn Anh béo và anh gầy của Sê-khốp, nhân vật anh gầy hiện lên như một kiểu người nhỏ nhen, hèn mọn và nịnh bợ trong xã hội Nga đương thời. Khi mới gặp lại bạn cũ, anh gầy tỏ ra vô cùng vui mừng, nói năng thân mật, niềm nở và đầy tình cảm. Điều đó cho thấy anh vốn có khả năng giữ được sự chân thành của một tình bạn lâu năm. Thế nhưng, khi biết anh béo đang là viên chức bậc ba, thái độ của anh gầy thay đổi hoàn toàn: khuôn mặt trở nên nhăn nhó, toàn thân rúm ró, cách xưng hô cũng chuyển sang cung kính, khúm núm gọi bạn là “quan lớn”. Ngay cả vợ con anh cũng noi theo mà hành xử khép nép, sợ sệt. Sự thay đổi ấy đã lột tả rõ bản chất của anh gầy: một con người trọng quyền thế, khúm núm trước địa vị, dễ dàng đánh mất sự chân thành và phẩm giá của bản thân. Thông qua hình tượng anh gầy, tác giả đã phê phán thói hèn nhát, nịnh hót, đồng thời cho thấy sự tha hóa nhân cách con người trước áp lực của xã hội bất công đương thời. Đây là một nhân vật điển hình, gợi cho người đọc suy ngẫm về bài học giữ gìn nhân cách và lòng tự trọng trong mọi mối quan hệ.
Câu2:
Trong cuộc sống, mỗi người đều phải đối diện với muôn vàn vấn đề, có niềm vui, hạnh phúc, nhưng cũng không ít khó khăn, thử thách. Có ý kiến cho rằng: “Chúng ta có thể phàn nàn vì bụi hồng có gai hoặc vui mừng vì bụi gai có hoa hồng”. Câu nói gợi ra cho ta một bài học sâu sắc: cách nhìn nhận vấn đề sẽ quyết định thái độ sống, từ đó ảnh hưởng đến kết quả và hạnh phúc của mỗi con người.
Thật vậy, cuộc đời vốn luôn tồn tại hai mặt đối lập: thuận lợi và khó khăn, niềm vui và nỗi buồn, hạnh phúc và khổ đau. Nếu chỉ chăm chăm nhìn vào “gai nhọn”, ta sẽ dễ nảy sinh tâm lí bi quan, chán nản, không đủ niềm tin để bước tiếp. Ngược lại, nếu biết nhìn nhận và trân trọng “hoa hồng” – tức là những điều tích cực, tốt đẹp, ta sẽ có thêm nghị lực, hi vọng để vượt qua trở ngại. Thực chất, không phải cuộc sống mang đến hạnh phúc hay khổ đau tuyệt đối, mà chính thái độ sống, cách chúng ta lựa chọn góc nhìn mới là yếu tố quyết định.
Trong học tập, có người chỉ than phiền vì bài tập quá nhiều, kiến thức quá khó mà chán nản bỏ cuộc. Nhưng cũng có người coi đó là cơ hội để rèn luyện tư duy, trau dồi năng lực và trưởng thành hơn. Trong lao động, có người thấy thất bại là “gai nhọn” đau đớn, song có người lại xem đó là “bài học quý” giúp mình tiến gần hơn đến thành công. Những tấm gương nổi tiếng như Thomas Edison, Walt Disney hay Nick Vujicic đều đã lựa chọn nhìn vào “hoa hồng” thay vì “gai nhọn”, nhờ đó họ không ngừng vươn lên, tạo nên thành tựu đáng ngưỡng mộ.
Tuy nhiên, nhìn vào “hoa hồng” không có nghĩa là ta phủ nhận sự tồn tại của “gai nhọn”. Thái độ sống tích cực phải đi kèm với tinh thần tỉnh táo, ý thức rõ những trở ngại để có biện pháp khắc phục. Lạc quan không phải là ảo tưởng, mà là nhìn thấy khó khăn nhưng vẫn tin tưởng và hành động để hướng tới điều tốt đẹp.
Là học sinh, chúng ta càng cần rèn luyện cho mình cách nhìn nhận tích cực trong học tập và cuộc sống. Thay vì than phiền khi điểm số chưa cao, hãy coi đó là động lực để nỗ lực hơn. Thay vì chán nản khi vấp ngã, hãy coi đó là bài học để trưởng thành. Chính niềm tin, nghị lực và thái độ sống lạc quan sẽ giúp ta biến “gai nhọn” thành động lực, để mỗi bụi gai đều nở rộ hoa hồng tươi đẹp.
Câu1:
Trong truyện ngắn Anh béo và anh gầy của Sê-khốp, nhân vật anh gầy hiện lên như một kiểu người nhỏ nhen, hèn mọn và nịnh bợ trong xã hội Nga đương thời. Khi mới gặp lại bạn cũ, anh gầy tỏ ra vô cùng vui mừng, nói năng thân mật, niềm nở và đầy tình cảm. Điều đó cho thấy anh vốn có khả năng giữ được sự chân thành của một tình bạn lâu năm. Thế nhưng, khi biết anh béo đang là viên chức bậc ba, thái độ của anh gầy thay đổi hoàn toàn: khuôn mặt trở nên nhăn nhó, toàn thân rúm ró, cách xưng hô cũng chuyển sang cung kính, khúm núm gọi bạn là “quan lớn”. Ngay cả vợ con anh cũng noi theo mà hành xử khép nép, sợ sệt. Sự thay đổi ấy đã lột tả rõ bản chất của anh gầy: một con người trọng quyền thế, khúm núm trước địa vị, dễ dàng đánh mất sự chân thành và phẩm giá của bản thân. Thông qua hình tượng anh gầy, tác giả đã phê phán thói hèn nhát, nịnh hót, đồng thời cho thấy sự tha hóa nhân cách con người trước áp lực của xã hội bất công đương thời. Đây là một nhân vật điển hình, gợi cho người đọc suy ngẫm về bài học giữ gìn nhân cách và lòng tự trọng trong mọi mối quan hệ.
Câu2:
Trong cuộc sống, mỗi người đều phải đối diện với muôn vàn vấn đề, có niềm vui, hạnh phúc, nhưng cũng không ít khó khăn, thử thách. Có ý kiến cho rằng: “Chúng ta có thể phàn nàn vì bụi hồng có gai hoặc vui mừng vì bụi gai có hoa hồng”. Câu nói gợi ra cho ta một bài học sâu sắc: cách nhìn nhận vấn đề sẽ quyết định thái độ sống, từ đó ảnh hưởng đến kết quả và hạnh phúc của mỗi con người.
Thật vậy, cuộc đời vốn luôn tồn tại hai mặt đối lập: thuận lợi và khó khăn, niềm vui và nỗi buồn, hạnh phúc và khổ đau. Nếu chỉ chăm chăm nhìn vào “gai nhọn”, ta sẽ dễ nảy sinh tâm lí bi quan, chán nản, không đủ niềm tin để bước tiếp. Ngược lại, nếu biết nhìn nhận và trân trọng “hoa hồng” – tức là những điều tích cực, tốt đẹp, ta sẽ có thêm nghị lực, hi vọng để vượt qua trở ngại. Thực chất, không phải cuộc sống mang đến hạnh phúc hay khổ đau tuyệt đối, mà chính thái độ sống, cách chúng ta lựa chọn góc nhìn mới là yếu tố quyết định.
Trong học tập, có người chỉ than phiền vì bài tập quá nhiều, kiến thức quá khó mà chán nản bỏ cuộc. Nhưng cũng có người coi đó là cơ hội để rèn luyện tư duy, trau dồi năng lực và trưởng thành hơn. Trong lao động, có người thấy thất bại là “gai nhọn” đau đớn, song có người lại xem đó là “bài học quý” giúp mình tiến gần hơn đến thành công. Những tấm gương nổi tiếng như Thomas Edison, Walt Disney hay Nick Vujicic đều đã lựa chọn nhìn vào “hoa hồng” thay vì “gai nhọn”, nhờ đó họ không ngừng vươn lên, tạo nên thành tựu đáng ngưỡng mộ.
Tuy nhiên, nhìn vào “hoa hồng” không có nghĩa là ta phủ nhận sự tồn tại của “gai nhọn”. Thái độ sống tích cực phải đi kèm với tinh thần tỉnh táo, ý thức rõ những trở ngại để có biện pháp khắc phục. Lạc quan không phải là ảo tưởng, mà là nhìn thấy khó khăn nhưng vẫn tin tưởng và hành động để hướng tới điều tốt đẹp.
Là học sinh, chúng ta càng cần rèn luyện cho mình cách nhìn nhận tích cực trong học tập và cuộc sống. Thay vì than phiền khi điểm số chưa cao, hãy coi đó là động lực để nỗ lực hơn. Thay vì chán nản khi vấp ngã, hãy coi đó là bài học để trưởng thành. Chính niềm tin, nghị lực và thái độ sống lạc quan sẽ giúp ta biến “gai nhọn” thành động lực, để mỗi bụi gai đều nở rộ hoa hồng tươi đẹp.
Câu1:
Trong truyện ngắn Anh béo và anh gầy của Sê-khốp, nhân vật anh gầy hiện lên như một kiểu người nhỏ nhen, hèn mọn và nịnh bợ trong xã hội Nga đương thời. Khi mới gặp lại bạn cũ, anh gầy tỏ ra vô cùng vui mừng, nói năng thân mật, niềm nở và đầy tình cảm. Điều đó cho thấy anh vốn có khả năng giữ được sự chân thành của một tình bạn lâu năm. Thế nhưng, khi biết anh béo đang là viên chức bậc ba, thái độ của anh gầy thay đổi hoàn toàn: khuôn mặt trở nên nhăn nhó, toàn thân rúm ró, cách xưng hô cũng chuyển sang cung kính, khúm núm gọi bạn là “quan lớn”. Ngay cả vợ con anh cũng noi theo mà hành xử khép nép, sợ sệt. Sự thay đổi ấy đã lột tả rõ bản chất của anh gầy: một con người trọng quyền thế, khúm núm trước địa vị, dễ dàng đánh mất sự chân thành và phẩm giá của bản thân. Thông qua hình tượng anh gầy, tác giả đã phê phán thói hèn nhát, nịnh hót, đồng thời cho thấy sự tha hóa nhân cách con người trước áp lực của xã hội bất công đương thời. Đây là một nhân vật điển hình, gợi cho người đọc suy ngẫm về bài học giữ gìn nhân cách và lòng tự trọng trong mọi mối quan hệ.
Câu2:
Trong cuộc sống, mỗi người đều phải đối diện với muôn vàn vấn đề, có niềm vui, hạnh phúc, nhưng cũng không ít khó khăn, thử thách. Có ý kiến cho rằng: “Chúng ta có thể phàn nàn vì bụi hồng có gai hoặc vui mừng vì bụi gai có hoa hồng”. Câu nói gợi ra cho ta một bài học sâu sắc: cách nhìn nhận vấn đề sẽ quyết định thái độ sống, từ đó ảnh hưởng đến kết quả và hạnh phúc của mỗi con người.
Thật vậy, cuộc đời vốn luôn tồn tại hai mặt đối lập: thuận lợi và khó khăn, niềm vui và nỗi buồn, hạnh phúc và khổ đau. Nếu chỉ chăm chăm nhìn vào “gai nhọn”, ta sẽ dễ nảy sinh tâm lí bi quan, chán nản, không đủ niềm tin để bước tiếp. Ngược lại, nếu biết nhìn nhận và trân trọng “hoa hồng” – tức là những điều tích cực, tốt đẹp, ta sẽ có thêm nghị lực, hi vọng để vượt qua trở ngại. Thực chất, không phải cuộc sống mang đến hạnh phúc hay khổ đau tuyệt đối, mà chính thái độ sống, cách chúng ta lựa chọn góc nhìn mới là yếu tố quyết định.
Trong học tập, có người chỉ than phiền vì bài tập quá nhiều, kiến thức quá khó mà chán nản bỏ cuộc. Nhưng cũng có người coi đó là cơ hội để rèn luyện tư duy, trau dồi năng lực và trưởng thành hơn. Trong lao động, có người thấy thất bại là “gai nhọn” đau đớn, song có người lại xem đó là “bài học quý” giúp mình tiến gần hơn đến thành công. Những tấm gương nổi tiếng như Thomas Edison, Walt Disney hay Nick Vujicic đều đã lựa chọn nhìn vào “hoa hồng” thay vì “gai nhọn”, nhờ đó họ không ngừng vươn lên, tạo nên thành tựu đáng ngưỡng mộ.
Tuy nhiên, nhìn vào “hoa hồng” không có nghĩa là ta phủ nhận sự tồn tại của “gai nhọn”. Thái độ sống tích cực phải đi kèm với tinh thần tỉnh táo, ý thức rõ những trở ngại để có biện pháp khắc phục. Lạc quan không phải là ảo tưởng, mà là nhìn thấy khó khăn nhưng vẫn tin tưởng và hành động để hướng tới điều tốt đẹp.
Là học sinh, chúng ta càng cần rèn luyện cho mình cách nhìn nhận tích cực trong học tập và cuộc sống. Thay vì than phiền khi điểm số chưa cao, hãy coi đó là động lực để nỗ lực hơn. Thay vì chán nản khi vấp ngã, hãy coi đó là bài học để trưởng thành. Chính niềm tin, nghị lực và thái độ sống lạc quan sẽ giúp ta biến “gai nhọn” thành động lực, để mỗi bụi gai đều nở rộ hoa hồng tươi đẹp.
Câu 1. Văn bản thuộc truyện ngắn (tự sự hiện thực, có yếu tố châm biếm).
Câu 2 Đoạn văn:
“Anh gầy bỗng dưng tái mét mặt, ngây ra như phỗng đá, nhưng lát sau thì anh ta toét miệng cười mặt mày nhăn nhúm; dường như mắt anh ta sáng hẳn lên. Toàn thân anh ta rúm ró, so vai rụt cổ khúm núm… Cả mấy thứ va-li, hộp, túi của anh ta như cũng co rúm lại, nhăn nhó… Chiếc cằm dài của bà vợ như dài thêm ra; thằng Na-pha-na-in thì rụt chân vào và gài hết cúc áo lại…”
Câu 3. Tình huống: Hai người bạn cũ tình cờ gặp lại nhau ở sân ga, ban đầu vui vẻ, thân mật; nhưng khi biết rõ địa vị xã hội khác biệt thì thái độ, cách ứng xử thay đổi hoàn toàn.
Câu 4.
Trước khi biết: Anh gầy thân mật, vui mừng, nói năng tự nhiên, xưng hô bạn bè.
Sau khi biết: Anh gầy trở nên khúm núm, rụt rè, nhún nhường, cung kính, gọi “quan lớn”, xưng hô lễ phép.
* Sự thay đổi này cho thấy anh gầy có tính cách hèn hạ, trọng quyền lực, nịnh bợ, thiếu lòng tự trọng.
Câu 5. nội dung :Văn bản phê phán thói nịnh hót, hèn hạ của những con người chỉ biết cúi mình trước quyền lực, địa vị; đồng thời vạch ra sự giả dối, mất đi tình bạn chân thành trong xã hội đầy bất công và phân biệt đẳng cấp.
Câu 1. Văn bản thuộc truyện ngắn (tự sự hiện thực, có yếu tố châm biếm).
Câu 2 Đoạn văn:
“Anh gầy bỗng dưng tái mét mặt, ngây ra như phỗng đá, nhưng lát sau thì anh ta toét miệng cười mặt mày nhăn nhúm; dường như mắt anh ta sáng hẳn lên. Toàn thân anh ta rúm ró, so vai rụt cổ khúm núm… Cả mấy thứ va-li, hộp, túi của anh ta như cũng co rúm lại, nhăn nhó… Chiếc cằm dài của bà vợ như dài thêm ra; thằng Na-pha-na-in thì rụt chân vào và gài hết cúc áo lại…”
Câu 3. Tình huống: Hai người bạn cũ tình cờ gặp lại nhau ở sân ga, ban đầu vui vẻ, thân mật; nhưng khi biết rõ địa vị xã hội khác biệt thì thái độ, cách ứng xử thay đổi hoàn toàn.
Câu 4.
Trước khi biết: Anh gầy thân mật, vui mừng, nói năng tự nhiên, xưng hô bạn bè.
Sau khi biết: Anh gầy trở nên khúm núm, rụt rè, nhún nhường, cung kính, gọi “quan lớn”, xưng hô lễ phép.
* Sự thay đổi này cho thấy anh gầy có tính cách hèn hạ, trọng quyền lực, nịnh bợ, thiếu lòng tự trọng.
Câu 5. nội dung :Văn bản phê phán thói nịnh hót, hèn hạ của những con người chỉ biết cúi mình trước quyền lực, địa vị; đồng thời vạch ra sự giả dối, mất đi tình bạn chân thành trong xã hội đầy bất công và phân biệt đẳng cấp.
Câu 1. Văn bản thuộc truyện ngắn (tự sự hiện thực, có yếu tố châm biếm).
Câu 2 Đoạn văn:
“Anh gầy bỗng dưng tái mét mặt, ngây ra như phỗng đá, nhưng lát sau thì anh ta toét miệng cười mặt mày nhăn nhúm; dường như mắt anh ta sáng hẳn lên. Toàn thân anh ta rúm ró, so vai rụt cổ khúm núm… Cả mấy thứ va-li, hộp, túi của anh ta như cũng co rúm lại, nhăn nhó… Chiếc cằm dài của bà vợ như dài thêm ra; thằng Na-pha-na-in thì rụt chân vào và gài hết cúc áo lại…”
Câu 3. Tình huống: Hai người bạn cũ tình cờ gặp lại nhau ở sân ga, ban đầu vui vẻ, thân mật; nhưng khi biết rõ địa vị xã hội khác biệt thì thái độ, cách ứng xử thay đổi hoàn toàn.
Câu 4.
Trước khi biết: Anh gầy thân mật, vui mừng, nói năng tự nhiên, xưng hô bạn bè.
Sau khi biết: Anh gầy trở nên khúm núm, rụt rè, nhún nhường, cung kính, gọi “quan lớn”, xưng hô lễ phép.
* Sự thay đổi này cho thấy anh gầy có tính cách hèn hạ, trọng quyền lực, nịnh bợ, thiếu lòng tự trọng.
Câu 5. nội dung :Văn bản phê phán thói nịnh hót, hèn hạ của những con người chỉ biết cúi mình trước quyền lực, địa vị; đồng thời vạch ra sự giả dối, mất đi tình bạn chân thành trong xã hội đầy bất công và phân biệt đẳng cấp.