Đinh Ngọc Ánh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đinh Ngọc Ánh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:
Vần được gieo trong khổ thơ đầu là vần “ông” ( đồng – mông).

Câu 2:
Cây đa đã trở thành nơi che chở, nuôi dưỡng cho nhiều sự vật như: chim, ve, con trâu, đàn bò và cả con người.

Câu 3:
Bức tranh làng quê trong bài thơ hiện lên rất đẹp, thanh bình và trù phú. Có cánh đồng lúa vàng mênh mông, dòng nước bạc và cây đa xanh tỏa bóng mát. Dưới bóng cây có con trâu thong thả nhai lúa, đàn bò trở về và các bác nông dân nghỉ trưa. Âm thanh tiếng ve, tiếng chim làm cho khung cảnh thêm sinh động. Tất cả tạo nên một bức tranh làng quê yên ả, gần gũi và đầy sức sống.

Câu 4:

- BPTT được sử dụng trong bài thơ là biện pháp nhân hóa, nhân hóa '' Cây đa'' biết ''gọi gió đến'', ''vẫy chim về''.

-Tác dụng:

+BPTT nhân hóa giúp cho hình ảnh cây đa trở nên sinh động, gần gũi như con người.

+Nhấn mạnh vai trò của cây đa là trung tâm, nơi tụ họp và che chở cho nhiều sự vật trong làng quê.

+Qua đó cho thấy tác giả là người rất yêu thiên nhiên, gắn bó và trân trọng vẻ đẹp bình dị của quê hương.


Câu 5:
Hình ảnh cây đa và khung cảnh làng quê trong bài thơ gợi cho em nhiều cảm xúc yêu mến quê hương. Em cảm nhận được vẻ đẹp bình dị, yên bình của làng quê Việt Nam. Cây đa giống như người bạn thân thiết gắn bó với cuộc sống của con người. Đọc bài thơ, em càng thêm trân trọng những cảnh đẹp quen thuộc của quê hương. Để giữ gìn vẻ đẹp ấy, em sẽ chăm sóc cây xanh và không vứt rác bừa bãi. Em cũng sẽ cùng mọi người bảo vệ môi trường để quê hương luôn xanh, sạch, đẹp.

Câu 1:

Bài làm

Bài thơ '' Cây đa'' của tác giả Trần Đăng Khoa đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc và thân thương. Qua những câu thơ giản dị, tác giả đã khắc họa hình ảnh cây đa làng quê thật sinh động và gần gũi. Cây đa hiện lên không chỉ là một cái cây bình thường mà còn giống như một người bạn lớn luôn đứng đó, che chở và gắn bó với cuộc sống của con người nơi làng quê. Bằng trí tưởng tượng phong phú và tâm hồn hồn nhiên của một đứa trẻ, tác giả đã thổi vào hình ảnh cây đa một sức sống đặc biệt, khiến cây đa như có linh hồn, có cử chỉ và cảm xúc rất đáng yêu. Đọc bài thơ, em như thấy hiện ra trước mắt mình khung cảnh làng quê Việt Nam thanh bình với bầu trời trong xanh, những con đường nhỏ và cây đa tỏa bóng mát giữa sân làng. Dưới tán cây đa ấy, người lớn có thể nghỉ ngơi sau những giờ lao động vất vả, còn trẻ em thì vui chơi, trò chuyện và tạo nên những kỉ niệm tuổi thơ thật đẹp. Hình ảnh cây đa vì thế trở thành biểu tượng quen thuộc của làng quê, gợi nhớ về những ngày tháng bình yên và giản dị. Ngôn ngữ của bài thơ rất mộc mạc, trong sáng nhưng lại giàu hình ảnh và cảm xúc, thể hiện sự quan sát tinh tế và trí tưởng tượng phong phú của tác giả. Bài thơ không chỉ giúp em cảm nhận vẻ đẹp bình dị của thiên nhiên mà còn khiến em thêm trân trọng những hình ảnh quen thuộc của làng quê Việt Nam, từ đó bồi đắp trong em tình yêu quê hương và mong muốn giữ gìn những vẻ đẹp bình yên ấy.

Câu 2:

Bài làm
Trong cuộc sống, mỗi người đều có những kỉ niệm đáng nhớ bên gia đình. Đối với em, chuyến đi biển cùng gia đình vào mùa hè năm ngoái là một trải nghiệm mà em không thể nào quên. Hôm đó, cả gia đình em cùng nhau đến thành phố biển xinh đẹp Nha Trang để nghỉ ngơi sau những ngày học tập và làm việc vất vả. Khi vừa đặt chân đến bãi biển, em đã cảm thấy vô cùng thích thú và hồi hộp. Trước mắt em là một khung cảnh thiên nhiên rộng lớn và tuyệt đẹp. Chuyến đi ấy đã để lại trong em rất nhiều cảm xúc vui vẻ và hạnh phúc. Đó cũng là kỉ niệm khiến em luôn nhớ về những khoảnh khắc ấm áp bên gia đình.
Khi bước xuống bãi biển, em lập tức bị thu hút bởi vẻ đẹp mênh mông của biển cả. Bãi cát trắng mịn trải dài dưới ánh nắng vàng rực rỡ, trông như một tấm thảm khổng lồ. Nước biển xanh trong và những con sóng nhẹ nhàng vỗ vào bờ tạo nên âm thanh rì rào rất dễ chịu. Gió biển thổi mát rượi làm mái tóc em bay nhẹ trong gió. Nhìn khung cảnh ấy, em cảm thấy vô cùng thích thú và hào hứng. Em hít một hơi thật sâu để cảm nhận mùi vị mặn mà của biển. Trong lòng em lúc đó tràn ngập niềm vui vì cuối cùng cũng được tận mắt nhìn thấy biển đẹp đến như vậy.
Sau khi thay đồ, em cùng gia đình chạy xuống biển để tắm. Làn nước biển mát lạnh khiến em cảm thấy vô cùng sảng khoái. Những con sóng lúc nhẹ nhàng, lúc mạnh hơn làm em vừa thích thú vừa có chút hồi hộp. Em cùng anh chị nô đùa với sóng, thi nhau té nước và cười vang cả một góc biển. Thỉnh thoảng em còn ngụp xuống nước rồi lại ngoi lên, cảm giác thật vui và mới lạ. Bố luôn đứng gần để trông chừng, còn mẹ thì đứng trên bờ mỉm cười nhìn chúng em vui chơi. Khoảnh khắc ấy khiến em cảm thấy gia đình mình thật hạnh phúc và ấm áp.
Sau khi tắm biển, em đi dạo dọc bãi cát và nhặt những chiếc vỏ ốc nhỏ xinh. Có những chiếc ốc màu trắng, có chiếc lại có màu hồng nhạt rất đẹp. Em còn cùng anh chị xây một lâu đài cát nhỏ ngay trên bãi biển. Chúng em dùng tay vun cát, đắp thành những bức tường và trang trí bằng vỏ ốc. Tuy lâu đài không thật hoàn hảo nhưng ai cũng cảm thấy rất vui. Thỉnh thoảng em lại nhìn ra xa, nơi mặt biển xanh biếc hòa vào bầu trời rộng lớn. Khung cảnh ấy khiến em cảm thấy tâm hồn thật thư giãn và nhẹ nhàng .
Chuyến đi biển hôm ấy đã mang lại cho em rất nhiều niềm vui và kỉ niệm đẹp. Không chỉ được ngắm nhìn cảnh biển tuyệt vời, em còn được vui chơi và trò chuyện cùng gia đình. Những tiếng cười và khoảnh khắc ấm áp ấy khiến em cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Đó là một trải nghiệm đáng nhớ mà em sẽ luôn trân trọng. Mỗi khi nhớ lại chuyến đi ấy, trong lòng em lại tràn ngập niềm vui và sự biết ơn đối với gia đình thân yêu của mình.

Tuổi học trò trôi qua nhanh như một cơn mưa rào mùa hạ- đến rồi lại đi vội vã, chỉ để lại những giọt kí ức long lanh. Giữa bao kỉ niệm sâu sắc ấy, có một kỉ niệm khiến em nhớ mãi- kỉ niệm em cùng các bạn trong lớp tổ chức sinh nhật cho cô giáo chủ nhiệm.

Hôm ấy là một ngày học bình thường như bao ngày khác, nhưng thực ra cả lớp em đã âm thầm chuẩn bị cho buổi sinh nhật của cô từ trước đó. Chúng em phân công nhau rất rõ ràng: người mua bánh, người trang trí lớp học, người chuẩn bị thiệp chúc mừng. Dù công việc không lớn nhưng ai cũng háo hức và cố gắng làm thật tốt để mang lại niềm vui cho cô. Riêng em được giao nhiệm vụ viết những lời chúc thay cho cả lớp, vừa hồi hộp vừa tự hào.

Trước khi cô bước vào lớp, chúng em nhanh chóng tắt đèn, giấu chiếc bánh sinh nhật trên bàn giáo viên. Khi cô vừa mở cửa, cả lớp đồng thanh hát vang bài “Chúc mừng sinh nhật”. Cô bất ngờ, sững lại vài giây rồi mỉm cười rất hiền. Ánh mắt cô ánh lên niềm xúc động khiến chúng em ai cũng thấy ấm lòng. Cô cảm ơn cả lớp và nói rằng đây là một trong những sinh nhật ý nghĩa nhất của cô.

Trong giây phút ấy, em cảm nhận được khoảng cách giữa cô trò như được xóa nhòa. Cô không còn chỉ là người đứng trên bục giảng nghiêm khắc, mà giống như một người mẹ hiền luôn yêu thương, quan tâm đến học trò. Cả lớp cùng nhau chụp ảnh, chia bánh và kể cho cô nghe những câu chuyện vui. Tiếng cười vang khắp lớp học nhỏ, tạo nên một không khí thật ấm áp.

Kỉ niệm đó không chỉ trở thành một phần kí ức của em mà còn là ngọn lửa nhỏ sưởi ấm và nuôi dưỡng tâm hồn em, giúp em hiểu rằng mỗi kỉ niệm điều có giá trị riêng của nó. Kỉ niệm đó là một kỉ niệm khó quên, giúp em hiểu hơn về tình cảm thầy trò, dạy em biết yêu thương, sẻ chia và trân trọng những người luôn âm thầm dìu dắt chúng em trên con đường học tập.



Câu 1: Đoạn trích trên thuộc thể thơ: Lục Bát

Câu 2: Các tiếng hiệp vần: mây- hây (hiệp vần ây)

Câu 3: Nghĩa của từ thơ thẩn trong đoạn trích là: Đi lại một cách chậm rãi và lặng lẽ, như đang suy nghĩ vẩn vơ, lan man về điều gì đó.

Câu 4:

-Hai dòng thơ trên sử dụng biện pháp tu từ nhân hóa: '' Dòng sông'' được miêu tả như con người biết '' điệu'', biết ''mặc'', có vẻ đẹp duyên dáng, mềm mại.

- Tác dụng:

+ Biện pháp tu từ nhân hóa giúp cho hình ảnh dòng sông trở nên sinh động, gần gũi , giúp cho người đọc dễ cảm nhận vẻ đẹp của thiên nhiên.

+Qua đó biện pháp nhân hóa muốn nhấn mạnh vẻ đẹp dịu dàng, duyên dáng, luôn thay đổi của dòng sông.

+ Từ đó cho thấy tác giả là một người yêu thiên nhiên, có tâm hồn tinh tế, nhạy cảm và giàu cảm xúc.

Câu 5:

Nội dung chính của đoạn trích là: Đoạn trích ca ngợi vẻ đẹp thơ mộng của dòng sông, thể hiện sự thay đổi nhẹ nhàng của cảnh sắc thiên nhiên. Đồng thời cho thấy tác giả là người có tình yêu sâu sắc, sự trân trọng và gắn bó với thiên nhiên.

Câu 6:

Để bảo vệ môi trường, bảo vệ thiên nhiên, em cần:

+ giữ gìn vệ sinh môi trường

+ không vứt rác bừa bãi

+ bảo vệ nguồn nước

+ trồng cây xanh

+ tuyên truyền mọi người cùng bảo vệ thiên nhiên