Ngô Ngọc Khanh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Ngô Ngọc Khanh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

- Vần được gieo trong bài thơ là vần cách.

Câu 2:

-Cây đa đã trở thành nơi che chở, nuôi dưỡng cho những sự vật như: Con ve, con trâu, đàn bò, các bác làm nghỉ.

Câu 3:

-Bức tranh làng quê được miêu tả trong bài thơ hiện lên với vẻ đẹp của những cánh đồng lúa bao la, có cây đa to và có mương nước ở giữa đồng.

Câu 4:

-Biện pháp tu từ nhân hóa: gọi, vẫy, nuôi(cây đa).

-Tác dụng:

-tác giả đã sử dụng biện pháp tu từ nhân hóa làm cho câu thơ thêm hay, sinh động, gợi hình gợi cảm, tăng giá trị biểu đạt. Làm nổi bật hình ảnh cây đa giống như con người, biết yêu thương, chăm sóc mọi vật một cách gần gũi, thân thiện.Qua đó, ngợi ca hình ảnh cây đã thật sống động, thật hiền hậu với mọi vật xung quanh mình.

Câu 5:

Hình ảnh cây đa và khung cảnh làng quê trong bài thơ đã gợi cho em nhiều cảm xúc thật ấn tượng và thân thương về quê hương của mình. Cây đa đứng lặng lẽ bao năm tháng đã chứng kiến biết bao chuyện vui hay buồn, gợi cho em cảm giác yên bình và gần gũi. Nhìn hình ảnh ấy, em càng thêm yêu những con đường làng, cánh đồng và mái nhà giản dị quê hương. Hình ảnh quê hương hiện lên thật đẹp, mộc mạc nhưng vô cùng đáng quý. Chính vì vậy, em luôn tự nhủ rằng sẽ có ý thức giữ gìn quê hương thật đẹp ấy bằng cách trồng cây xanh, tham gia dọn dẹp môi trường và tuyên truyền mọi người cùng chung tay giữ gìn đất nước.



Câu 1:

- Vần được gieo trong bài thơ là vần cách.

Câu 2:

-Cây đa đã trở thành nơi che chở, nuôi dưỡng cho những sự vật như: Con ve, con trâu, đàn bò, các bác làm nghỉ.

Câu 3:

-Bức tranh làng quê được miêu tả trong bài thơ hiện lên với vẻ đẹp của những cánh đồng lúa bao la, có cây đa to và có mương nước ở giữa đồng.

Câu 4:

-Biện pháp tu từ nhân hóa: gọi, vẫy, nuôi(cây đa).

-Tác dụng:

-tác giả đã sử dụng biện pháp tu từ nhân hóa làm cho câu thơ thêm hay, sinh động, gợi hình gợi cảm, tăng giá trị biểu đạt. Làm nổi bật hình ảnh cây đa giống như con người, biết yêu thương, chăm sóc mọi vật một cách gần gũi, thân thiện.Qua đó, ngợi ca hình ảnh cây đã thật sống động, thật hiền hậu với mọi vật xung quanh mình.

Câu 5:

Hình ảnh cây đa và khung cảnh làng quê trong bài thơ đã gợi cho em nhiều cảm xúc thật ấn tượng và thân thương về quê hương của mình. Cây đa đứng lặng lẽ bao năm tháng đã chứng kiến biết bao chuyện vui hay buồn, gợi cho em cảm giác yên bình và gần gũi. Nhìn hình ảnh ấy, em càng thêm yêu những con đường làng, cánh đồng và mái nhà giản dị quê hương. Hình ảnh quê hương hiện lên thật đẹp, mộc mạc nhưng vô cùng đáng quý. Chính vì vậy, em luôn tự nhủ rằng sẽ có ý thức giữ gìn quê hương thật đẹp ấy bằng cách trồng cây xanh, tham gia dọn dẹp môi trường và tuyên truyền mọi người cùng chung tay giữ gìn đất nước.



Thời gian thấm thoát thoi đưa, giờ đây em đã là học sinh lớp 6 thật khôn lớn và trưởng thành hơn rất nhiều.Nhưng mái trường Tiểu học ấy là nơi em không thể quên đã chứa biết bao ngày tháng tuổi thơ em.Và đặc biệt, chiếc áo mưa màu tím ấy đã cho em một ấn tượng rất sâu sắc với người cô mang danh cao quý của nghề nhà giáo là cô Thu, dạy em hồi lớp 5.

Em còn nhớ như in, vào kì nghỉ hè, mẹ đã đăng kí cho em một lớp học thêm của cô Thu.buổi đầu tiên, em nhìn thấy cô trông thật nhẹ nhàng và hiền từ trước ngoài lớp.Thấy bóng em, cô mỉm cười hiền dịu, đưa em vào lớp với bạn.Cô giảng dạy thật tỉ mỉ,uyển chuyển và giọng dịu nhẹ như gió bên trong lớp học.Và em cũng luôn đi học đầy đủ vì muốn được thêm hạt giống từ cô ban cho.

Tuần nọ,em vẫn thướt tha trên con đường qua cánh đồng lúa vàng ươm mới tỉnh giấc đến lớp học.Ôi trời trong xanh và mát lành làm sao! Buổi học vẫn dịu nhẹ như mọi hôm, thật vui và trìu mến.Ra về, bỗng trôi qua chỉ như một cơn gió, trời đổi màu, mây đen dần tiến về phía chúng em.Trong thoáng chốc, cả bầu trời đã bị bao phủ bởi một màu đen và mưa như trút xuống.Ngày lại càng to, mưa vẫn không ngừng nghỉ mà lại còn nặng hạt hơn.Người lớn đến đón các bạn tan học, một lúc thôi,trong lớp đã trống vắng không còn ai. Em vẫn đứng một mình, đơn độc trong lớp chỉ đợi mưa tạnh.Bỗng một giọng nói nhẹ nhàng vang lên:

-"Nếu không ngại thì để cô trở em về nhé!"

Em sững người trước đôi mắt long lanh của cô,cô mỉm cười, dùng xe máy và chiếc áo mưa choàng lên người em.Trên đường đi quen thuộc nhưng em lại cảm thấy sao lại thật khác lạ.Mùi thơm trên người cô văng vẳng trên chiếc mũi em,sự ấm áp của tình thầy cô mà em đang cảm nhận được lại tốt đẹp của tuổi học trò trong em.Một lúc sau,em đã về đến nhà,em chào cô và cảm ơn cô rối rít, cô mỉm cười,ra về trong mưa.Chính sự bao dung và tốt bụng này đã để lại trong em một ấn tượng tốt đẹp bên thầy cô.

Giờ đây, tuy đã xa cô nhưng em vẫn nhớ mãi từng nụ cười, ánh mắt dịu dàng vẫn còn vương trên khuôn mặt cô.Cô sẽ mãi là tấm gương sáng soi rạng rỡ lòng tốt của nghề nhà giáo cho chúng em noi theo.

Thời gian thấm thoát thoi đưa, giờ đây em đã là học sinh lớp 6 thật khôn lớn và trưởng thành hơn rất nhiều.Nhưng mái trường Tiểu học ấy là nơi em không thể quên đã chứa biết bao ngày tháng tuổi thơ em.Và đặc biệt, chiếc áo mưa màu tím ấy đã cho em một ấn tượng rất sâu sắc với người cô mang danh cao quý của nghề nhà giáo là cô Thu, dạy em hồi lớp 5.

Em còn nhớ như in, vào kì nghỉ hè, mẹ đã đăng kí cho em một lớp học thêm của cô Thu.buổi đầu tiên, em nhìn thấy cô trông thật nhẹ nhàng và hiền từ trước ngoài lớp.Thấy bóng em, cô mỉm cười hiền dịu, đưa em vào lớp với bạn.Cô giảng dạy thật tỉ mỉ,uyển chuyển và giọng dịu nhẹ như gió bên trong lớp học.Và em cũng luôn đi học đầy đủ vì muốn được thêm hạt giống từ cô ban cho.

Tuần nọ,em vẫn thướt tha trên con đường qua cánh đồng lúa vàng ươm mới tỉnh giấc đến lớp học.Ôi trời trong xanh và mát lành làm sao! Buổi học vẫn dịu nhẹ như mọi hôm, thật vui và trìu mến.Ra về, bỗng trôi qua chỉ như một cơn gió, trời đổi màu, mây đen dần tiến về phía chúng em.Trong thoáng chốc, cả bầu trời đã bị bao phủ bởi một màu đen và mưa như trút xuống.Ngày lại càng to, mưa vẫn không ngừng nghỉ mà lại còn nặng hạt hơn.Người lớn đến đón các bạn tan học, một lúc thôi,trong lớp đã trống vắng không còn ai. Em vẫn đứng một mình, đơn độc trong lớp chỉ đợi mưa tạnh.Bỗng một giọng nói nhẹ nhàng vang lên:

-"Nếu không ngại thì để cô trở em về nhé!"

Em sững người trước đôi mắt long lanh của cô,cô mỉm cười, dùng xe máy và chiếc áo mưa choàng lên người em.Trên đường đi quen thuộc nhưng em lại cảm thấy sao lại thật khác lạ.Mùi thơm trên người cô văng vẳng trên chiếc mũi em,sự ấm áp của tình thầy cô mà em đang cảm nhận được lại tốt đẹp của tuổi học trò trong em.Một lúc sau,em đã về đến nhà,em chào cô và cảm ơn cô rối rít, cô mỉm cười,ra về trong mưa.Chính sự bao dung và tốt bụng này đã để lại trong em một ấn tượng tốt đẹp bên thầy cô.

Giờ đây, tuy đã xa cô nhưng em vẫn nhớ mãi từng nụ cười, ánh mắt dịu dàng vẫn còn vương trên khuôn mặt cô.Cô sẽ mãi là tấm gương sáng soi rạng rỡ lòng tốt của nghề nhà giáo cho chúng em noi theo.