Phan Thị Hồng Ánh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phan Thị Hồng Ánh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Bài thơ "Cây đa" của Trần Đăng Khoa là một bức tranh làng quê tuyệt đẹp qua con mắt nhìn của một tâm hồn trẻ thơ tinh tế. Dưới ngòi bút của ông, cây đa không còn là vật vô tri mà hiện lên như một thực thể sống động, mang vẻ đẹp uy nghiêm nhưng cũng rất đỗi gần gũi. Những hình ảnh "rễ liêu xiêu", "lá xào xạc" gợi lên một không gian yên bình, đặc trưng của làng quê Việt Nam. Qua đó, em cảm nhận được tình yêu thiên nhiên và sự gắn bó sâu sắc của tác giả với mảnh đất quê hương. Bài thơ không chỉ mô tả cảnh vật mà còn khơi gợi trong lòng người đọc niềm tự hào và nỗi nhớ về những kỷ niệm tuổi thơ dưới gốc đa làng.


Câu 2

Năm học vừa qua, do đạt danh hiệu học sinh xuất sắc nên em được đi nghỉ mát ở Nha Trang bốn ngày. Từ sáng sớm cho đến chiều tối, em cùng các bạn tắm biển, leo núi, ngồi trên ca nô lướt sóng tới thăm các đảo. Cuộc du ngoạn rất vui vẻ và thú vị. Tối đến, lúc mọi người ngủ say thì em lại thao thức nhớ mẹ - người mẹ hiền từ và yêu quý. Mỗi lần nhớ mẹ, kỉ niệm về một cơn mưa lại hiện lên trong kí ức của em…


Câu 1

Trong khổ thơ đầu, vần được gieo là vần "ông" (vần chân):

"Bên mương nước giữa đồng"
"Biển lúa vàng mênh mông"
Câu 2: Cây đa che chở, nuôi dưỡng những sự vật nào? Theo nội dung bài thơ, cây đa là nơi trú ngụ, che chở và nuôi dưỡng cho:
  • Các loài vật: Chim (vẫy chim về), ve (nuôi thêm nhiều ve), con trâu và đàn bò (nằm dưới bóng đa).
  • Con người: Các bác nông dân (nghỉ mát dưới vòm đa sau giờ làm việc).
Câu 3: Vẻ đẹp của bức tranh làng quê Bức tranh làng quê hiện lên với vẻ đẹp thanh bình, trù phú và tràn đầy sức sống:
  • Màu sắc tươi sáng: Màu xanh của lá, màu bạc của nước, màu vàng của biển lúa, màu hồng của lông bò.
  • Sự hài hòa: Giữa thiên nhiên (cây đa, dòng nước, gió) và hoạt động của con người, vật nuôi.
  • Âm thanh và cảm xúc: Tiếng ve kêu, tiếng lá rì rào tạo nên một không gian yên ả, gần gũi và thân thương.
    • câu 4
    • Biện pháp: Nhân hóa (ví dụ: cây đa "che chở", "dang tay"...).
    • Tác dụng: Giúp cho hình ảnh cây đa trở nên gần gũi, sinh động và có tâm hồn như con người. Qua đó, nhấn mạnh sự gắn bó mật thiết, sự bao bọc của thiên nhiên đối với con người và vạn vật ở làng quê, đồng thời làm cho lời thơ thêm giàu sức gợi hình, gợi cảm.
Câu 5: Cảm xúc về quê hương và hành động giữ gìn vẻ đẹp quê hương (Đoạn văn 5-7 câu)
Hình ảnh cây đa và khung cảnh làng quê trong bài thơ đã khơi dậy trong em tình yêu tha thiết và niềm tự hào sâu sắc về nơi mình sinh ra. Nó nhắc nhở em về một tuổi thơ êm đềm và những giá trị văn hóa truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Quê hương chính là cái nôi nuôi dưỡng tâm hồn, là nơi để trở về sau những mệt mỏi. Để giữ gìn những vẻ đẹp đáng quý ấy, em tự hứa sẽ luôn ý thức bảo vệ môi trường, không xả rác bừa bãi để cảnh quan luôn xanh - sạch - đẹp. Bên cạnh đó, em sẽ cố gắng học tập thật tốt để sau này góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu mạnh. Cuối cùng, em sẽ luôn trân trọng và quảng bá những nét đẹp văn hóa, lịch sử của quê mình đến với bạn bè khắp nơi.

Trong mấy năm đi học, em đã có rất nhiều kỉ niệm buồn vui dưới mái trường thân yêu. Nhưng kỉ niệm mà tôi sẽ chẳng bao giờ quên đó là kỉ niệm hồi lớp 1, khi em tập viết và cô giáo đã tận tình cầm tay tôi viết từng nét.

    Tròn 6 tuổi, em bước vào lớp một với tất cả sự háo hức. Em học đọc rất nhanh, chỉ nghe cô giáo đọc một lần, em có thể đọc theo vanh vách. Nhưng viết với em quả là một hành trình gian nan. Em thuận tay trái, từ nhỏ mẹ đã rèn cho em cầm bút tay phải. Nhưng cứ khi nào không có ai nhìn là em lại đổi tay. Cô giáo đầu tiên của em tên là Phượng. Đúng như cái tên, cô xinh xắn và rạng rỡ, lại trìu mến, hiền dịu. Cô biết em thuận tay trái nên thường xuống bàn quan sát tôi viết. Bước vào học kì hai, chúng tôi tập viết chữ nhỏ, lại viết những bài chính tả dài hơn. Chữ em dần nguệch ngoạc. Trong giờ chính tả hôm đó, cô chép những dòng chữ tròn trịa lên bảng, chúng em chép vào vở của mình. Vì thấy cô không để ý, em lại đổi tay để viết.

    Đến cuối buổi học, cô Phựơng trả vở chính tả cho chúng em. Cô bắt đầu nhận xét. Bỗng, cô nhắc tới em: “Bạn Hồng Ánh hôm nay viết có tiến bộ. Tuy nhiên, cô nghĩ là con đang quên một điều.” Em hoảng hốt cúi mặt xuống. Trong tà áo dài thướt tha, cô bước xuống bàn em và tiếp lời: “Cả lớp nhớ cô dặn khi viết, tay chúng ta cầm bút thế nào không?” Lớp tôi đồng thanh nhắc lại lời cô dặn. Cô lại nói: “Tuy vậy, bạn Hồng Ánh vẫn quên. Cô phê bình bạn Hồng Ánh trong buổi học ngày hôm nay.” Rồi cô nhìn thẳng em và nói: “Cô hi vọng Hồng Ánh sẽ nhớ lời cô dặn.” Một vài bạn cất tiếng cười chê bai. Nghe thấy vậy, khuôn mặt em nóng bừng, nước mắt ứa ra và bàn tay vò trang vở vừa viết. “Cô thấy hôm nay chữ con viết tròn, đều đúng khoảng cách. Con viết đẹp hơn rất nhiều bạn.” – Cô lại nhẹ nhàng nói. Cả lớp im phăng phắc. Em được cô khen lại thấy êm lòng nên trút bỏ được cơn tức giận của một cậu con trai hiếu thắng.

    Từ đó, em kiên trì rèn viết bằng tay phải. Lên lớp 2, tôi đã viết được những dòng chữ vô cùng sạch đẹp. Dù bây giờ, em không còn được học cô nữa, nhưng những bài học lí thú hay lời dạy ân cần của cô vẫn còn in đậm trong tâm trí em.

Câu 1

Bài thơ thuộc thể thơ lục bát

Câu 2

Các tiếng hiệp vần với nhau trong hai dòng thơ là: mây và hây hây  Câu 3.

Thơ thẩn có nghĩa là đi đi lại lại hoặc ở một mình một cách thư thái, không vướng bận suy nghĩ, tâm trạng thoải mái, tự tại. 

Câu 4.

Biện pháp tu từ nhân hóa

Tác dụng: Khiến dòng sông vốn vô tri vô giác trở nên sống động, có hồn, giống như một cô gái biết làm điệu, thay đổi trang phục lụa đào thướt tha theo nắng, làm cho hình ảnh thơ trở nên sinh động, gần gũi và giàu sức gợi cảm hơn. 

Câu 5.

 Nội dung chính của đoạn trích là miêu tả vẻ đẹp của dòng sông quê hương trong sự thay đổi màu sắc theo thời gian trong ngày, từ lúc nắng lên (lụa đào), buổi trưa (áo xanh), đến buổi chiều (ráng vàng). Qua đó thể hiện tình yêu thiên nhiên, yêu quê hương đất nước của tác giả. 

Câu 6.  

Cần có những hành động thiết thực để bảo vệ môi trường, bảo vệ thiên nhiên, chẳng hạn như

+Tích cực tham gia các hoạt động xã hội như dọn dẹp vệ sinh môi trường, không xả rác bừa bãi. 

+Nâng cao ý thức cá nhân, gia đình và cộng đồng trong việc giữ gìn sự sạch đẹp của dòng sông, nguồn nước và cảnh quan xung quanh. 

+Trồng thêm cây xanh, bảo vệ hệ sinh thái ven sông. 

+Tuyên truyền, nhắc nhở mọi người cùng chung tay bảo vệ môi trường sống chung.