Trần Công Đạt

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Công Đạt
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 :

Bài thơ "Cây đa" của Trần Đăng Khoa đã vẽ nên một bức tranh làng quê Việt Nam đầy sống động, đánh thức trong lòng em tình yêu quê hương tha thiết. Qua ngòi bút hồn nhiên của "thần đồng thơ", cây đa không chỉ là một loài cây mà hiện lên như một người bạn hiền hòa, bao dung, là nơi tụ hội của gió, chim muông và cả đàn ve râm ran. Em đặc biệt ấn tượng với hình ảnh cây đa che chở cho con người và vật nuôi: dưới bóng mát ấy, đàn trâu thong thả nhai cỏ, các bác nông dân nghỉ ngơi sau giờ làm việc vất vả. Những hình ảnh giản dị như "mương nước bạc", "biển lúa vàng" kết hợp với các biện pháp nhân hóa, so sánh độc đáo đã tạo nên một không gian thanh bình, trù phú. Đọc bài thơ, em cảm thấy tâm hồn mình nhẹ nhàng hơn, thêm trân trọng những giá trị truyền thống và vẻ đẹp mộc mạc của nguồn cội. Cây đa chính là biểu tượng bất diệt cho linh hồn và sức sống bền bỉ của làng quê Việt Nam.

Câu 2:

trong hành tang trưởng thành của mỗi người , những kỉ niệm bên gia đình luôn là những viên đã quý sáng lấp lánh nhất . với tôi , trải nghiệm đáng nhớ nhất là chuyến đi thiện nguyện tại 1 mái ấm tình thương ở vùng cao cùng bố mẹ vào mùa đong năm ngoái .

Đó là một ngày cuối tháng Chạp, khi cái lạnh cắt da cắt thịt tràn về. Thay vì đi du lịch nghỉ dưỡng như mọi năm, bố mẹ quyết định đưa tôi đến một bản làng xa xôi để tặng quà cho các bạn nhỏ mồ côi. Ban đầu, tôi có chút tiếc nuối vì phải rời xa chiếc giường ấm áp và những món đồ chơi hiện đại, nhưng sự háo hức trong ánh mắt của bố mẹ đã thôi thúc tôi lên đường.

Sau hơn năm tiếng đồng hồ di chuyển qua những con đường đèo quanh co, chúng tôi cũng đến nơi. Hình ảnh hiện ra trước mắt khiến tôi sững sờ: những ngôi nhà gỗ siêu vẹo, những em nhỏ chỉ trần mình trong tấm áo mỏng manh, chân không giày dép, đôi môi tím tái vì lạnh. Thế nhưng, điều kỳ diệu là trên khuôn mặt lem luốc ấy vẫn rạng rỡ những nụ cười trong veo khi thấy chúng tôi.

Tôi cùng bố mẹ bắt tay vào công việc. Bố giúp các thầy cô sửa lại mái che, mẹ tất bật chia những túi gạo, thùng mì tôm cho các gia đình khó khăn. Riêng tôi, tôi được giao nhiệm vụ trao tặng sách vở và quần áo cũ mà mình đã chuẩn bị từ trước. Khi tôi đưa tận tay một bạn nhỏ chiếc áo khoác phao dày dặn, bạn ấy đã ôm lấy tôi và nói nhỏ: "Cảm ơn bạn, từ nay mình không còn sợ rét nữa rồi!". Câu nói giản đơn ấy khiến tim tôi thắt lại, tôi chợt nhận ra mình đã may mắn và hạnh phúc đến nhường nào.

Buổi tối hôm đó, cả đoàn cùng quây quần bên bếp lửa hồng, cùng nướng ngô và nghe các cụ già kể chuyện bản làng. Trong làn khói bếp bảng lảng, tôi thấy gương mặt bố mẹ hiền từ và ấm áp lạ thường. Bố khẽ xoa đầu tôi bảo: "Cho đi là nhận lại, con ạ. Hạnh phúc lớn nhất là khi chúng ta biết sẻ chia".

Chuyến đi ấy đã thay đổi hoàn toàn suy nghĩ của tôi. Tôi không còn vòi vĩnh những món đồ xa xỉ, cũng không còn than vãn về những khó khăn nhỏ nhặt. Trải nghiệm cùng bố mẹ đã dạy tôi bài học vô giá về lòng nhân ái và sự thấu cảm. Đó sẽ mãi là kỷ niệm đẹp đẽ nhất, nhắc nhở tôi sống có trách nhiệm và biết yêu thương mọi người xung quanh nhiều hơn.

Câu 1 :

Bài thơ "Cây đa" của Trần Đăng Khoa đã vẽ nên một bức tranh làng quê Việt Nam đầy sống động, đánh thức trong lòng em tình yêu quê hương tha thiết. Qua ngòi bút hồn nhiên của "thần đồng thơ", cây đa không chỉ là một loài cây mà hiện lên như một người bạn hiền hòa, bao dung, là nơi tụ hội của gió, chim muông và cả đàn ve râm ran. Em đặc biệt ấn tượng với hình ảnh cây đa che chở cho con người và vật nuôi: dưới bóng mát ấy, đàn trâu thong thả nhai cỏ, các bác nông dân nghỉ ngơi sau giờ làm việc vất vả. Những hình ảnh giản dị như "mương nước bạc", "biển lúa vàng" kết hợp với các biện pháp nhân hóa, so sánh độc đáo đã tạo nên một không gian thanh bình, trù phú. Đọc bài thơ, em cảm thấy tâm hồn mình nhẹ nhàng hơn, thêm trân trọng những giá trị truyền thống và vẻ đẹp mộc mạc của nguồn cội. Cây đa chính là biểu tượng bất diệt cho linh hồn và sức sống bền bỉ của làng quê Việt Nam.

Câu 2:

trong hành tang trưởng thành của mỗi người , những kỉ niệm bên gia đình luôn là những viên đã quý sáng lấp lánh nhất . với tôi , trải nghiệm đáng nhớ nhất là chuyến đi thiện nguyện tại 1 mái ấm tình thương ở vùng cao cùng bố mẹ vào mùa đong năm ngoái .

Đó là một ngày cuối tháng Chạp, khi cái lạnh cắt da cắt thịt tràn về. Thay vì đi du lịch nghỉ dưỡng như mọi năm, bố mẹ quyết định đưa tôi đến một bản làng xa xôi để tặng quà cho các bạn nhỏ mồ côi. Ban đầu, tôi có chút tiếc nuối vì phải rời xa chiếc giường ấm áp và những món đồ chơi hiện đại, nhưng sự háo hức trong ánh mắt của bố mẹ đã thôi thúc tôi lên đường.

Sau hơn năm tiếng đồng hồ di chuyển qua những con đường đèo quanh co, chúng tôi cũng đến nơi. Hình ảnh hiện ra trước mắt khiến tôi sững sờ: những ngôi nhà gỗ siêu vẹo, những em nhỏ chỉ trần mình trong tấm áo mỏng manh, chân không giày dép, đôi môi tím tái vì lạnh. Thế nhưng, điều kỳ diệu là trên khuôn mặt lem luốc ấy vẫn rạng rỡ những nụ cười trong veo khi thấy chúng tôi.

Tôi cùng bố mẹ bắt tay vào công việc. Bố giúp các thầy cô sửa lại mái che, mẹ tất bật chia những túi gạo, thùng mì tôm cho các gia đình khó khăn. Riêng tôi, tôi được giao nhiệm vụ trao tặng sách vở và quần áo cũ mà mình đã chuẩn bị từ trước. Khi tôi đưa tận tay một bạn nhỏ chiếc áo khoác phao dày dặn, bạn ấy đã ôm lấy tôi và nói nhỏ: "Cảm ơn bạn, từ nay mình không còn sợ rét nữa rồi!". Câu nói giản đơn ấy khiến tim tôi thắt lại, tôi chợt nhận ra mình đã may mắn và hạnh phúc đến nhường nào.

Buổi tối hôm đó, cả đoàn cùng quây quần bên bếp lửa hồng, cùng nướng ngô và nghe các cụ già kể chuyện bản làng. Trong làn khói bếp bảng lảng, tôi thấy gương mặt bố mẹ hiền từ và ấm áp lạ thường. Bố khẽ xoa đầu tôi bảo: "Cho đi là nhận lại, con ạ. Hạnh phúc lớn nhất là khi chúng ta biết sẻ chia".

Chuyến đi ấy đã thay đổi hoàn toàn suy nghĩ của tôi. Tôi không còn vòi vĩnh những món đồ xa xỉ, cũng không còn than vãn về những khó khăn nhỏ nhặt. Trải nghiệm cùng bố mẹ đã dạy tôi bài học vô giá về lòng nhân ái và sự thấu cảm. Đó sẽ mãi là kỷ niệm đẹp đẽ nhất, nhắc nhở tôi sống có trách nhiệm và biết yêu thương mọi người xung quanh nhiều hơn.

câu 1:

Thơ lục bát

câu 2:

Trong 2 dòng :mây-hây

câu 3:

Thơ thẩn là mơ màng, suy nghĩ vẩn vơ ,không tập tập trung.

câu 4:

Nhân hóa, kết hợp với so sánh ẩn.

câu 5

Miêu tả vẻ đẹp, rực rỡ và quyến rũ của dòng sông theo từng thời khắc ngày (sáng, trưa, chiều) và các màu sắc khác nhau: áo lụa đào, áo xanh, áo hây hây ráng vàng thể hiện tình yêu thiên nhiên quê hương sâu sắc của tác giả.

câu 6

Từ cảm nhận về dòng sông, em nhận thấy mình cần có ý thức bảo vệ môi trường, không xả rác bừa bãi xuống sông, không làm ô nhiễm nguồn nước, trồng cây xanh dữ gìn cảnh quan sạch đẹp của dòng sông mãi trong xanh, mơ mộng như trong bài thơ.

ngày hôm nay trong bầu không khí rộn ràng của một mùa hiến chướng lại về, trong lòng em bồi hồi xúc động với 1 kỉ niệm khó quên với thầy cô giáo đầu tiên của mình

cô giáo đầu tiên của em là cô Ngô Hồng Anh- giáo viên chủ nhiệm của em năm lớp 1. Em vẫn còn nhớ rõ dáng vẽ cô Hồng Anh lúc ấy 1 giáo viên trẻ mới ra trường. lúc đấy cô rất cần mẫn, cô dạy em từ chữ để em biết đọc, biết viết. khi đến ngày thi giữa học kì 1 em được điểm kém nhưng cô không mắng em mà ngược lại còn an ủ em cố gắng trong học tập. cô dạy em về nhà phải biết nghe lời bố mẹ anh chị, lễ phép với các thầy cô, ông bà bố mẹ anh chị .

em rất yêu quý cô Hồng Anh. Em mong lên cấp 2 này em mong em sẽ có nhiều kỉ niệm hơn