Nguyễn Đình Hồng Chí

Giới thiệu về bản thân

Ai hỏi ?
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong quá trình học tập, có ý kiến cho rằng học sinh không cần làm bài tập về nhà. Đây là một quan điểm chưa thật sự đúng đắn. Theo em, việc làm bài tập về nhà vẫn rất cần thiết đối với mỗi học sinh.

Trước hết, bài tập về nhà giúp học sinh củng cố và ghi nhớ kiến thức đã học trên lớp. Khi tự mình làm bài, chúng ta sẽ hiểu bài sâu hơn và rèn luyện được khả năng tư duy. Ngoài ra, làm bài tập còn giúp học sinh phát hiện ra những phần kiến thức mình còn yếu để kịp thời hỏi thầy cô hoặc bạn bè. Nhờ đó, việc học sẽ tiến bộ hơn từng ngày. Bên cạnh đó, thói quen làm bài tập về nhà còn giúp học sinh rèn luyện tính tự giác, chăm chỉ và tinh thần trách nhiệm trong học tập.

Tuy nhiên, nếu bài tập về nhà quá nhiều sẽ khiến học sinh cảm thấy áp lực, mệt mỏi và không có thời gian nghỉ ngơi, vui chơi. Vì vậy, giáo viên cần giao bài tập với số lượng hợp lí, phù hợp với khả năng của học sinh. Đồng thời, mỗi học sinh cũng cần biết sắp xếp thời gian học tập khoa học để đạt hiệu quả tốt nhất.

Tóm lại, học sinh vẫn cần làm bài tập về nhà vì đây là một phần quan trọng trong quá trình học tập. Nhưng việc giao và làm bài tập cần hợp lí để vừa đảm bảo hiệu quả học tập, vừa giúp học sinh phát triển toàn diện.

Câu 9:
Câu văn sử dụng biện pháp tu từ so sánh qua hình ảnh “như tình cảm của người vùng cao lúc nào cũng lai láng không bến bờ”. Cách so sánh này làm nổi bật tình cảm chân thành, nồng hậu và sâu sắc của người vùng cao. Nhờ đó, câu văn trở nên sinh động, giàu cảm xúc và giúp người đọc cảm nhận rõ hơn vẻ đẹp tâm hồn của con người nơi đây.


Câu 10 (đoạn văn 5–7 dòng):
Bài học ý nghĩa nhất em rút ra từ văn bản là phải biết trân trọng tình cảm và những giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc. Qua hình ảnh chợ tình Khau Vai, em hiểu rằng tình yêu chân thành luôn đáng quý và cần được gìn giữ. Đồng thời, văn bản cũng cho thấy con người vùng cao sống rất tình nghĩa, thủy chung và giàu cảm xúc. Điều đó nhắc nhở em cần biết yêu thương, quan tâm đến mọi người xung quanh. Bên cạnh đó, em cũng nhận ra tầm quan trọng của việc bảo tồn những nét đẹp văn hóa đặc sắc. Vì vậy, mỗi người cần có ý thức giữ gìn và phát huy truyền thống tốt đẹp của dân tộc.

Chiều thứ bảy tuần trước, trường em tổ chức một trận thi đấu bóng đá giữa các lớp khối 6. Em có dịp tham gia thi đấu nên cảm thấy vô cùng háo hức. Sân trường hôm ấy đông vui, rộn ràng tiếng cổ vũ của các bạn học sinh và thầy cô.

Khi tiếng còi khai cuộc vang lên, trận đấu chính thức bắt đầu. Hai đội nhanh chóng nhập cuộc với tinh thần quyết tâm cao. Em chơi ở vị trí tiền vệ nên phải chạy liên tục để hỗ trợ cả tấn công lẫn phòng thủ. Quả bóng lăn nhanh trên sân, lúc thì thuộc về đội em, lúc lại bị đối phương cướp mất. Tiếng hò reo vang lên mỗi khi có pha bóng đẹp. Đặc biệt, có lúc đồng đội em chuyền bóng rất chuẩn, em nhận được bóng và sút thật mạnh về phía khung thành. Tuy không ghi bàn nhưng pha bóng ấy khiến em vô cùng phấn khích.

Hiệp hai diễn ra càng gay cấn hơn. Một bạn trong đội em đã ghi được bàn thắng sau một pha phối hợp ăn ý. Cả đội vỡ òa trong niềm vui, còn khán giả thì reo hò không ngớt. Dù rất cố gắng nhưng đội bạn không thể ghi bàn gỡ hòa. Khi tiếng còi kết thúc vang lên, đội em giành chiến thắng trong niềm vui sướng.

Trận đấu khép lại nhưng dư âm vẫn còn mãi. Em cảm thấy rất tự hào vì đã cố gắng hết mình cùng đồng đội. Qua trận đấu, em hiểu hơn về tinh thần đoàn kết, sự cố gắng và niềm vui của thể thao.

Hai câu văn có sử dụng dấu ngoặc kép là:

  • Bố kể nốt câu chuyện cổ tích “Cây khế” còn dang dở mười lăm ngày trước…
  • Mấy đứa trẻ con trong xóm… trêu rất ác: “Đồ mồ côi! Anh em nhà mồ côi bị bố mẹ bỏ rơi. Ê ồ! Ê ồ!”.

Công dụng: Dấu ngoặc kép được dùng để đánh dấu lời dẫn trực tiếp (lời nói của nhân vật) và tên của một tác phẩm (truyện cổ tích “Cây khế”).


Câu 10 (đoạn văn 5–7 dòng):
Tình cảm gia đình có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với mỗi người. Đó là nơi ta được yêu thương, che chở và là điểm tựa vững chắc trong cuộc sống. Gia đình giúp ta vượt qua khó khăn, thử thách và nuôi dưỡng tâm hồn mỗi ngày. Những tình cảm gắn bó giữa các thành viên khiến con người trở nên mạnh mẽ và biết yêu thương hơn. Dù đi đâu xa, gia đình vẫn luôn là nơi ta muốn quay về. Vì vậy, mỗi người cần biết trân trọng và giữ gìn tình cảm thiêng liêng ấy.

Câu 9
Trong câu văn đã sử dụng biện pháp tu từ ẩn dụ qua hình ảnh “tượng đài ngôn từ bất hủ”. Cách nói này không chỉ ca dao bằng hình ảnh cụ thể mà còn làm nổi bật giá trị to lớn, bền vững của ca dao trong đời sống tinh thần dân tộc. Nhờ đó, câu văn trở nên giàu sức gợi, thể hiện niềm trân trọng sâu sắc đối với tâm hồn, trí tuệ và tài năng của nhân dân. Đồng thời, nó khẳng định ca dao là di sản quý giá không thể phai mờ theo thời gian.

Câu 10
Việc gìn giữ bản sắc văn hóa qua những câu ca dao, dân ca có ý nghĩa vô cùng quan trọng. Ca dao không chỉ phản ánh đời sống, tâm hồn mà còn lưu giữ những giá trị truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Khi chúng ta học tập, truyền lại và yêu quý ca dao, chính là đang góp phần bảo tồn cội nguồn văn hóa. Điều này giúp thế hệ trẻ hiểu hơn về lịch sử, phong tục và lối sống của ông cha. Đồng thời, nó còn nuôi dưỡng tình yêu quê hương, đất nước trong mỗi con người. Vì vậy, mỗi người cần có ý thức giữ gìn và phát huy những giá trị quý báu ấy.

Trong cuộc sống hằng ngày, bữa cơm gia đình là khoảng thời gian ấm áp và ý nghĩa nhất đối với em. Đó là lúc mọi người quây quần bên nhau sau một ngày học tập và làm việc vất vả, cùng chia sẻ những niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống.

Khi chiều xuống, căn nhà nhỏ của em bắt đầu rộn ràng hơn. Mẹ tất bật trong bếp, nấu những món ăn thơm ngon, còn bố thì phụ giúp dọn bàn. Mùi cơm chín và hương thức ăn lan tỏa khắp nhà khiến không gian trở nên thật ấm cúng. Khi mọi người đã đông đủ, cả gia đình cùng ngồi vào mâm cơm. Mâm cơm tuy giản dị nhưng đầy đủ: bát canh nóng hổi, đĩa rau xanh mát và món mặn hấp dẫn. Trong bữa ăn, mọi người vừa ăn vừa trò chuyện vui vẻ. Bố hỏi han việc học của em, mẹ kể những câu chuyện trong ngày, còn em thì háo hức chia sẻ những điều thú vị ở trường. Tiếng cười nói vang lên làm không khí trở nên thân mật, gần gũi hơn bao giờ hết. Nhìn gương mặt hiền từ của bố mẹ, em cảm nhận rõ tình yêu thương và sự gắn bó thiêng liêng của gia đình.

Bữa cơm gia đình tuy đơn giản nhưng lại chứa đựng biết bao tình cảm sâu sắc. Em luôn trân trọng những giây phút được quây quần bên người thân và mong rằng những bữa cơm ấm áp như thế sẽ luôn hiện diện trong cuộc sống của gia đình em.

Trình bày ý kiến về hiện tượng bắt nạt trong trường học hiện nay - mẫu 1

Chúng ta đã không còn quá xa lạ với thế giới học đường muôn màu muôn vẻ. Ở đó, ta được thấy cuộc sống hồn nhiên, vui tươi của tuổi học trò. Nhưng bên cạnh đó, ta cũng phải chứng kiến không ít mặt tiêu cực, đặc biệt là vấn nạn bắt nạt học đường.

Trước tiên, ta cần hiểu rõ về cụm từ "tệ nạn bắt nạt". Bắt nạt có thể là những hành động bạo lực hoặc phi bạo lực, tác động đến thể chất và tinh thần của một cá nhân nào đó. Tệ nạn này đã và đang để lại nhiều tổn hại cho nạn nhân: tổn thương cơ thể, bóng đen tâm lí không thể xóa nhòa. Ta thường hay nghĩ người bị bắt nạt chắc là những kẻ lập dị, yếu đuối. Nhưng không, đó có thể là bất cứ ai. Nạn nhân có thể là một bạn học sinh rất bình thường, cũng có thể là người vô cùng nổi bật. Đây quả là một thực trạng vô cùng dai dẳng và khó xóa bỏ.

Vậy tại sao hiện tượng tiêu cực này lại có thể tồn tại lâu đến như thế? Nó bắt nguồn từ tâm lí lệch lạc của những kẻ bắt nạt. Đó là những cá nhân nổi loạn, mang tâm thế chống đối xã hội, muốn làm những điều để bản thân có được mọi người chú ý. Không chỉ vậy, những nạn nhân do lo sợ bị trả thù, cũng không dám phản kháng để bảo vệ chính mình. Ngoài ra, một điều ta thấy rất rõ ràng là việc tiếp tay cho những hành vi sai trái kia, Một vài người biết chuyện nhưng lựa chọn im lặng, ngó lơ. Nhà trường sợ ảnh hưởng đến danh tiếng, các bạn học sợ liên lụy đến bản thân, thành ra nạn nhân chỉ có thể cô độc chịu đựng.

Nhìn vào thực tế, có thể nói, hiện tượng bắt nạt trong học đường xảy ra rất phổ biến, dưới nhiều hình thức. Hậu quả nó mang lại là vô cùng đáng tiếc: những đứa trẻ thu mình lại, xa cách với xã hội, lựa chọn từ bỏ cuộc sống vì sự châm chọc, chế giễu của bạn bè. Nó đem đến nỗi đau cho những gia đình cùng sự tiêu cực, xuống dốc của đạo đức xã hội.

Vậy làm cách nào để ta có thể loại bỏ sự tiêu cực ấy ra khỏi xã hội? Đầu tiên, nó phải được bắt đầu từ việc dạy dỗ, rèn dũa ngay trong gia đình. Cách đứa trẻ được đối xử sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến nhận thức, tâm lí và hành động của chúng sau này. Tiếp đó, nhà trường và xã hội cũng cần đề ra những phương thức răn đe, trừng phạt nghiêm khắc. Tình đoàn kết, yêu thương giữa những người bạn cũng là yếu tố không thể thiếu để loại trừ bắt nạt học đường. Vì thế, hãy học cách lan tỏa yêu thương, bạn nhé!

Tóm lại, tệ nạn bắt nạt trong trường học đã mang đến nhiều thứ tiêu cực, gây ảnh hưởng đến cá nhân, tập thể và cộng đồng. Chúng ta cần đứng lên bảo vệ chính bản thân mình và những người xung quanh, xây dựng một xã hội lành mạnh, văn minh.

câu 9 :
 Từ cuối thập niên 80 của thế kỷ trước, Ủy ban văn hóa, giáo dục của Liên hợp quốc (UNESCO) đã khuyến cáo: Bước sang thế kỷ 21, nền khoa học của nhân loại có những bước tiến như vũ bão, làm đảo lộn nhiều giá trị tưởng như đã ổn định. Những thành tựu kì diệu của khoa học, công nghệ,... sẽ kéo theo những thay đổi về văn hóa, tác động sâu sắc đến các giá trị văn hóa truyền thống theo hướng tích cực hoặc tiêu cực.
câu 10 :

Trong thời đại hội nhập và toàn cầu hóa ngày nay, việc gìn giữ bản sắc văn hóa dân tộc có ý nghĩa vô cùng quan trọng. Bản sắc văn hóa là cội nguồn, là “linh hồn” giúp mỗi dân tộc khẳng định vị trí và sự khác biệt của mình giữa thế giới đa dạng. Nếu không biết trân trọng và bảo tồn, những giá trị truyền thống dễ bị mai một trước làn sóng văn hóa ngoại lai. Gìn giữ bản sắc không có nghĩa là khép kín, mà là tiếp thu tinh hoa mới một cách chọn lọc, phù hợp. Điều đó giúp thế hệ trẻ hiểu rõ nguồn cội, thêm yêu quê hương, đất nước. Vì vậy, mỗi người cần có ý thức bảo vệ và phát huy các giá trị văn hóa tốt đẹp của dân tộc.


câu 1 .
Bài thơ “Khi mẹ vắng nhà” của Trần Đăng Khoa đã gợi lên trong em nhiều cảm xúc ấm áp về tình cảm của người con dành cho mẹ. Khi mẹ không có ở nhà, bạn nhỏ đã chủ động làm nhiều công việc như luộc khoai, giã gạo, thổi cơm, nhổ cỏ, quét sân… Những việc làm tuy giản dị nhưng thể hiện sự chăm chỉ, tự lập và mong muốn đỡ đần mẹ. Đặc biệt, khi được mẹ khen ngoan, bạn nhỏ lại khiêm tốn cho rằng mình “chưa ngoan”, bởi em hiểu những vất vả mà mẹ phải trải qua: áo bạc vì mưa, tóc cháy vì nắng, ngày đêm khó nhọc. Chính suy nghĩ ấy cho thấy tình yêu thương sâu sắc, sự thấu hiểu và lòng biết ơn của người con đối với mẹ. Em cảm thấy rất xúc động trước tấm lòng hiếu thảo ấy. Qua bài thơ, em nhận ra rằng tình yêu dành cho mẹ không chỉ thể hiện qua lời nói mà còn qua những hành động cụ thể hằng ngày. Từ đó, em càng thêm yêu thương và trân trọng mẹ, đồng thời tự nhắc mình phải cố gắng chăm ngoan hơn để mẹ luôn vui lòng.
câu 2 .
Trong cuộc sống, ai cũng có những nỗi sợ của riêng mình. Em cũng vậy, và lần em nhớ nhất là khi em vượt qua nỗi sợ bóng tối của bản thân.

Từ nhỏ, em đã rất sợ bóng tối. Mỗi khi tắt đèn, em luôn tưởng tượng ra những điều đáng sợ và không dám đi một mình. Một lần, bố mẹ đi vắng, em phải ở nhà một mình vào buổi tối. Lúc đầu, em rất hoảng sợ, tim đập nhanh và chỉ muốn bật hết đèn lên. Nhưng rồi em nghĩ, mình không thể mãi yếu đuối như vậy. Em tự trấn an bản thân, bật một chiếc đèn nhỏ và thử bước từng bước ra ngoài phòng.

Ban đầu, mọi thứ thật đáng sợ, nhưng khi quen dần, em nhận ra bóng tối không hề đáng sợ như mình nghĩ. Em cố gắng làm quen với không gian xung quanh, thậm chí còn tự lấy nước uống và dọn dẹp một chút. Khi bố mẹ về, em đã rất tự hào vì mình có thể ở nhà một mình mà không khóc hay hoảng loạn.

Sau lần đó, em không còn sợ bóng tối như trước nữa. Em hiểu rằng nỗi sợ chỉ là do mình tự tưởng tượng ra. Khi dám đối mặt, em sẽ trở nên mạnh mẽ hơn. Trải nghiệm ấy đã giúp em trưởng thành và tự tin hơn trong cuộc sống.

câu 1 . Một dòng thơ thể hiện yếu tố tự sự là: "Buổi mẹ về, gạo đã trắng tinh" (hoặc bất kỳ dòng nào kể về sự việc mẹ đi làm về và thấy kết quả công việc của con).
câu 2 . khi mẹ vắng nhà em đã luộc khoai , cùng chị giã gạo , thổi cơm , nhổ cỏ vườn , quét sân , quét cổng.
câu 3 .
Người con cho rằng mình chưa ngoan không phải vì bạn ấy nghịch ngợm, mà vì bạn ấy thương mẹ quá nhiều và thấy những đóng góp của mình vẫn chưa thấm tháp gì so với nỗi cực nhọc của mẹ.
câu 4 .
Khổ thơ đầu sử dụng biện pháp điệp ngữ “Khi mẹ vắng nhà”. Tác dụng: nhấn mạnh hoàn cảnh mẹ không có ở nhà, đồng thời làm nổi bật sự chủ động, chăm chỉ của người con. Điệp ngữ còn tạo nhịp điệu đều đặn, giúp câu thơ trở nên gần gũi, giàu cảm xúc.
câu 5 .

Bài thơ khiến em thêm yêu thương và biết ơn mẹ – người luôn hi sinh vì gia đình. Em hiểu rằng những việc làm nhỏ bé của mình vẫn chưa thể sánh với công lao của mẹ. Vì vậy, em sẽ cố gắng chăm ngoan, học tập tốt để mẹ vui lòng. Em cũng sẽ giúp mẹ làm việc nhà, quan tâm và chia sẻ với mẹ nhiều hơn. Bên cạnh đó, em sẽ luôn lễ phép, vâng lời để mẹ yên tâm. Em mong mình có thể trở thành niềm tự hào của mẹ.