༒☬Từ Đăng Minh☬༒

Giới thiệu về bản thân

Học thì ngu mà gu học bá -_-
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

mấy bn ko lm gv thì ko ns đc vs mik

:) , đổi nhiều vậy

Mỗi con người khi lớn lên đều mang trong mình một ước mơ, một khát vọng được vươn tới tương lai tươi đẹp mà bản thân mong muốn. Có người mơ trở thành giáo viên đứng trên bục giảng, có người lại mơ làm công an giữ gìn trật tự xã hội. Còn em, từ sâu thẳm trái tim mình, em luôn ấp ủ một ước mơ giản dị nhưng vô cùng thiêng liêng: ước mơ trở thành một bác sĩ – người ngày đêm mang lại sức khỏe, niềm tin và sự sống cho người khác.

Ước mơ ấy không đến với em một cách tình cờ. Em vẫn nhớ như in những ngày bà ngoại em bị bệnh nặng. Mỗi lần nhìn bà nằm mệt mỏi trên giường bệnh, gương mặt gầy đi vì đau đớn, em thấy lòng mình như thắt lại. Đó là những ngày em sợ hãi nhất, sợ một điều gì đó xấu xảy ra với bà. Nhưng rồi, chính những bác sĩ tận tâm trong bệnh viện đã giúp bà vượt qua cơn nguy hiểm. Họ nhẹ nhàng hỏi han, chăm sóc, tìm cách điều trị cho bà từng chút một. Nhìn những bước đi nhanh nhẹn và ánh mắt đầy trách nhiệm của họ, em cảm nhận được rằng nghề bác sĩ là một nghề đẹp – đẹp từ trái tim, đẹp từ sự hi sinh âm thầm mà không phải ai cũng hiểu hết. Và cũng chính từ khoảnh khắc đó, trong lòng em đã nhen nhóm một ước mơ lớn.

Trong tưởng tượng của em, tương lai của mình thật rực rỡ. Em nhìn thấy bản thân khoác chiếc áo blouse trắng tinh, bước đi giữa bệnh viện rộng lớn với tinh thần nghiêm túc nhưng đầy tự tin. Em sẽ khám bệnh cho những bệnh nhân đang mệt mỏi, sẽ động viên họ bằng giọng nói dịu dàng để họ bớt sợ hãi. Khi nhìn thấy một người khỏi bệnh, nở nụ cười nhẹ nhõm và gửi lời cảm ơn, em nghĩ đó chắc chắn sẽ là khoảnh khắc tuyệt vời nhất mà em từng trải qua. Nghề bác sĩ không phải chỉ chữa bệnh bằng thuốc, mà còn bằng sự cảm thông, bằng tình thương và bằng trách nhiệm đối với từng con người.

Nhưng em hiểu rằng, để đạt được ước mơ ấy, con đường không hề dễ dàng. Em phải học tốt từ bây giờ, đặc biệt là các môn khoa học như Sinh, Hóa, Toán. Có những bài học khó đến mức em ngồi hoài mà vẫn chưa hiểu. Có ngày em cảm thấy mệt, thấy chán, thậm chí muốn từ bỏ. Nhưng rồi em lại nghĩ đến bà, nghĩ đến những giây phút đầy lo lắng trong bệnh viện, nghĩ đến hình ảnh những bác sĩ chạy đôn chạy đáo chỉ để cứu lấy một sinh mạng. Nghĩ đến điều đó, em lại có thêm sức mạnh để tiếp tục cố gắng. Bởi em biết, không có thành công nào đến mà không phải trả giá bằng sự nỗ lực.

Ngoài việc học, em cũng cố gắng rèn luyện bản thân trở nên mạnh mẽ hơn. Một bác sĩ giỏi không chỉ giỏi kiến thức mà còn phải có trái tim nhân ái và tinh thần bình tĩnh. Nhiều lúc chứng kiến người khác đau đớn, em thấy thương lắm, nhưng em hiểu rằng bác sĩ không chỉ thương người bằng cảm xúc, mà phải dùng tri thức và lý trí để tìm cách cứu họ. Em đang rèn luyện bản thân từng ngày để có thể trở thành một người như vậy – một người vừa ấm áp, vừa mạnh mẽ.

Em tin rằng, mai sau khi ước mơ thành hiện thực, em sẽ không phụ lòng bố mẹ, thầy cô và những người đã luôn tin tưởng, động viên em. Em muốn được giúp những người nghèo không có điều kiện chữa bệnh; muốn mang lại nụ cười và hy vọng cho những bệnh nhân đang tuyệt vọng vì cơn đau. Em mong mình sẽ trở thành một bác sĩ không chỉ chữa bệnh giỏi mà còn giàu lòng nhân ái, để mỗi người khi rời bệnh viện đều cảm thấy được an ủi và trân trọng.

Cuộc sống luôn thay đổi, ước mơ cũng có thể đổi theo thời gian. Nhưng riêng ước mơ của em – ước mơ trở thành bác sĩ – thì chưa bao giờ lung lay. Nó như một ngọn đèn nhỏ luôn sáng trong tim, dẫn em đi qua những ngày khó khăn và giúp em có thêm niềm tin để cố gắng.

Em hiểu rằng con đường phía trước còn dài và đầy thử thách. Nhưng chỉ cần có quyết tâm, có niềm tin và có sự ủng hộ của gia đình, thầy cô, bạn bè, em tin mình sẽ làm được. Và em sẽ không ngừng cố gắng từng ngày để một ngày nào đó, khi đứng giữa bệnh viện đông người, em có thể tự hào nói rằng:
“Ước mơ của mình đã trở thành hiện thực.”

đã hát đâu mà hết rồi

Sáng thứ hai đầu tuần, không khí trong trường em như rộn rã và nghiêm trang hơn hẳn những ngày khác. Mới bước chân vào cổng, em đã nghe vang lên tiếng nói cười của các bạn, tiếng gió khẽ thổi qua hàng cây phượng vĩ đang lác đác vài bông đỏ cuối mùa. Mặt sân còn hơi ướt sương sớm, ánh nắng vàng nhẹ len qua những khe lá, soi xuống từng khuôn mặt học trò đang chuẩn bị vào buổi sinh hoạt đầu tuần.

Khi tiếng trống tập trung vang lên “tùng… tùng… tùng”, toàn thể học sinh nhanh chóng xếp hàng ngay ngắn theo từng khối lớp. Từ xa nhìn lại, những hàng áo trắng thẳng tắp dưới sân trường giống như từng dải lụa dài nổi bật trên nền gạch đỏ. Ai nấy đều chỉnh lại tư thế, đứng nghiêm, chuẩn bị cho nghi lễ chào cờ – phần trang trọng nhất của buổi sinh hoạt.

Tiếng trống chào cờ vang lên dõng dạc, trầm hùng. Lá cờ đỏ sao vàng từ từ được kéo lên cao, tung bay phấp phới trong gió. Tất cả chúng em đồng loạt đưa tay chào, giọng hát Quốc ca cất lên mạnh mẽ, hòa quyện như một khúc ca đầy tự hào của tuổi học trò. Khoảnh khắc ấy, dù chỉ diễn ra vài phút, nhưng luôn khiến em cảm thấy xúc động và yêu ngôi trường thân thương này hơn.

Sau nghi lễ chào cờ, cô tổng phụ trách bước lên bục phát biểu. Cô đọc báo cáo hoạt động tuần trước, trong giọng nói có lúc nghiêm nghị khi nhắc đến những lớp chưa giữ gìn vệ sinh, nhưng cũng đầy ấm áp khi tuyên dương những tập thể và cá nhân đạt thành tích tốt trong học tập và rèn luyện. Mỗi lời khen, mỗi tràng pháo tay vang lên dưới sân đều khiến không khí trở nên hào hứng hơn. Những bạn được gọi tên lên nhận giấy khen bước đi đầy tự tin và hãnh diện. Nhìn họ, em thầm nhủ mình cũng phải cố gắng hơn để một ngày được đứng trên bục nhận thưởng như vậy.

Tiếp theo là phần nhận xét của Ban thi đua. Thầy giáo phụ trách xem xét từng lớp, từ việc giữ gìn vệ sinh, trang trí lớp học, đến nề nếp xếp hàng đầu giờ. Có những lúc, cả sân trường bật cười vì những lời nhận xét vui vẻ pha chút hài hước của thầy. Chính điều đó đã làm cho buổi sinh hoạt không còn khô cứng mà trở nên thân thiện, gần gũi hơn.

Khi buổi sinh hoạt gần kết thúc, cô tổng phụ trách dặn dò thêm một số nhiệm vụ trong tuần mới: giữ gìn môi trường, học tập chăm chỉ, đoàn kết và giúp đỡ nhau trong các hoạt động. Những lời nói giản dị mà đầy ý nghĩa của cô khiến chúng em cảm thấy thêm trách nhiệm với bản thân và với tập thể lớp.

Cuối cùng là bài hát tập thể truyền thống của trường. Hàng trăm giọng hát hòa vào nhau, vang lên trong trẻo dưới bầu trời xanh đầu tuần. Gió thổi nhẹ, làm những tán lá trên cao xào xạc như đang cổ vũ cho chúng em. Lúc đó, em cảm thấy buổi sáng thứ hai không còn nặng nề như nhiều người vẫn nghĩ, mà trái lại, đầy sức sống và động lực để bắt đầu một tuần mới.

Khi tiếng trống kết thúc buổi sinh hoạt vang lên, học sinh các lớp lần lượt trở về phòng học. Trên đường đi, ai nấy đều nói chuyện rôm rả, chia sẻ về những điều vừa nghe, những mục tiêu muốn đạt được trong tuần. Riêng em, trong lòng còn đọng lại cảm giác háo hức và tự nhủ sẽ cố gắng hơn để đóng góp cho lớp mình thật nhiều điểm tốt.

Buổi sinh hoạt đầu tuần không chỉ là một nghi lễ bắt buộc, mà còn là khoảng thời gian giúp chúng em nhìn lại bản thân, thêm tinh thần đoàn kết và bắt đầu một tuần học tập mới với nhiều quyết tâm. Và chính những buổi sáng như thế này đã góp phần tạo nên những kỷ niệm đẹp đẽ, không thể quên trong quãng đời học sinh của em.